THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 3: Cuộc va chạm đầu tiên

Cập nhật lúc: 2026-01-18 11:10:46
Lượt xem: 397

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giờ vẫn còn sớm, ứng cử viên mới đến năm sáu . Bọn họ đều cầm thẻ bạc do Lễ Bộ chế tác riêng mà đến. Đầu thẻ bạc hình hoa sen bảy cánh, bên thẻ mỏng manh, dùng chỉ vàng chạm khắc hình vẽ “thổi sáo dẫn phượng”, bằng chứng cho nghi lễ lành .

Lúc mấy hoặc hoặc , cũng lẽ quen từ , túm năm tụm ba đang chào hỏi xã giao.

Thiên Đăng đặt khay xuống, len lén liếc vài . Cây ngọc cỏ lan, châu ngọc leng keng, trông đều là những lang quân xuất sắc.

Mấy gã nô bộc tùy tùng gọi nàng cũng sắp xếp xong đồ đạc. Trên t.h.ả.m trải đệm cói hoa văn chuỗi hạt bát bảo, đệm cói lót đệm gấm, đệm gấm là một thiếu niên lang quân mày mắt khá xinh đang khoanh chân.

Hắn mặc áo lụa màu vàng mơ thêu kim tuyến, cổ áo cài cúc, bẻ thành kiểu cổ áo Hồ phục phóng khoáng, thắt chặt đai lưng bạch ngọc hình dây nho uốn lượn, tôn lên vòng eo thon nhỏ, toát lên vẻ kiêu căng tiêu sái của bậc thiếu niên.

Nàng liếc tấm khăn gấm đang , thấy đó thêu một chữ “Kim”, nhớ tư liệu về các ứng cử viên từng xem qua, trong lòng lập tức hiểu .

Thủ phú Trường An - Kim gia, quanh năm mười mấy đội thương buôn qua Tây Vực, gần thì tới Thổ Phồn, Bắc Đình, xa thì tới Thiên Trúc, Ba Tư, Phất Lâm, qua tay bao nhiêu đồ sứ, tơ lụa cùng hương liệu, châu báu.

Gia tộc giàu nhất thiên hạ, đương nhiên hy vọng mở rộng đường lối triều đình. Kim gia hai con trai tài giỏi chống đỡ gia nghiệp, duy chỉ vị đang ứng cử phu quân của nàng đây, tên là Kim Đường, là con út nhà cưng chiều từ nhỏ.

Vốn dĩ thương nhân đủ tư cách tham gia tuyển chọn phu quân cho nàng, nhưng Kim Đường khi ứng cử tình cờ Quốc T.ử Giám, nên mới dùng phận học t.ử mà lọt danh sách.

, phu quân của Huyện chủ triều đại đều sẽ ban quan chức, lấy Huyện chủ là bước chân con đường quan, đường nước bước của Kim gia sẽ càng thêm thông thuận.

Thấy Thiên Đăng đặt khay xuống im, Kim Đường gõ gõ mặt bàn, nhướng mày nàng.

Nàng , cúi đặt chén xuống, rót đầy một chén nước đinh hương cho Kim Đường.

Kim Đường hiệu cho tùy tùng thưởng cho nàng. Thấy nàng che mặt, các tỳ nữ khác, hỏi: “Sao chỉ ngươi đeo khăn che mặt?”

Thiên Đăng lấp lửng: “Hai hôm nay mặt mọc cái mụn lớn, đỏ sưng, sợ mạo phạm quý nhân.”

“Vương phủ thiếu đến thế , bắt cả bệnh rót ?” Kim Đường nhíu mày hỏi.

Gã tùy tùng phía khẩy một tiếng, : “Công t.ử tưởng đang ở nhà chắc? Ta thấy Vương phủ cũng chẳng rộng lắm, hạ nhân cũng nhiều, hôm nay khách khứa đầy nhà, chắc chắn tất cả nhân thủ đều phục dịch .”

Nghe ý tứ trong lời bọn họ, dường như ý ngầm chê bai Vương phủ sa sút, còn chẳng bằng nhà thương nhân.

Thiên Đăng nhướng mày, đang định phản bác thì Kim Đường hồn nhiên , chỉ hiệu cho tùy tùng lấy thêm ít bạc thưởng , với nàng: “Hiệu t.h.u.ố.c Kim gia nhà ở phường Diên Thọ, cứ mười ngày danh y tọa chẩn. Dung mạo là chuyện quan trọng nhất của nữ tử, ngươi khám thử xem, đừng để dây dưa.”

Thấy tâm địa dường như cũng , Thiên Đăng lười so đo, bưng khay dậy định .

Tên tùy tùng giơ tay chặn nàng : “Nha đầu nhà ngươi, vô lễ thế hả? Còn mau nhận lấy bạc, cảm tạ thiếu gia nhà ?”

Thiên Đăng dùng khay gạt tay , cau mày tránh tiếp xúc với .

Thấy tên tùy tùng giơ tay cản trở chịu buông tha nàng, bên cạnh một thanh niên mặc áo bào cổ tròn bằng gấm Thục màu xanh chàm dậy, một chưởng đẩy tên tùy tùng , trầm giọng : “Kim công t.ử phô trương thật, Vương phủ còn khó một tiểu nha đầu?”

Thiên Đăng đầu , ăn vận rõ ràng giản dị hơn Kim Đường nhiều, vàng ngọc trang sức gì khác, nhưng hợp với khí chất mày rậm mũi cao, đoan chính nghiêm túc của .

Nàng đang đoán xem là ai, thấy Kim Đường khẩy: “Ta tưởng ai, hóa là Tô Vân Trung - Tô Lệnh sử. Năm ngoái xuất thành chơi, chỉ chậm hai bước, bảo ngươi mở hé cửa cho qua cũng chịu châm chước. Một tên tiểu giữ cổng thành cùng đẳng cấp, bám cái thang mây nào mà cũng mò đến đây ứng cử thế?”

Thiên Đăng lập tức hiểu , Tả Giám Môn Vệ Lệnh sử - Tô Vân Trung.

Chức Lệnh sử cao, Tô Vân Trung kiêu ngạo tự ti, chỉ thản nhiên : “Kim công tử, mở cửa thành là tận trung chức thủ; ngươi mưu toan hối lộ để thành là ngươi coi thường pháp luật, cần gì tự vạch trần tội mặt bao nhiêu thế ?”

Kim Đường há hốc mồm, nhất thời cứng họng.

Tên tùy tùng phía thẹn quá hóa giận, châm chọc: “Tô Lệnh sử tận trung chức thủ, chí công vô tư, nghèo nhưng chí ngắn, đến cũng nuôi nổi đem cho , cũng lấy dũng khí tham gia tuyển chọn?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-3-cuoc-va-cham-dau-tien.html.]

Thiên Đăng nhớ tư liệu, Tô gia quả thực gia đạo sa sút, tổ tiên tuy từng quan, nhưng đến đời cha thì sớm cơm đủ ăn.

Có điều Tô Vân Trung thủ xuất chúng, mấy năm giúp quan phủ bắt đại đạo, biểu dương nên mới Tả Giám Môn Vệ. Chỉ là nhà sa sút, chỉ là một tên tiểu , đường quan lộ khó khởi sắc ...

Trừ phi, gặp cơ may tày trời, ví dụ như cưới một Huyện chủ Đế Hậu sủng ái.

Tuy mười vị lang quân ứng cử của , giàu nứt đố đổ vách cũng kẻ nghèo rớt mùng tơi, dòng dõi danh gia vọng tộc cũng kẻ xuất hàn vi, chỉ là ngờ, mới gặp mặt nảy sinh tranh chấp.

Sắc mặt Thiên Đăng trầm xuống, còn bên Kim Đường đ.á.n.h giá Tô Vân Trung từ xuống , hỏi: “Tô công t.ử hôm nay ăn mặc cũng bảnh bao gớm, là tiền bán vẫn tiêu hết, định bụng ăn diện cho t.ử tế để kiếm một cái tiền đồ hả?”

Lời quá mức cay nghiệt, Tô Vân Trung đột ngột bước tới, túm lấy cổ áo Kim Đường, giơ nắm đ.ấ.m định giáng xuống khuôn mặt trắng trẻo xinh .

“Tô , đừng hành động theo cảm tính.”

Một thiếu niên đang sắp xếp bộ cụ phía dậy can ngăn: “Hôm nay tụ họp ở đây, tương phùng tức là duyên, chắc hẳn Vương phủ cùng Lễ Bộ, Nội Cung Cục cũng thấy chúng mất hòa khí nhỉ?”

Ánh mắt Thiên Đăng lướt qua khuôn mặt thanh tú của thiếu niên nọ, dừng ở bộ cụ bên tay , thầm nghĩ, đây chắc là Mạnh Lan Khê.

Mạnh gia sở hữu ngàn mẫu ở Giang Nam, nuôi dưỡng nên Mạnh Lan Khê cũng một thanh khí. Hắn phong thái ôn hòa, giữa mày mắt tự nhiên hàm chứa một nét dịu dàng trong trẻo. Chiếc áo lụa Việt màu trắng ngà thêu hoa văn lá lan bằng chỉ bạc càng tôn lên vẻ thanh thoát xuất trần của .

“Kim tuy lỡ lời, nhưng đừng quên lý do hôm nay chúng tới đây. Mọi ở trong Vương phủ, dịp mà động thủ thì ích lợi gì?”

Giọng mang theo chút khẩu âm Giang Nam, đặc biệt êm tai, dường như thể xoa dịu lòng .

“Mạnh , chỉ là, kẻ quả thực ức h.i.ế.p quá đáng!” Tô Vân Trung miễn cưỡng kìm nén nắm đấm, nhưng nộ khí khó tiêu, phẫn nộ đẩy mạnh Kim Đường .

Hắn là luyện võ, một cái đẩy khiến Kim Đường kìm hình, lảo đảo va bàn phía , nước đinh hương nóng hổi lập tức đổ ụp lên tay .

Mu bàn tay bỏng đỏ một mảng, Kim Đường vẩy tay kêu thất thanh.

Đám tùy tùng bên cạnh lập tức la toáng lên: “Tô Vân Trung, tay công t.ử nhà ngươi bỏng , ngươi định đền thế nào đây!”

Tô Vân Trung lạnh lùng chằm chằm bọn họ, một lời.

Mạnh Lan Khê lắc đầu với Tô Vân Trung, hiệu cho đừng kích động, với Kim Đường: “Kim đừng lo, tại hạ quanh năm tiếp xúc với đạo, cũng nước sôi b.ắ.n nên mang theo t.h.u.ố.c bên , tiêu sưng tan m.á.u bầm hiệu nghiệm, thử xem .”

Kim Đường còn đang thổi xuýt xoa bàn tay đỏ ửng, Mạnh Lan Khê lấy từ trong tay áo một lọ sứ nhỏ, đổ một ít nước t.h.u.ố.c màu xanh nhạt lên mu bàn tay xoa đều.

Thứ nước t.h.u.ố.c đó quả nhiên thần hiệu, tay Kim Đường xoa bóp thấm thuốc, chỉ cảm thấy mát lạnh thấu xương, vết sưng đỏ tay quả nhiên nhanh chóng lặn , gân cốt càng thêm thư thái dễ chịu.

Kim Đường xoay cổ tay vài cái, tán thưởng: “Thứ thật đấy, mua ở , mua một trăm lọ!”

“Đây là công thức gia truyền của nhà , Kim nếu thích, tặng vài lọ.” Mạnh Lan Khê đậy nắp lọ cất tay áo: “Chỉ là rượu t.h.u.ố.c uống , nhớ là khi ăn rửa tay sạch sẽ.”

Kim Đường ngửi tay, thấy mùi gì lạ, bèn : “Được thôi.”

Một cuộc tranh chấp nhanh chóng dập tắt, Kim Đường tuy vẫn xoa tay lầm bầm, nhưng cũng gây sự nữa. Tô Vân Trung cũng gật đầu với Mạnh Lan Khê để tỏ ý cảm ơn.

Thiên Đăng thấy các tỳ nữ phía lén vẫy tay gọi , bèn rảo bước tới, vứt cái khay với Anh Lạc: “Cô cô tiền sảnh một tiếng, hôm nay các lang quân đến ứng cử, tất cả tùy tùng nô bộc đều lui ngoài hết, chỉ giữ chính chủ ở sảnh thôi.”

Kẻo cái loại ác nô nhà họ Kim vô cớ sinh sự.

Cô cô Anh Lạc lời, nắm lấy tay nàng, : “Huyện chủ của ơi, mau về y phục , Thái t.ử Điện hạ đến !”

 

Loading...