THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 28: Người mới
Cập nhật lúc: 2026-01-22 06:55:23
Lượt xem: 186
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thiên Đăng chẳng cân nhắc ai cả, dù là nào.
Về phòng, nàng ném danh sách lên đầu bàn, định bụng hai ngày nữa sẽ từ chối cung sứ, viện cớ trong đó ai mắt.
Chuyện phiền lòng mắt quá nhiều : Vu Quảng Lăng, Kim Đường, Mạnh Lan Khê... lời trăn trối của , những mảnh giấy vụn Phúc bá để , những âm mưu quỷ quyệt ẩn giấu trong hậu viện...
Những mảnh giấy vụn liệu liên quan gì đến bức thư nhắc tới ?
Nàng cầm tập hồ sơ chép từ Đại Lý Tự lên xem một nữa.
Biên bản khám nghiệm t.ử thi của Vu Quảng Lăng và Trịnh Quân Sơn đều sơ sài, rõ ràng là cho lệ.
Trường hợp Vu Quảng Lăng là do mưa to gió lớn, ngỗ tác lười kiểm tra kỹ nên qua loa. Còn Trịnh Quân Sơn là do bắt hung thủ tại trận, nên ngỗ tác chỉ kiểm tra sơ qua vết thương, xác định là vết thương chí mạng kết thúc.
Nàng là phận nữ nhi, am hiểu chuyện nghề của ngỗ tác nên dù đề nghị khám nghiệm kỹ càng thì đám nha dịch ngỗ tác cũng chỉ ậm ừ cho qua chuyện, khăng khăng rằng vấn đề ghi hết trong hồ sơ, còn sót gì nữa.
Thôi thì đợi thêm chút nữa, khi nào Thôi Phù Phong phủ, chắc sẽ cách cho khám nghiệm t.ử thi, tìm gì đó.
Nàng xem bản cung khai thẩm vấn do Thôi Phù Phong gửi đến , nhưng phát hiện thêm manh mối nào giá trị, vụ án giờ lâm bế tắc.
Không nghi phạm và bằng chứng quan trọng khác, việc Mạnh Lan Khê gây án dường như là chuyện ván đóng thuyền.
Rốt cuộc thế nào mới lật bản án sắt đá , tìm một hướng khác đây?
Đang lúc trầm tư suy nghĩ, nàng thấy hai tiếng gõ cửa, ngay đó là giọng êm ái, quyến rũ vang lên: "Huyện chủ, mạo quấy rầy."
Thiên Đăng thở nhẹ một , hiệu cho Lưu Ly dẫn : "Tiết lang quân, đêm hôm khuya khoắt thế tìm việc gì?"
Tiết Tích Dương - vị Thái Nhạc Thừa sở hữu giọng hát nhất kinh thành. Nếu hạ giọng hát một khúc tình ca da diết thì trái tim bao cô nương sẽ tan chảy thành nước xuân.
Hắn xuống đối diện nàng. Gương mặt yêu mị hợp với giọng êm tai . Dưới ánh đèn, đôi mắt phượng , đuôi mắt xếch lên phảng phất nét hồng nhạt, sức hút mê hồn chẳng kém gì giọng của : "Làm phiền Huyện chủ nghỉ ngơi là của tại hạ. Chỉ là... một việc nên sớm nên muộn, nên mới vội vàng đến đây."
Thiên Đăng suy nghĩ một chút, liếc cuốn danh sách bàn: "Là về chuyện ứng cử viên mới ?"
"Phải, hơn nữa liên quan đến vị biểu ca của Kỷ Lân Du." Hắn dựa bàn, nhướng mắt nàng, chống cằm nháy mắt với nàng một cái: “Huyện chủ lai lịch của Lăng Thiên Thủy ?"
Thiên Đăng cầm cuốn danh sách, lật đến trang của Lăng Thiên Thủy, xem nữa vẫn thấy gì bất thường: "Hắn ?"
Tiết Tích Dương nàng khẽ.
Thiên Đăng thừa đến để dèm pha, nhưng vẫn thấy nụ của quyến rũ c.h.ế.t , giống như móng vuốt mèo con cào nhẹ vạt áo, móc tim , nhưng hề gây cảm giác dính nhớp lả lơi.
Nàng cụp mắt, trong đầu bất giác hiện lên lời nhận xét của khác về ...
Hồ ly tinh...
"Hồ ly tinh" vẫn đang thỏa sức tung tin đồn nhảm: "Huyện chủ nghĩ xem, Kim Đường kéo Vu Quảng Lăng giúp , kết quả Vu Quảng Lăng trong cung để mắt tới Kim gia tức nổ phổi. Kỷ gia lẽ nào rút kinh nghiệm xương m.á.u đó mà còn đưa ? Lỡ như giúp Kỷ Lân Du mà thêm một chướng ngại vật thì ?"
Thiên Đăng thản nhiên hỏi: "Ồ, nội tình ?"
"Cũng hẳn là nội tình, chỉ là... vài lời đồn đại ngoài phố phường thôi..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-28-nguoi-moi.html.]
Hắn ngó đám tỳ nữ bên ngoài, giọng vốn nhỏ nay càng hạ thấp hơn: "Cái tên Lăng Thiên Thủy , cha lúc sinh thời những việc thực sự thể đưa ánh sáng ."
"Việc gì mà thể đưa ánh sáng?"
"Nghe lúc ở Lũng Hữu, vì sinh kế khó khăn, gia cảnh túng quẫn, cha tham mấy đồng tiền thưởng của nha môn nên những lén lút giúp Nghĩa trang trông coi, vận chuyển xác c.h.ế.t, mà còn..." Nói đến đây, mặt vẫn bình thường nhưng giọng run, khiến Thiên Đăng đang lắng cũng thấy nổi da gà: “Cha thậm chí còn ngỗ tác cho nha môn! Đứa con trai Lăng Thiên Thủy đương nhiên cũng thường xuyên phụ giúp... Huyện chủ xem, chỉ vì vài đồng bạc lẻ mà m.ổ b.ụ.n.g moi gan những cái xác thối rữa , chuyện bình thường ?"
"Ngỗ tác..." Thiên Đăng nhíu mày theo bản năng, nhưng đôi mắt đột nhiên sáng lên.
Tiết Tích Dương đối diện thấy phản ứng của Huyện chủ lạ, chớp chớp mắt hỏi: " thế! Huyện chủ xem, đôi tay từng m.ổ x.ẻ thi thể, bưng bê c.h.ế.t , rửa thế nào cho sạch ? Ta ngỗ tác lúc nào cũng ám mùi t.ử khí, cả đời tẩy hết !"
Thiên Đăng tỏ thái độ gì, chỉ lộ vẻ ngạc nhiên: "Thật ? Tin tức của Tiết lang quân chính xác ?"
"Chính xác trăm phần trăm! Vốn dĩ Tích Dương nên nhiều lời, nhưng thấy Huyện chủ đau lòng buồn bã suốt thời gian qua, thực sự chịu thêm tổn thương nào nữa, nên mới mạo đến đây những lời . Mong Huyện chủ hiểu cho tấm lòng của , ... thực cũng kẻ ác ."
Đôi mắt phượng quyến rũ của Tiết Tích Dương nàng chằm chằm, chứa chan lo lắng vô hạn.
"Tên Lăng Thiên Thủy tuy thuộc tiện tịch, nhưng việc là việc hèn hạ, bẩn thỉu. Một kẻ lăn lộn trong đống xác c.h.ế.t như mà Kỷ gia sắp xếp cho bước Vương phủ, chẳng là bẩn chỗ của Huyện chủ ? Chuyện chấp nhận ?"
"Được , , sẽ cho điều tra kỹ về ." Thiên Đăng giọng êm ái của , mỉm an ủi: “Đừng lo, hiểu tấm lòng của là cho ."
Đôi mắt hoa đào của Tiết Tích Dương cong lên thành hình trăng khuyết đầy mê hoặc: "Không cần khách sáo, vì Huyện chủ, việc gì cũng nguyện ."
Thiên Đăng tiễn cửa, đợi bóng khuất hẳn bèn lao ngay về bàn, cầm bút đ.á.n.h một dấu tích to tướng cái tên "Lăng Thiên Thủy", gọi thị vệ mang danh sách cung ngay lập tức, báo cho Nội Cung Cục sắp xếp.
"Cứ là bổn Huyện chủ chấm . Sáng mai mở mắt , thấy ngay mặt ."
Sáng hôm , Lăng Thiên Thủy dẫn phủ, mặt Thiên Đăng.
Thiên Đăng đang uống , liếc thấy bóng dáng , suýt chút nữa thì đổ cả chén tay.
Kỷ Lân Du chẳng bảo là kẻ đáng thương cha đều mất ?
Tiết Tích Dương chẳng bảo là tiện dân chuyên m.ổ b.ụ.n.g moi gan c.h.ế.t ?
đang sải bước dài qua hành lang về phía nàng rõ ràng là một đàn ông cao lớn vạm vỡ, khí thế lẫm liệt bức .
Hắn cao, cành cây bên hành lang rủ xuống sắp chạm trán , nhưng chẳng hề cúi đầu né tránh mà thẳng thừng đưa tay gạt phăng cành cây .
Mọi vật cản giữa họ gạt bỏ, đủ để rõ nàng, và cũng đủ để nàng rõ .
Là .
Khoảnh khắc bốn mắt , Thiên Đăng nhận ngay là đàn ông cùng nàng cứu Mạnh Lan Khê bên ngoài nhà lao Đại Lý Tự đêm hôm đó.
Nắng cuối thu ảm đạm, bước từ bóng mây u ám như một cơn gió sắc bén ập tới, vô hình trung mang theo vài phần hàn ý lạnh lẽo.
một lạnh lùng như ngũ quan đẽ sâu thẳm đến mức quá đáng. Khiến cho khi dừng bậc thềm, dùng đôi mắt đen sâu thẳm như thấu lòng ngắm nàng, Thiên Đăng chỉ cảm thấy tim thắt vì kinh ngạc xen lẫn chút rung động khó tả, một cảm giác run rẩy quen thuộc dâng lên.
Nàng từ từ đặt chén xuống, dậy, hành lang thẳng .