Nói đến đây, mắt Mạnh Lan Khê kìm mà rưng rưng. Vẻ đau xót khiến tim Thiên Đăng thắt .
“Huyện chủ, đối với , Bạch Bạch đơn thuần chỉ là một con thỏ... Sau khi cùng chôn cất nó, cứ bần thần cả đêm, mãi đến lúc gần sáng mới chợp mắt một lát...”
Đó là lý do là dậy muộn nhất. Khi , Lăng Thiên Thủy và Thôi Phù Phong theo Thiên Đăng hậu viện, các lang quân khác cũng dùng xong bữa sáng từ lâu.
Hắn thấy đói nên chỉ gốc cây dành dành nơi chôn Bạch Bạch một lúc, vì lo tối qua đào hố nông, sợ mèo hoang sẽ bới đất lên.
Nghe đến đây, Thôi Phù Phong bất chợt hỏi: “Vậy vết bùn giày là dính từ lúc đó?”
Mạnh Lan Khê cúi xuống, quả nhiên thấy cạnh giày những vết bùn khô và nửa khô. Hắn vội gật đầu: “Vâng, là vết của tối qua và sáng nay.”
“Huynh cởi giày và tất cho xem.”
Yêu cầu kỳ quặc khiến Mạnh Lan Khê lúng túng nhưng vẫn xoay , lưng về phía Thiên Đăng cởi giày tất đưa cho Thôi Phù Phong.
Thực chất, Thôi Phù Phong giày, mà đôi tất và bàn chân trần của .
Đôi tất vải cũ nhưng khô ráo, lòng bàn chân sạch sẽ, hề dính bụi bặm.
Điều chứng tỏ khả năng gây án. Nếu qua hành lang đến phòng Kim Đường tối qua, chắc chắn để dấu vết. Với lòng bàn chân sạch sẽ như rõ ràng cũng hề chân đất ngoài.
“Huyện chủ, thừa nhận oán hận Kim Đường vì tàn nhẫn với một con thỏ vô tội. dù nữa, Bạch Bạch cũng chỉ là con vật, thể vì nó mà g.i.ế.c ? Huống chi là sớm tối chạm mặt ở hậu viện?”
Thiên Đăng lặng lẽ gật đầu, giọng khàn đặc: “Ta hiểu.”
Thôi Phù Phong hỏi tiếp: “Đã trằn trọc cả đêm, thấy ai khác ?”
Mạnh Lan Khê suy nghĩ một lát ngập ngừng: “Khoảng tầm canh ba, dường như thấy tiếng mở cửa ở phòng bên cạnh, nhưng âm thanh mờ nhạt, chắc là cửa của phòng nào.”
Sau khi ghi chép tỉ mỉ, Thôi Phù Phong hỏi câu cuối cùng: “Đêm qua khi ngủ, tìm Kim Đường ?”
Mạnh Lan Khê khổ: “Huyện chủ và Thôi Thiếu khanh đều cãi kịch liệt với . Dù thật, chắc chắn cũng chẳng bao giờ mở cửa cho .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-27-chuyen-the-nhan.html.]
Câu trả lời hợp lý. Trận cãi vã của hai ai cũng thấy rõ, thậm chí ấm còn đập vỡ, nên Đồi Mồi mới mang ấm khác tới. Kim Đường chắc chắn sẽ mở cửa cho kẻ thù lúc nửa đêm, và Mạnh Lan Khê cũng cơ hội tiếp xúc với ấm mới để hạ độc.
Thiên Đăng khẽ gật đầu với Thôi Phù Phong. Buổi thẩm vấn kết thúc, Thôi Phù Phong kết luận: “Được , chúng sẽ hỏi thêm những khác. Nếu đúng là Mạnh lang quân rời phòng, sẽ minh oan.”
“Minh oan? Mạnh Lan Khê mà trong sạch cho nổi!”
Vừa thấy bóng dáng Thiên Đăng, Tiết Tích Dương chứng nào tật nấy, lập tức chĩa mũi dùi khác để nịnh bợ.
“Huyện chủ, theo ý , Mạnh Lan Khê là kẻ đáng nghi nhất! Hắn chỉ thù Kim Đường thấu xương mà còn là kẻ am hiểu d.ư.ợ.c lý nhất ở đây. Với , điều hương chế t.h.u.ố.c g.i.ế.c dễ như trở bàn tay. Ngài quên chuyện Công chúa Cáo Quốc c.h.ế.t ? Liều t.h.u.ố.c ‘Mộng Trầm Hàm’ của gây sóng gió lớn thế nào? Nay Kim Đường c.h.ế.t vì độc, hung thủ tám chín phần mười là ! Biết cách hạ độc từ xa, hoặc dùng loại độc phát tác chậm từ thì ?”
Thiên Đăng nhíu mày, Thôi Phù Phong ngắt lời: “Đó chỉ là suy đoán, bằng chứng thực tế mới .”
“Bằng chứng thì , nhưng cảm giác Mạnh Lan Khê cứ giả bộ ôn hòa mặt Huyện chủ, chứ thực chất tâm cơ thâm hiểm lắm.” Tiết Tích Dương càng càng hăng: “Huyện chủ Mạnh Lan Khê và Kim Đường vốn dĩ hiềm khích từ lâu ?”
Nhắc đến chuyện cũ, Thiên Đăng nhớ ngày tuyển rể năm ngoái, chính Mạnh Lan Khê hạ t.h.u.ố.c khiến Kim Đường tiêu chảy đến kiệt sức, suýt chút nữa mất tư cách ứng viên.
Về ở hậu viện, Kim Đường cũng thường xuyên gây khó dễ cho . Dù Mạnh Lan Khê luôn giữ vẻ bình thản, nhưng nàng tin là cam chịu để kẻ khác bắt nạt mà phản kháng. Chỉ là khi nàng đang bận rộn với những sóng gió lớn hơn nên bận tâm đến chuyện vặt vãnh .
Thôi Phù Phong hỏi: “Hai họ ân oán gì khi vương phủ?”
“Họ Mạnh vốn khởi nghiệp từ đồn điền , mấy năm qua cũng vài quan, nhưng nhà Mạnh Lan Khê chỉ là nhánh phụ, đơn độc ít . Trước gia đình mấy chục mẫu vườn rừng, nhưng lũ quét vùi lấp trắng tay, dẫn về kinh thành nương nhờ tộc nhân. Hai con ở nhờ nhà đại bá, cảnh nghèo túng ở lâu tất khinh khi. Huống hồ còn trẻ , bác còn định đem bà ‘biếu’ cho nhà quyền quý để bàn đạp kinh doanh nữa đấy.”
Chuyện Thiên Đăng cũng từng loáng thoáng, nhưng ngờ sự việc tệ hại đến thế: “ đó họ dọn ngoài sống ở phường Hoài Trinh mà?”
“Vâng, nhưng khi Mạnh Lan Khê học vẫn về tộc học của nhà họ Mạnh. Hắn vốn thông minh, năm đó tộc học hai suất Quốc T.ử Giám, đỗ bằng thực lực, còn suất là Mạnh Vĩnh Thuận, con trai bá , nhờ quan hệ.”
Thiên Đăng trầm ngâm: “Vậy tại nhà họ Mạnh đưa Mạnh Lan Khê đến tuyển rể?”
Thôi Phù Phong giải thích: “Vốn dĩ Bộ Lễ chọn Mạnh Vĩnh Thuận vì gia thế hơn. may vài ngày khi tuyển, gãy chân . Chuyện gấp gáp, Bộ Lễ kịp chọn khác, nhà họ Mạnh bèn đưa Mạnh Lan Khê thế chỗ. Vì cùng tông tộc, cùng học Quốc T.ử Giám, cộng thêm diện mạo Mạnh Lan Khê xuất chúng hơn nên Bộ Lễ chấp thuận.”
Thiên Đăng hiểu ngay vấn đề. Trước đây trong mắt đời, nàng là một “mụ xoa” xí, nên đám con cháu danh môn đều tìm cách trốn tránh. Xem Mạnh Vĩnh Thuận vì sợ quá nên dùng thủ đoạn tự gãy chân để đẩy Mạnh Lan Khê chỗ “dầu sôi lửa bỏng” .