THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 26: Sa trường

Cập nhật lúc: 2026-02-05 02:05:07
Lượt xem: 127

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Tiên chu Tiên chu, chắc nàng cũng sắp đến tìm thương lượng nhỉ..."

Minh Cứu dậy từ sáng sớm tinh mơ, khấp khởi chờ Thiên Đăng đến tìm để bàn về cái điều kiện mà đưa .

Nghĩ nghĩ , vẫn thấy nàng đang ở bước đường cùng tại Khâu Từ, cuối cùng ngoài việc cầu cứu một vị Vương t.ử Hồi Hột như thì chẳng còn cách nào khác.

Chỉ cần nàng bước chân tới đây, chẳng nắn tròn bóp méo thế nào cũng ?

Vương phi của Hồi Hột, mối liên hôn với Khâu Từ, thế chẳng vẹn cả đôi đường?

Càng nghĩ càng đắc ý, soi gương, thậm chí còn cảm thấy mấy lọn tóc mai xoăn tít ngang bướng của hôm nay trông cũng oai phong hơn hẳn ngày thường.

Đợi thêm một lúc, thấy mặt trời lên cao vút, thậm chí còn chạy ngoài cổng doanh trại Hồi Hột ngó nghiêng, nhưng tuyệt nhiên chẳng thấy bóng dáng ai.

Đang lúc sốt ruột thì thấy một lính canh hớt hải chạy , chắc là định bẩm báo gì đó. Hắn mở cờ trong bụng, lập tức vẻ: "Ngươi bảo với Huyện chủ Linh Lăng là bản Vương t.ử đang bận lắm, đại sự quốc gia chất đống, bận tối mắt tối mũi, bảo nàng đợi nửa canh giờ nữa hãy !"

Tên lính ngơ ngác, rút một phong thư trình lên cho : "Bẩm Vương tử, thuộc hạ thấy Huyện chủ Linh Lăng cả. Đây là quân báo nhận , mời Vương t.ử xem qua."

Hắn xìu mặt xuống như quả bóng xì , uể oải phất tay cho lui , lầm bầm: "Vô lý thế nhỉ..."

Đã đến giờ , tin tức Uất Trì Ất Diệu dẫn quân Khâu Từ thất bại chắc chắn truyền đến tai Tiên chu chứ.

Cục diện Khâu Từ nguy nan như nàng thể dửng dưng khoanh tay .

"Ngoài vị Vương t.ử Hồi Hột binh hùng tướng mạnh , còn ai cứu nàng nữa?"

Nghĩ một chút, thấy cũng đúng. Dù hòa cũng là chuyện cả đời, Tiên chu căng thẳng cũng là bình thường, chắc do dự một chút. Đợi tình hình tệ thêm chút nữa, nàng tự khắc sẽ cuống cuồng chạy tới cầu xin thôi, đến lúc đó điều kiện gì mà chẳng ?

Hí hửng nghĩ bóc thư quân báo tay , liếc mắt một cái, lập tức nhảy dựng lên.

"Cái quái gì thế ? Quân Sóc Phương đang ở Bắc Đình ? Sao vì truy kích thám t.ử Tây Phiên mà chạy tới tận đây, còn tình cờ cứu Huyện chủ Linh Lăng? Hai bên một cứu quân Khâu Từ, một kiếm quân công, thế là ăn nhịp với , ngay trong đêm đ.á.n.h thẳng doanh trại Tây Phiên, lôi cổ lão tướng quân Uất Trì và đám quân Khâu Từ sắp toi mạng từ quỷ môn quan về ư?"

Hèn gì nàng đến tìm , hóa cần nữa.

Mặt Minh Cứu đen như đ.í.t nồi, đập mạnh tờ quân báo xuống bàn. Khi ánh mắt liếc đến dòng cuối cùng, càng tức điên .

Hay lắm, đến cả Kỷ Lân Du cũng tin, khẩn cấp triệu tập bộ hạ cũ của Xương Hóa Vương trong vùng, suốt đêm để hội họp với Tiên chu , mà thì bây giờ mới nhận tin!

Tuy đây là đất của Khâu Từ và Đại Đường, Hồi Hột phản ứng quá nhanh thì , nhưng để đến tận bây giờ mới đưa tin tới, đám cố ý đấy chứ!

Minh Cứu tức đến nổ phổi, mồm c.h.ử.i quân Sóc Phương, mắng Kỷ Lân Du, chân thì phóng khỏi lều lệnh chỉnh đốn quân ngũ. Hỏi rõ chiến sự kết thúc, đang dọn dẹp chiến trường, vội vàng dẫn lao tới địa điểm xảy sự việc đêm qua.

nếu cứ đợi nữa, Hồi Hột đừng vớt Huyện chủ về hòa , mà ngay cả chút nước cơm rơi vãi trong trận chiến cũng chẳng húp miếng nào.

...

Mặt trời lên cao chiếu rọi xuống vùng hoang nguyên cơn c.h.é.m g.i.ế.c, mùi m.á.u tanh nồng nặc bốc lên. Ruồi nhặng và kền kền sớm đ.á.n.h thấy, tụ tập đầy những xác c.h.ế.t.

đầu ngửi thấy mùi , nhưng Kỷ Lân Du đối mặt với cảnh tượng mắt vẫn khỏi nhíu mày. Hắn đầu về phía Thiên Đăng, thấy nàng đến quá gần mới thở phào nhẹ nhõm, sang hỏi lính già bên cạnh: "Lương bá, kiểm đếm xong t.h.i t.h.ể ? bên thương vong bao nhiêu?"

Lương bá dùng mũi d.a.o lật cái xác đất, chẳng buồn để ý đến vết m.á.u bẩn quần áo: "Đám tin chạy tới nhiều, quân Sóc Phương thì g.i.ế.c địch như lũ điên sợ c.h.ế.t, gì còn bao nhiêu mà đến lượt chúng ? Chỉ là dọn dẹp tàn cuộc thôi, công đầu họ lấy hết . Nghe lão Lưu, lão Trương thương nhẹ, lát nữa xem ... Ái chà!"

Ông đang chọc xác c.h.ế.t để kiểm tra xem tên lính Tây Phiên nào giả c.h.ế.t , ngờ suýt nữa chọc một chiến binh mặc trang phục Khâu Từ.

Người lính khẽ cử động, vết thương lưng vẫn đang rỉ m.á.u nhưng xem chừng vẫn còn thở.

Kỷ Lân Du đầu hét lớn: "Quân y! Mau tới đây, bên còn sống!"

Thiên Đăng sang, thấy là lính Khâu Từ bèn lập tức hiệu cho quân y chạy tới, bản nàng cũng bước theo .

Đi hai bước, cảm giác chân chút khác lạ. Nàng cúi đầu xuống, đất bùn hoang nguyên m.á.u tươi thấm đẫm, dính chặt đế giày nàng, nhớp nháp và nặng trĩu.

Nàng sững sờ, ngẩng đầu bãi chiến trường ngổn ngang xác c.h.ế.t mặt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-26-sa-truong.html.]

Binh lính chia thành từng nhóm ba lật xem thi thể. Xác địch quân thì bồi thêm một d.a.o chỗ hiểm để chắc chắn c.h.ế.t, t.h.i t.h.ể đồng đội thì khiêng sang một bên chờ xử lý.

Mọi đều bình thản đến mức gần như tê liệt, thỉnh thoảng lật một cơ thể vặn vẹo lên, buông một câu: "Đây chẳng là Uông Tứ ? Vợ năm ngoái đẻ cho thằng cu mà."

"Tiền tuất cho già con thơ tăng thêm, thêm đứa con thì nhận thêm một phần, cũng tính là lỗ."

Trong đầu như dội một gáo nước lạnh buốt, nàng bàng hoàng đầu , thấy Lý Dĩnh Thượng ngay lưng, chỉ thấy lồng n.g.ự.c tắc nghẹn: "Xin ..."

Hắn nhướng mày, dường như hiểu ý nàng.

"Nếu mượn binh của , nếu vì giúp đỡ Khâu Từ thì trướng cũng thương vong..."

"Nàng nghĩ ngợi mấy chuyện đó gì? Đây là cơ hội hiếm của họ, nếu thì tại quân nhân ai cũng phấn khích tranh trận?” Hắn thản nhiên : “Đã chọn con đường , trận g.i.ế.c địch thì lấy gì nuôi gia đình, lấy quân công tiền đồ?"

Thiên Đăng chằm chằm, buột miệng hỏi: "Chàng... cũng như ?"

Hắn hờ hững chỉ tay lưng : "Chẳng lẽ lúc đó nàng thấy những vết sẹo ?"

Nàng đương nhiên thấy. Dưới lớp áo nàng quất roi rách toạc là những vết sẹo chằng chịt mới cũ, giống như những dấu chân qua, nông sâu đan xen, đến c.h.ế.t cũng phai mờ.

Hóa , đây là cuộc đời của tổ phụ nàng, cha nàng, và cả Lý Dĩnh Thượng.

Nàng giữa khung cảnh từng trải qua , hít thở mùi m.á.u tanh tưởi, đầu quân y đang chỉ huy binh lính Khâu Từ khiêng lính trọng thương chỗ đất bằng.

Khi ngang qua nàng, lính khó nhọc mấp máy đôi môi khô khốc, dùng chút sức tàn thốt từng chữ với nàng: "Huyện chủ Đại Đường... đến cứu chúng ... hung thủ..."

Những lính Khâu Từ khiêng cáng cũng vô thức dừng bước, mấy đồng loạt cúi đầu tạ ơn nàng, chỉ là nhất thời nghẹn lời gì.

Phía vang lên tiếng bước chân nặng nề. Là Uất Trì Ất Diệu băng bó xong vết thương, lính dìu, tập tễnh bước tới.

Vị tướng quân vẫn luôn mang thành kiến nặng nề với nàng giờ đây nàng chằm chằm, dường như cuối cùng hạ quyết tâm, gạt tay lính đang dìu , dẫn đầu quỳ sụp xuống bái lạy: "Huyện chủ Đại Đường, đa tạ đến cứu giúp trong lúc sinh tử. Toàn bộ binh sĩ Khâu Từ trong trận đều nhờ mà giữ mạng!"

Thiên Đăng ngờ ông chẳng chẳng rằng quỳ xuống giữa vũng bùn máu, vội vàng cúi đỡ dậy: "Ta là hậu duệ của Xương Hóa Vương, trong cũng chảy dòng m.á.u Khâu Từ như các vị. Chống giặc ngoại xâm, bảo vệ Khâu Từ cũng là trách nhiệm của , Tướng quân và cần khách sáo."

Tướng quân Uất Trì nàng và binh lính phía đỡ dậy, mặt vẫn còn vẻ hổ thẹn: "Trước đây là chúng hiểu lầm Huyện chủ. Xin Huyện chủ cùng khải về thành, chứng minh với Quốc chủ, với triều đình Khâu Từ và thể dân trong Vương thành rằng, chúng nên trúng kế gian của Tây Phiên. Huyện chủ Đại Đường tuyệt đối là hung thủ tàn sát vương tộc Khâu Từ!"

"Thế mới chứ! Lúc thấy các đổ oan cho Huyện chủ, sốt hết cả ruột!" Kỷ Lân Du bên cạnh thở phào nhẹ nhõm: “Cũng chịu nghĩ xem Huyện chủ lặn lội đường xa trở về, thể vì hại Khâu Từ ? Người là hộ tống linh Xương Hóa Vương và Thế t.ử về cố thổ đấy!"

Tướng quân Uất Trì đang hổ nên lời, bỗng phía vang lên giọng Hán lơ lớ kỳ quặc: " thế, Tiên chu nhà là nàng tiên 'xáng lạn'(lương thiện) nhất, 'tiên huyết' (tâm huyết) nàng bỏ cho Khâu Từ, các mà hiểu !"

Kẻ hớt ha hớt hải chui đương nhiên là Minh Cứu. Hắn chẳng thèm để ý đến bùn đất m.á.u me chân, đôi ủng giẫm xoàn xoạt qua mấy cái xác c.h.ế.t để đến bên cạnh Thiên Đăng. Nhìn qua chiến trường đang dọn dẹp, thấy cơ bản đều là xác lính Tây Phiên, lập tức buồn thiu.

Thế thì hỏng bét, Tiên chu thắng trận thế thì vốn liếng đàm phán của teo tóp hết cả !

Tất nhiên, ngoài mặt vẫn bộ tịch, hỏi: "Tiên chu, nàng chơi thế là nhé? Ta tính toán xong xuôi để giúp nàng , thế mà nàng 'đợi' (mang theo) chạy tới đây ?"

Nhớ cái dáng vẻ xổm ép giá của hôm qua, Thiên Đăng chỉ đành : "Ngài hét giá trời, thương lượng nổi. Vì thế đành nhờ quân Sóc Phương giúp đỡ thôi."

"Quân Sóc Phương chỉ là ngang qua, đây địa bàn của họ, họ nàng tính ? Vẫn cứ là quân Hồi Hột chúng mới !"

Dường như chịu nổi sự ồn ào của , Lý Dĩnh Thượng bên cạnh nhịn hết nổi, khẽ ho một tiếng.

Minh Cứu đang hăng hái chạy tới, trong mắt chỉ mỗi Thiên Đăng, giờ đầu sang mới giật nảy , phát hiện sự tồn tại của tên đại ma đầu .

"Ngươi... ngươi ngươi ngươi, ngươi ở đây?"

"Bản vương nhận mật báo, Tây Phiên động tĩnh lạ ở Khâu Từ, lo lắng chúng sẽ gây bất lợi cho Thái t.ử điện hạ nên đến xem xét. Tình cờ lính tiền trạm cứu Huyện chủ nên qua đây xem ."

Ta tin ngươi mới là lạ! Hồi xưa ngươi dùng tên giả Lăng Thiên Thủy ở trong phủ Xương Hóa Vương, ngươi cũng bảo là đang dưỡng bệnh đấy thôi!

Minh Cứu c.h.ử.i thầm trong bụng nhưng dám , chỉ đành ấm ức mặt chỗ khác.

Lý Dĩnh Thượng hiệu cho : "Vậy thôi, ngài và Huyện chủ thể thương thảo đàng hoàng . Để chúng mở rộng tầm mắt xem Hồi Hột định cái giá gì nào."

 

Loading...