THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 28: Chuyện Thị Phi

Cập nhật lúc: 2026-02-04 03:54:17
Lượt xem: 123

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Mạnh Lan Khê ngoài thì thanh cao thoát tục, nhưng Thương Lạc kể chuyện ở Quốc T.ử Giám, thấy là kẻ thiên tính lạnh lùng, dễ kết giao .” Tiết Tích Dương đà thêm mắm dặm muối: “Cha và tổ mẫu vùi lấp trong bùn đất ở đồn điền năm xưa, đến tận bây giờ vẫn tìm thấy xác. Khi mất, các phu t.ử ở Quốc T.ử Giám khuyên nên đưa linh cữu về quê, tìm hài cốt cha để hợp táng, nhưng cứ lờ như thấy. Đám học trò đều kháo rằng...”

Tiết Tích Dương kéo dài giọng, liếc vẻ mặt đăm chiêu của Thiên Đăng: “Họ bảo Mạnh Lan Khê sợ về quê tìm xác cha sẽ mất cả năm trời, lỡ mất cơ hội lấy lòng Huyện chủ, nên thà bỏ mặc cha để bám trụ kinh thành.”

Thiên Đăng lặng im , Thôi Phù Phong cũng dừng bút, ghi những lời đàm tiếu hồ sơ.

Tiết Tích Dương thấy ai phản ứng thì cụt hứng, trừ: “Tất nhiên đó chỉ là lời đồn, cũng chẳng tin Mạnh lang quân là hạng như .”

Thiên Đăng Tiết Tích Dương vốn là tay chơi khét tiếng, chuyện gì trong ngõ ngách kinh thành cũng . Nàng chợt hỏi: “Thực chuyện cũng thấy lạ. Lăng Thiên Thủy từng Mạnh phu nhân ơn với nên quan tâm Mạnh Lan Khê. Với quyền hạn của , chỉ cần phái vài binh sĩ tìm hài cốt là xong, cả hai đều nghĩ tới nhỉ?”

Thôi Phù Phong Thiên Đăng đầy ẩn ý nhưng gì.

Tiết Tích Dương hăng hái hẳn lên: “ thế đấy! Ta thấy quan hệ giữa Lăng Tư giai và Mạnh Lan Khê gì đó kỳ quặc lắm. Ở hậu viện ai thiết đến mức dọn về ở chung một phòng như họ? Còn hơn cả ruột!”

“Huynh ruột...”

Ba chữ vô tình đó khiến đầu óc Thiên Đăng vụt sáng. Nàng nhớ đôi lúm đồng tiền sâu hoắm mặt Mạnh phu nhân, mặt Mạnh Lan Khê... và cả mặt Lăng Thiên Thủy. Một giả thuyết kinh từng thoáng qua trong đầu nàng giờ đây hiện về rõ mệt.

Tiết Tích Dương xoà: “Dù thì đó cũng là chuyện tưởng, biểu của Lăng Thiên Thủy là Kỷ Lân Du cơ mà.”

Thôi Phù Phong hỏi trọng tâm: “Ta nhớ Tiết Nhạc thừa thính giác hơn , đêm qua tầm canh ba, ngài thấy động tĩnh gì ?”

“Có chứ! Tầm nửa đêm, thấy tiếng mở cửa, hình như bước hành lang nhưng chỉ vài tiếng lạch cạch nhỏ. Lúc đó đang say giấc nồng nên cũng để ý lắm.”

Lời khai trùng khớp với Mạnh Lan Khê.

“Ngài đoán là ai ?”

“Chắc chắn là ở phía bên trái phòng , Kỷ Lân Du thì là Mạnh Lan Khê.”

“Ngài chắc chứ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-28-chuyen-thi-phi.html.]

“Chắc mà! Vì bên là Lăng Thiên Thủy và Kim Đường. Nếu Kim Đường mở cửa, Lăng Thiên Thủy thính nhạy như ở sát vách, thể thấy? Còn nếu Lăng Thiên Thủy ngoài thì thường như chúng khó mà tiếng động. Vậy nên chỉ thể là ở phía trái thôi.”

Thiên Đăng và Thôi Phù Phong đều thấy lập luận lý. Tiết Tích Dương thấy ý kiến của coi trọng thì càng đắc ý: “Đấy, bảo Mạnh Lan Khê đáng nghi nhất mà!”

Mạnh Lan Khê cũng bảo thấy tiếng mở cửa.”

“Hắn cũng thấy ? Chẳng lẽ...” Tiết Tích Dương lập tức đổi hướng, chỉ tay về phía phòng Kỷ Lân Du.

Thôi Phù Phong vẫn bình thản: “Mọi chuyện vẫn đang điều tra, thể kết luận .”

“Tuy ... Thôi Thiếu khanh, nhớ một chi tiết. Tuy và Kỷ Lân Du cũng chút giao tình, tin chuyện đó, nhưng...” Tiết Tích Dương vốn là kẻ bao giờ bỏ qua cơ hội “dìm” khác: “Ta là sành âm luật nên nhạy với âm thanh. Lúc tiếng cửa mở tối qua, tuy dậy xem nhưng thấy trong tiếng ‘két’ một nhịp khựng của trục gỗ, giúp ích gì ?”

Tiếng trục gỗ khựng ...

Thiên Đăng và Thôi Phù Phong chợt nhớ đến gã râu dê c.h.ế.t tay hung thủ trong miếu hoang. Kẻ khả năng sát hại đám binh tặc đó nhất là “vị ân công” bí ẩn. Và trong các lang quân, Kỷ Lân Du là kẻ giỏi võ nghệ nhất và cũng nhiều hành tung bí ẩn nhất.

“Còn một chuyện nữa.” Tiết Tích Dương nhắc đến Minh Thứu: “Lúc chúng phá cửa xông phòng Kim Đường, ai nấy đều lo lắng, nhưng vô tình phía thì thấy Minh Thứu vương t.ử đang đắc ý, cứ như thể sớm Kim Đường c.h.ế.t ...”

Thiên Đăng im lặng. Với tính cách của Minh Thứu, việc hả hê khi đối thủ gặp nạn cũng gì lạ.

Tiết Tích Dương hạ thấp giọng: “Ta thấy lạ nên tiến gần . Hồi xưa từng Tây Bắc học nhạc nên chút ít tiếng bản địa. Ta lẩm bẩm hai từ hồi hột.”

Hắn hồi tưởng phát âm : “Theo hiểu, hai từ đó nghĩa là ‘biểu ca’ và ‘báo thù’. Nghe biểu ca của Kim Đường từng đắc tội với Minh Thứu vương t.ử nên hai họ mới ưa ?”

“Đó là ân oán giữa Kim gia và Hồi Hột, chúng sẽ tìm hiểu .” Thôi Phù Phong cắt lời: “Vậy còn Nhạc thừa, quan hệ giữa ngài và Kim Đường thế nào?”

“Ta với thì gì để ? Ta thích phong hoa tuyết nguyệt, đàn ca sáo nhị; thì nồng nặc mùi tiền, thô tục bỏ xừ. Ngay cả con vẹt của hát cũng sai tông lạc điệu. Chúng quá ba câu là chán, chỉ là quan hệ xã giao thôi.”

Đây là sự thật. Trong khi Kim Đường gây hận thù khắp nơi thì Tiết Tích Dương duy nhất chẳng dây dưa gì với .

 

Loading...