THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 25: Nụ Cười Kỳ Quái
Cập nhật lúc: 2026-01-27 16:17:05
Lượt xem: 183
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lăng Thiên Thủy lười sửa lưng là tâm ý chứ trái tim: "Thị vệ ?"
"Đi nhặt củi khô, tìm gia vị , chỉ còn một lửa vù vù vù..." Từ cao cấp như "khói hun lửa nướng" Minh Thứu , đành dùng từ tượng thanh.
"Ta nhớ lúc đó Kim Đường xảy xung đột với phủ Công chúa, ngươi Công chúa ở cách chỗ ngươi nướng cừu xa. Vậy khi ngươi nướng cừu một ở đó, từng rời ?"
Minh Thứu nghĩ một lúc mới hiểu ý , trừng mắt hỏi: "Các ăn cừu nướng ? Nướng cừu lật qua lật liên tục, dừng một tí là cháy khét ngay! Ta mà g.i.ế.c thì cừu của ? Lại ..."
Nói đến đây, bỗng im bặt, nuốt những lời định trong bụng.
Lăng Thiên Thủy quan sát , hỏi: "Lại cái gì?"
"Lại ..." Minh Thứu ấp úng, cuối cùng giở thói cùn: “Thì cứ cừu nướng ngon ? Ta nướng cừu g.i.ế.c ? Một tay cầm đuốc một tay cầm cừu ?"
Lăng Thiên Thủy tính toán thời gian nướng cừu, từ từ lắc đầu với Thiên Đăng, : "Tính theo thời gian thì con cừu của đúng là nướng liên tục nghỉ, nếu sẽ nhanh thế ."
"Còn nữa, mụ Công chúa Cáo Cuốc chẳng gọi bờ sông đẩy xuống ? Mụ đàn bà hại bây giờ xuất kiếm can qua..."
Thôi Phù Phong thế mà hiểu đang linh tinh cái gì: "Tiến thoái lưỡng nan.”
"Dù là cái gì , hôm bà thấy ngoài cung còn chạy nhanh như bay, theo bờ sông ? Bà là đồ ngốc ? Hay là..."
Nói ngước mắt liếc Thôi Phù Phong và Lăng Thiên Thủy mặt, ý nếu còn nghi ngờ thì hai là đồ ngốc.
Dù phận Minh Thứu cao quý, chuyện đến mức , thái độ của rõ ràng, phủ nhận liên quan đến cái c.h.ế.t của Cáo Quốc Công chúa, hơn nữa lý cứ, đủ để chứng minh thời gian và khả năng g.i.ế.c .
Đợi Minh Thứu ngoài, Thiên Đăng trầm ngâm sang Lăng Thiên Thủy: "Nhắc đến Mạnh Lan Khê, lúc công vụ, phái bảo vệ ?"
Lăng Thiên Thủy gật đầu: " là bảo vệ, nhưng hậu viện của nàng thời gian qua yên bình quá, đoán lính tráng cũng lơ là . Hơn nữa lớn tướng , ở nơi như hồ Khúc Giang nếu tránh tai mắt khác chắc cũng khó."
Thiên Đăng lặng lẽ gật đầu, còn đang suy nghĩ về lời miêu tả Mạnh Lan Khê của Minh Thứu thì thấy một cái đầu thò cửa, một lọn tóc xoăn rủ xuống khuôn mặt hớn hở, là Minh Thứu...
" nhớ . Nụ của Mạnh Lan Khê lúc đó, giống hệt như đứa trẻ con đốt cả quả núi, đó phát hiện đang hoảng loạn dập lửa, nhưng ai là do nó !"
Nói đến đây, vỗ n.g.ự.c đầy tự tin: "Lần chắc chắn sai, bởi vì hồi đó nướng lửa thiêu c.h.ế.t hơn hai trăm con cừu của dân du mục, lúc lớn phát hiện thì y hệt thế, Đương nhiên đó bọn đ.á.n.h cho thừa sống thiếu c.h.ế.t!"
Mạnh Lan Khê gọi đến thư phòng, thấy cả Lăng Thiên Thủy và Thôi Phù Phong đều ở đó, ánh mắt Huyện chủ cũng mang vẻ đăm chiêu, bèn cảm thấy khí đúng.
vẫn ung dung, mỉm hành lễ với Thiên Đăng, vẫn là thiếu niên thanh khí đầy như khói mây nuôi dưỡng, gật đầu chào Thôi Phù Phong và Lăng Thiên Thủy: "Không Huyện chủ và Thôi Thiếu khanh gọi Lan Khê đến đây việc gì phân phó?"
Thôi Phù Phong : "Là vì chuyện Cáo Quốc Công chúa, hỏi theo lệ thường thôi, hành tung của ngươi ở hồ Khúc Giang hôm đó."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-25-nu-cuoi-ky-quai.html.]
Mạnh Lan Khê Lăng Thiên Thủy, thấy gật đầu bình thản với bèn yên tâm, đến bên bàn bản đồ hồ Khúc Giang trải án, ngón tay chỉ khu vực gần thủy tạ: "Ta đến hồ Khúc Giang giữa giờ Mùi, lúc đó còn sớm đến giờ Huyện chủ tới. Mọi trong thủy tạ đang bận rộn, ở bên cạnh giúp gì, còn vướng chân vướng tay, thế là ngoài dạo quanh bờ hồ, thấy rêu xanh đá mọc khá mắt nên hái một ít trải chậu lan tặng Huyện chủ."
Thiên Đăng nhớ đến lớp rêu hồ lô xanh mướt gốc lan, gật đầu : "Lớp rêu đó quả thực tươi, hợp với hoa lan."
Thôi Phù Phong hỏi: "Gần một canh giờ, Mạnh lang quân chỉ mỗi việc đó thôi ?"
"Ta còn thấy ven nước một thảo d.ư.ợ.c tồi, nên tiện tay hái một ít, tạm thời để bệ đá ngoài thủy tạ phơi khô. Có điều đó vì Cáo Quốc Công chúa gặp chuyện, nên khi về cũng quên mang theo thảo dược."
Lời trùng khớp với hành tung của Minh Thứu, chuyện gặp Mạnh Lan Khê hái t.h.u.ố.c bên bờ vịnh là thật.
Ánh mắt Thiên Đăng kìm rơi mặt Mạnh Lan Khê, dường như tìm kiếm nụ kỳ quái .
bên cửa sổ mỉm ngọc lập, phong tư thanh nhã, chút dấu vết kỳ quái?
Lăng Thiên Thủy nãy giờ vẫn im lặng cuối cùng cũng mở miệng hỏi: "Ngươi hái loại thảo d.ư.ợ.c gì?"
"Chủ yếu là Viễn chí, tác dụng an thần trợ ngủ, nghĩ Huyện chủ sẽ dùng đến. Ngoài còn tiện tay hái ít Huyền hồ sách, Bạch cập..." Mạnh Lan Khê nhớ , thong dong đáp: “Sau khi Cáo Quốc Công chúa xảy chuyện, chúng lập tức quan sai đuổi ngoài, hiện giờ khu vực hồ Khúc Giang đó càng phong tỏa để điều tra án, cho ai nữa, nên t.h.u.ố.c hái lúc đó chắc vẫn còn bệ đá, Thôi Thiếu khanh nếu qua xem thể đối chứng."
"Hái t.h.u.ố.c gì quan trọng, nhưng theo hành trình thì khúc sông ngươi hái t.h.u.ố.c cách Khải Xuân Các nơi Cáo Quốc Công chúa gặp nạn xa, lúc đó thấy động tĩnh gì ?"
Mạnh Lan Khê nhớ một chút lắc đầu: "Bờ sông cây cối um tùm, che khuất tầm , hơn nữa hái t.h.u.ố.c trong bụi rậm, ngẩng đầu ngang ngó dọc, cũng phát hiện động tĩnh gì."
Lăng Thiên Thủy hỏi: "Ngươi và Cáo Quốc Công chúa đây qua ?"
Mạnh Lan Khê đáp ngay cần suy nghĩ: "Không , chỉ danh Cáo Quốc Đại Trưởng Công Chúa chứ từng gặp mặt."
Hắn chỉ là một giám sinh bình thường ở Quốc T.ử Giám, trong nhà quan trong triều, đương nhiên chẳng chút liên hệ nào với Cáo Quốc Công chúa.
Dù là từ động cơ, chứng cứ hiện trường lời khai của thị nữ phủ Công chúa, đều khả năng tay sát hại Cáo Quốc Công chúa.
Thậm chí thể , trong tất cả các ứng viên phu quân của nàng, là trong sạch nhất, ít khả năng dính líu đến chuyện nhất.
Điều duy nhất khiến để tâm chỉ lời Minh Thứu về vẻ mặt kỳ quái của khi hái thuốc.
" mà quan sát tình hình bên bờ vịnh, quả thực như Mạnh Lan Khê , cành cây bụi rậm che khuất tầm , cách xa một chút thể sẽ rõ ." Sau khi Mạnh Lan Khê khỏi, Lăng Thiên Thủy trầm ngâm : “Hơn nữa Minh Thứu cách một bụi cây nhận Mạnh Lan Khê, còn thấy nụ quỷ quyệt mặt , e là chút khó khăn."
"Ừ, giữa những cành cây bụi rậm, khả năng nhầm nhỏ." Thôi Phù Phong cũng cho rằng Mạnh Lan Khê chỉ thể coi là còn nghi vấn, nhưng so với những khác thì điểm đáng ngờ cổ quái đó nhỏ bé đáng kể.
Thiên Đăng trải rộng hồ sơ : "Đã như Thôi Thiếu khanh cử đến bệ đá cạnh thủy tạ kiểm tra thảo d.ư.ợ.c , xem lời Mạnh Lan Khê thật ."