THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 26: Băng than cùng lò

Cập nhật lúc: 2026-01-21 06:05:49
Lượt xem: 262

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Vậy đêm xảy chuyện, ba các ngươi ở ?”

“Tối hôm đó chúng rủ tuần tra, nhưng Thương Lạc thương, tuổi nhỏ, nên đến chỗ Thái t.ử Điện hạ ở thì dám tiếp nữa. Ta ở cùng , chỉ Tô Vân Trung xuất con nhà võ, phía xem xét một chút cũng ngay. Sau đó phu nhân gặp chuyện, ba chúng đều ở trong phòng. Lúc mượn bếp, Thương Lạc và Tô Vân Trung cũng luôn ở cùng , từng rời .”

“Vậy ngươi ở cùng phòng với Thương Lạc và Tô Vân Trung, nhận thấy điều gì bất thường ở bọn họ ?”

Thời Cảnh Ninh ngẫm nghĩ một chút, đáp: “Tô Vân Trung tính tình trầm , ít , giao lưu nhiều với hai chúng , nhưng cũng khó chung sống. Chỉ là...”

Thiên Đăng : “Chỉ là ?”

Thời Cảnh Ninh chút ngượng ngùng, kể chuyện Thương Lạc chê Tô Vân Trung bẩn nên đổi phòng.

Thấy chỉ là chuyện vặt vãnh trong sinh hoạt, Thiên Đăng cũng để ý, hỏi: “Lúc Phúc bá xảy chuyện, Tô Vân Trung mặt ?”

“Chắc là ... Tuy từng rời mượn bếp, nhưng Thương Lạc hoạt bát nhiều, nếu Tô Vân Trung một ngoài, chắc sẽ phàn nàn với .”

Thiên Đăng khẽ gật đầu, hỏi: “Lúc trang viên ngươi mang theo d.a.o khắc vật gì tương tự ?”

“Đương nhiên là , đến để tham gia tuyển chọn phu quân cho Huyện chủ, mang theo thứ đó?” Thời Cảnh Ninh đến đây, hai má ửng hồng, đầu cúi thấp như giọng : “Hồi nhỏ con thỏ khắc tặng Huyện chủ, Huyện chủ hài lòng lắm. Giờ luyện tập nhiều , sẽ khắc cho nàng con khác hơn.”

Thiên Đăng đang định hỏi chuyện , thấy nhắc đến bèn thuận nước đẩy thuyền: “Phải , nhớ hồi nhỏ d.a.o khắc , còn sai thành mua một con dao, hình như là của Thanh Nham Cư.”

Thời Cảnh Ninh đáp: “Phải, chỉ tiếc lúc đó tay nghề vụng về, phụ sự kỳ vọng của Huyện chủ.”

“Sau khi khắc xong con thỏ cho , hình như cầm con d.a.o đó về, nhưng nhớ vứt nó ở ...”

Mười vị lang quân đến ứng cử, chắc chắn thể mang theo d.a.o khắc cũ bên . Mà trong trang là cựu binh giải ngũ sắp xếp về đây, ai dùng d.a.o khắc gì?

Có lẽ hung khí g.i.ế.c hại Phúc bá là con d.a.o năm xưa nàng mua.

Chỉ là lúc đó nàng tính tình trẻ con, chuyện xảy lâu, sớm quên gần hết.

Thời Cảnh Ninh nhớ rõ từng chút một những chuyện liên quan đến nàng, như trân trọng gìn giữ những bảo vật hiếm hoi của , khẽ : “Huyện chủ quên , lúc đó nàng tiện tay ném con d.a.o ngăn kéo, phu nhân còn dạy nàng nên vứt đồ sắc nhọn lung tung như thế, kẻo đứt tay đấy.”

Nhắc đến phu nhân, thần sắc ảm đạm , : “Lúc đó phu nhân lấy giấy bảo Huyện chủ gói kỹ , Huyện chủ còn nhớ ?”

Như một sự chớp lóe lên trong đầu, Thiên Đăng chợt nhớ mùa hè năm xưa, nàng cất con d.a.o khắc đó ở ...

Dưới sự chỉ dạy của , nàng dùng giấy gói kỹ con d.a.o khắc, bọc thành một gói giấy dài cỡ bàn tay, cất ngăn kéo đựng kim chỉ của .

... Đó cũng là ngăn kéo mà bảo nàng tìm bức thư lúc lâm chung.

Nàng tìm thấy thư trong ngăn kéo nhưng cũng thấy gói d.a.o khắc bọc giấy cả.

Con d.a.o biến mất, cuối cùng xuất hiện ở phòng chứa củi, trở thành hung khí g.i.ế.c hại Phúc bá.

Còn bức thư mà thể đổi vận mệnh cuộc đời nàng, đến nay vẫn bặt vô âm tín.

Cái c.h.ế.t của , liệu liên quan đến bức thư đó ?

Đêm hôm đó, hung thủ sát hại lấy trộm thư ? Nội dung bức thư rốt cuộc là gì?

Có lẽ do quá mệt mỏi, sống lưng Thiên Đăng toát mồ hôi lạnh.

Nàng cố gắng trấn tĩnh, kéo dòng suy nghĩ, ăn hết chiếc bánh nhỏ trong tay.

Dưới ánh mắt tha thiết của Thời Cảnh Ninh, nàng đóng nắp hộp thức ăn, cùng ba chiếc bánh còn trả cho , : “Đa tạ, cảm ơn quan tâm, bánh ngon. phận chúng cũng bất tiện, chỗ còn mang về .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-26-bang-than-cung-lo.html.]

Ánh mắt Thời Cảnh Ninh thoáng buồn, lặng lẽ đón lấy, đáp khẽ: “Được.”

Sau khi Thời Cảnh Ninh rời , Thiên Đăng ở góc tường một lúc, suy nghĩ về tình thế đang đối mặt.

Trang viên quân Sóc Phương trấn giữ, vững như thành đồng vách sắt, dù hung thủ là ai, nàng cũng sợ kẻ đó trốn thoát.

Các ứng cử viên ba một phòng, đủ để giám sát lẫn . Chỉ cần tay từ đó, hành tung của bọn họ khó nắm bắt.

Nàng về, đang suy tính thế nào để âm thầm điều tra rõ lai lịch bọn họ thì bên tai bỗng vang lên tiếng nhạc như như .

Tiếng nhạc vọng tới từ bờ nước, rõ lắm nhưng chứa chan bi thương.

Nỗi bi thương thê thiết như màn sương khói bao trùm lấy nàng. Trong khoảnh khắc , nỗi đau mất , mất tất cả ùa về trong lòng, khiến nàng chỉ lao một vòng tay ấm áp nào đó, một trận cho thỏa thích.

đời , còn ai thể ôm lấy nàng như thế, trở thành chỗ dựa vững chắc lay chuyển cho nàng đây?

Thiên Đăng vòng qua góc nhà, theo tiếng nhạc thì thấy bóng mặc áo lụa màu xanh tím than đang tựa gốc lựu.

Hoa lựu cuối hè lả tả rơi tà áo lụa Việt màu xanh tím than thêu hoa văn chuỗi hạt, màu sắc rực rỡ đan xen càng nổi bật tiếng nhạc thê lương cô tịch.

Nàng lắng , tiếng nhạc u sầu ai oán khiến hốc mắt nàng cay xè. Bóng dường như cũng cảm nhận đến gần, bèn xoay nàng.

Là Tiết Tích Dương. Nhạc lý một phép thông trăm phép, dù mang theo nhạc cụ, nhưng chỉ cần huýt lá cũng thành giai điệu uyển chuyển.

Thấy Thiên Đăng đến, buông chiếc lá dương trong tay xuống.

“Thứ , phiền Huyện chủ ?” Hắn rõ còn hỏi, bước tới ngắm nàng. Đôi mắt hoa đào xếch lên nơi đuôi mắt lúc phủ một lớp màng lệ mỏng manh: “Chỉ vì cảm thán Trường An động loạn, phu nhân qua đời, trong lòng bi thương, nhất thời kìm nén , khơi dậy nỗi sầu của Huyện chủ...”

Thiên Đăng lắc đầu : “Không gì, ai cũng thôi, cục diện thế ai mà lo lắng cho bạn bè?”

Nhìn vành mắt đỏ hoe của nàng, Tiết Tích Dương kìm tiến gần nửa bước, giọng vốn cực kỳ êm tai càng thêm trầm thấp dịu dàng: “Huyện chủ, nàng lúc chắc chắn vô cùng đau khổ, nhưng mong nàng nén bi thương. Ta nghĩ phu nhân suối vàng , cũng nhất định mong con sống , mong nàng hết sức bảo trọng ngọc thể.”

Lời dịu dàng khiến cổ họng Thiên Đăng nghẹn , nên lời, chỉ lặng lẽ gật đầu, khẽ "ừ" một tiếng.

“Cũng may nhờ Huyện chủ tâm tính kiên định, một tay chống đỡ cả trang viên, cho chúng một chốn dung giữa cơn loạn lạc .” Giọng trầm thấp và ánh mắt chăm chú của Tiết Tích Dương tựa như mưa xuân giăng mắc ở Giang Nam: “Huyện chủ, hôm đó gảy một khúc "Tô Mạc Già", bèn nàng cũng giống , đều là tâm tư nhạy cảm, dễ rơi u sầu hoang mang. Nếu nàng chê thì cứ việc đến tìm , sẵn lòng lắng những phiền muộn lo âu của Huyện chủ...”

Thiên Đăng tan chảy trong ánh mắt quyến luyến của , lùi một bước, như trốn tránh thở vấn vương quanh : “Không cần , ngài chỉ vì triều đình tuyển chọn mà đến, và ngài gặp riêng , nếu còn gặp gỡ nữa, e là hợp lẽ.”

Tiết Tích Dương rũ hàng mi đen dày, che đôi mắt hoa đào câu hồn đoạt phách: “Huyện chủ , Tích Dương mạo phạm .”

Vội vã tiếp cận nàng như là vì vẫn buông bỏ ván cược ?

Trong lòng dâng lên nỗi phiền muộn đau đớn, nhưng ngay đó Thiên Đăng hít sâu một , cưỡng ép đè nén xuống.

Trong tình cảnh , nàng tin rằng đến mức như .

Nàng đầu , cũng chuyển chủ đề: “Đêm trong trang xảy chuyện, lo lắng cho nên chăm sóc cho các vị, Tiết lang quân lúc đó ở , kinh hãi ?”

Tiết Tích Dương ôn tồn đáp: “Đa tạ Huyện chủ quan tâm, lúc đó cùng Kỷ Lân Du, Yến Bồng Lai ở cùng phòng canh giữ cửa viện phía Đông. Kỷ thủ xuất chúng, chúng vẫn luôn rời , cộng thêm liềm phát trong trang nên cũng yên tâm hơn nhiều.”

Tiết Tích Dương là thông minh, nàng hỏi, chủ động khai báo, chỉ vài câu ngắn gọn chứng minh thời gian gây án, cũng con d.a.o chẻ củi c.h.é.m đứt then cửa.

Thiên Đăng gật đầu, lời khó kiểm chứng, chỉ cần xác thực xong là thể rửa sạch hiềm nghi cho cả ba bọn họ.

Khi rời , nàng liếc chiếc lá dương trong tay , : “Tiết công t.ử đừng thổi nữa, khiến thêm buồn.”

“Vâng.” Hắn đáp, theo bóng lưng nàng rời , ánh nước long lanh trong mắt thu , cảm thấy vô vị xé nát chiếc lá.

 

Loading...