THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 25: Đồng chu cộng tế

Cập nhật lúc: 2026-02-04 14:00:09
Lượt xem: 132

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thiên Đăng rời khỏi An Tây Đô hộ phủ, đến nơi đóng quân của Bắc Đình tại Khâu Từ.

Trong lúc chờ thông báo, lính gác bên cạnh ca, tốp lính lui xuống về phía nhà bếp, thuận miệng tán gẫu: "Triều đình thực sự truyền hịch chín biên ải, gia phong Vương gia của chúng Thượng thư lệnh ?"

"Cái còn giả ? Thật năm ngoái khi dẹp loạn nhắc đến một , chỉ là theo thông lệ từ chối thôi. Lần Thái t.ử điện hạ tuần biên, Vương gia từ chối nữa. Mọi đều bảo là, đợi đến 'tam từ tam nhượng' (ba từ chối ba nhường), chức Thượng thư lệnh chắc chắn trong tay !"

"Thế chẳng còn oai hơn cả Phần Dương Vương năm xưa ?"

thì Thượng thư lệnh là chức quan đầu trăm quan, Thái tông Hoàng đế năm xưa từng giữ chức , khi ngài lên ngôi thì chức vị đặt nữa. Ngay cả Phần Dương Vương lập công trạng cái thế trung hưng Đại Đường, cũng chỉ truy tặng khi c.h.ế.t mà thôi.

Mấy đang hưng phấn thì kẻ dội gáo nước lạnh: "Vốn dĩ chuyện chắc như đinh đóng cột, nhưng giờ thì khó lắm..."

Mọi vội hỏi nguyên do, Thiên Đăng thấy chuyện đồn đại về Lâm Hoài Vương cũng khó tránh khỏi quan tâm chú ý một chút.

Người quanh, hạ thấp giọng : "Nghe là vì truyền hịch , Vương gia ở nơi đóng quân phối hợp mà dẫn quân nơi khác tuần tra. Hiện giờ bên cạnh Thái t.ử điện hạ bất mãn, bảo Vương gia chúng cậy công mà coi thường triều đình, vì thế hình như ngài ngông cuồng hống hách đấy..."

"Hừ, thể nào, năm xưa cũng vu cáo Lão Vương gia kiểu , giờ giở chiêu nữa ?"

" mà..." Cũng chần chừ: “Gần đây Tây Bắc cũng khá yên tĩnh nên Thái t.ử điện hạ mới yên tâm xuất tuần. Vương gia vì việc quân khẩn cấp gì mà đến việc lớn như thế cũng kịp tiếp đón rời ?"

"Cái ai mà , Bắc Đình rộng lớn thế , thể là Khiết Đan, thể là Tây Phiên, thể là Hề... Tóm chắc chắn là đại sự quan hệ đến thiên hạ, nếu Vương gia chọn vội vã rời chứ?"

Không, chẳng đại sự gì ghê gớm cả...

Thiên Đăng dựa góc tường râm mát, bầu trời cao vợi của Khâu Từ mặt, đám lính rảnh rỗi tán gẫu xa dần, nhất thời tâm trạng ngổn ngang, trăm mối cảm xúc lẫn lộn.

Lẽ nên đến, nhưng nàng đến bên , nàng sẽ gặp bất lợi, lâm nguy hiểm, vẫn vứt bỏ tất cả, thậm chí vứt bỏ cả vinh quang mà thần t.ử Đại Đường, thậm chí cả tổ phụ hằng mơ ước để đến giúp nàng.

Hốc mắt nóng lên, nàng hít một thật sâu, thở thật dài, nén những cảm xúc nóng hổi đó trở . Quay đầu Lý Dĩnh Thượng đang sải bước về phía nàng.

Cổ họng nàng nhất thời nghẹn , gì cho .

Còn đến mặt nàng, quan sát thần sắc khác lạ của nàng, cúi đầu khẽ hỏi: "Sao thế, cục diện mắt căng thẳng quá, dọa Huyện chủ sợ đến đỏ cả mắt ?"

Có lẽ ánh nước trong mắt vẫn tan, Thiên Đăng thấy ráng chiều cuối cùng bao phủ lên , tráng lên hình vốn cao lớn của một lớp viền vàng rực rỡ, chói lòa dám thẳng.

"Lăng... Vương gia." Giọng nàng nghẹn, khẽ gọi tên : “Sau , cảm thấy đáng ?"

Lý Dĩnh Thượng khẽ nhướng mày: "Cái gì?"

"Vì cứu giúp mà ảnh hưởng đến việc Vương gia trở thành Thượng thư lệnh, thậm chí, chuốc lấy nghi kỵ của kẻ tiểu nhân..."

"Ồ... Chuyện đó liên quan đến nàng, là tự cảm thấy đó là củ khoai lang nóng bỏng tay thôi.” Hắn thản nhiên đáp một câu, : "Giờ như thế chừng là chuyện . Mấy năm nay nổi quá, thêm chức Thượng thư lệnh e là trong triều ngoài triệu sẽ yên, lẽ vẫn nên giấu tài thì hơn."

Nói , ngắm thần sắc của nàng, khóe môi khẽ nhếch, giọng điệu cũng hiếm khi vui vẻ hẳn lên: "Có điều, hóa Huyện chủ cũng quan tâm đến chuyện của ?"

Hắn và nàng sát như lời thì thầm khẽ vang bên má, tránh khỏi chút ám .

Thiên Đăng vốn định đẩy theo phản xạ, nhưng hiểu , thở ẩm ướt mềm mại lướt qua tim, nàng bất giác đỏ mặt, lí nhí: "Tóm , đa tạ ... vì tất cả những gì cho , sẽ... khắc cốt ghi tâm."

"Đã bảo liên quan đến nàng , đây là quyết định của riêng , cần cảm thấy mắc nợ.” Hắn , thần sắc chợt thoáng buồn, bảo: "Nếu thực sự khắc cốt ghi tâm, hy vọng chúng đều quên ân oán quá khứ, chỉ nhớ khoảnh khắc thể gọi nàng là Đăng Đăng."

Có lẽ nàng sẽ mãi mãi , dù cuộc đời đến đỉnh cao nào, nhưng khoảnh khắc trái tim lấp đầy bởi hạnh phúc và hy vọng về tương lai, chỉ lúc ở trong khu rừng rậm rạp cỏ dại .

Khi tự tay g.i.ế.c c.h.ế.t tất cả kẻ thù âm thầm truy đuổi suốt mười tám năm, cõng nàng đón ánh hoàng hôn chầm chậm bước khỏi vùng hoang vu.

Cuối cùng cũng bước khỏi ánh chiều tà đỏ như m.á.u năm sáu tuổi, tạm biệt bóng tối c.h.ế.t chóc bao trùm lấy , và cũng nhận lời thì thầm bên tai của con gái duy nhất đem lòng yêu thương trong đời.

Từ nay về nàng còn là Huyện chủ Linh Lăng, còn là Bạch Thiên Đăng, mà là Đăng Đăng của .

Và lúc ánh hoàng hôn Khâu Từ, Thiên Đăng ngước , khẽ : "Người mặt , vẫn là Đăng Đăng."

Ráng chiều hắt lên đôi má nàng, trong mắt nàng phản chiếu bóng hình .

Cơn gió nóng Khâu Từ lướt qua giữa hai , gầm gào phá hủy những ân oán chắn ngang giữa họ. Những quá khứ đoạn tuyệt đau đớn trong khoảnh khắc đều gột rửa sạch sẽ, hóa thành tro bụi.

Nàng vẫn là Đăng Đăng của .

Hắn giơ tay ôm chặt nàng lòng, giống như trong quá khứ, giống như từng diễn diễn trong mơ, ép chặt nàng lồng n.g.ự.c , chịu buông lơi nửa phần.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-25-dong-chu-cong-te.html.]

Thiên Đăng vùi đầu n.g.ự.c , lẳng lặng áp sát chỗ dựa vững chãi bình yên để bản hấp thụ chút sức mạnh chống đỡ.

Hồi lâu , nàng mới đẩy , từ trong lòng ngước lên , giọng lí nhí: "Vốn dĩ... thật đến mượn binh của . Dù từng với , thể cho mượn một đội tinh nhuệ, nhưng bây giờ..."

bây giờ thể ảnh hưởng đến , nàng chút do dự, nên tiếp tục kế hoạch của .

"Đã cho mượn là sẽ cho mượn. Ta cũng , hề cái ghế Thượng thư lệnh đó. Một chức quan hão huyền dù hiển hách đến thì ý nghĩa gì?"

Hắn tin tức nhanh nhạy, đương nhiên nắm rõ cục diện trong lòng bàn tay, cái là Thiên Đăng mượn binh để gì.

"Nếu nàng định xuất phát thì nhất là nhanh lên. Dù theo dự đoán, Uất Trì Ất Diệu sẽ sớm bại trận tay quân Tây Phiên thôi. Hiện giờ Khâu Từ như rắn mất đầu, chỉ thể dựa sự viện trợ của Đại Đường, thế là động lắm ."

Thiên Đăng tuy thông minh, nhưng kinh nghiệm sống của nàng chỉ quanh quẩn trong phủ ở Trường An, hiểu những chuyện : "Chẳng Tướng quân Uất Trì mang theo quân tinh nhuệ của Khâu Từ ?"

"Quân Tây Phiên vùng lâu, thể bày cái bẫy tinh vi như nghĩa là sớm hậu chiêu. Nay vì âm mưu nhắm nàng, Khâu Từ nghi ngờ nàng, vị Huyện chủ đại diện cho Đại Đường, nên Uất Trì Ất Diệu chịu cầu viện Đại Đường và quân An Tây, cô quân lưới rọ, ắt sẽ thua là cái chắc."

"Nói thì dã tâm của đối phương còn hiểm độc hơn tưởng tượng." Thiên Đăng vỡ lẽ, hóa kế mượn d.a.o g.i.ế.c của Tây Phiên chỉ đ.á.n.h trọng thương Khâu Từ, mà còn mượn phận của nàng để lay chuyển quyền kiểm soát của An Tây Đô hộ phủ Đại Đường tại Tây Bắc.

"Đợi lôi cổ kẻ hung thủ màn , nhất định khiến hối hận kịp!"

Nhìn bộ dạng tức giận của nàng giống như con thú nhỏ mới rừng, Lý Dĩnh Thượng bất giác khẽ nhếch môi, đưa tay xoa đầu nàng, : "Được, sẽ chống mắt lên xem."

Lý Dĩnh Thượng điểm một đội binh mã, lệnh cho binh sĩ nhanh chóng chỉnh đốn xuất phát.

Dưới sự gợi ý của , Thiên Đăng gỡ bỏ lớp cải trang. Dù nàng cũng dùng phận Huyện chủ Linh Lăng, đường đường chính chính cứu quân Khâu Từ.

Cùng bố trí xong xuôi việc, nàng , thôi.

"Sao thế?"

"Vì từ nhỏ lớn lên trong vương phủ ở Trường An, từng thấy trời đất bao la như ở Tây Bắc, càng từng dẫn nhiều chuyện quan trọng bao giờ. Tuy binh lính cho mượn chắc chắn đáng tin, nhưng vẫn hồi hộp. Dù ... từng chiến trường, từng thấy c.h.é.m g.i.ế.c."

Nói , nàng hít một thật sâu, nén sự hồi hộp trong lòng xuống, đưa tay mặt để thấy cổ tay trống trơn của .

"Vốn dĩ từng tặng một đôi vòng tay để phòng . Khi nó ở tay , thấy yên tâm, giống như đang ở bên cạnh . vì một phút nông nổi, đó vứt bỏ nó, bây giờ... hối hận . Ta để nó bảo vệ thêm một nữa."

Ánh mắt Lý Dĩnh Thượng từ đôi cổ tay trắng ngần như sương tuyết của nàng, từ từ chuyển sang khuôn mặt bối rối hổ, cuối cùng lộ đôi má lúm đồng tiền sâu hoắm vốn chẳng bao giờ xuất hiện mặt ngoài.

"Giờ mới tiếc ? Tiếc là lúc nàng nhẫn tâm ném trả cho , cũng giận quá mà vứt bỏ . Nên giờ nàng đòi , e là khó đấy."

Thiên Đăng sững sờ, chút buồn bã: "Không còn nữa ? Vậy thì thôi..."

Nàng buông thõng hai tay, ủ rũ luyến tiếc định thì cổ tay nắm chặt lấy.

Nàng đầu , thấy khuôn mặt Lý Dĩnh Thượng cúi thấp, đôi mắt sâu thẳm nàng chằm chằm.

"Nàng thực sự lấy ư?"

Thiên Đăng còn kịp trả lời, kéo nàng nội thất, mở ngăn kéo tủ đầu giường, lấy một đôi vòng tay màu ngà voi.

Dây leo uốn lượn thành kích cỡ vặn đeo lên cổ tay, mài nhẵn bóng như ngọc, đầu đuôi chạm khắc hoa văn hoa sen.

Trước ánh mắt ngỡ ngàng của Thiên Đăng. Hắn cầm tay nàng lên, tự tay đeo vòng cổ tay nàng.

Thiên Đăng chần chừ, nắm lấy hoa văn hoa sen ở đầu vòng, từ từ rút .

Hai luồng ánh sáng lạnh lẽo ẩn trong dây leo lập tức phóng , gọn trong lòng bàn tay nàng, xanh u tối như làn nước chuyển động.

Nàng ngước mắt : "Không bảo hủy ?"

Thấy nàng rõ còn cố hỏi, buồn bực mặt sang một bên: "Ta cũng lắm, tiếc là thép bách luyện quá dẻo dai, nhất thời hủy nên đành mang về."

"Vậy vứt , cứ mang theo bên ?" Nàng cố tình ghé sát mặt , trong mắt phản chiếu ánh sáng lạnh của lưỡi d.a.o lấp lánh như sóng nước, vẻ tinh quái đáng yêu: “Ngay cả... vội vã chạy sang bên cũng mang theo?"

Hắn giận chỗ phát tiết, nắm lấy cổ tay nàng, cúi đầu ghé tai nàng: "Chỉ dung túng thôi. Lần mất nữa thì thực sự vĩnh viễn tìm ."

"Yên tâm ." Thiên Đăng cắm lưỡi d.a.o bách luyện trở lòng dây leo, ngẩng đầu trịnh trọng với : "Từ nay về , nó sẽ mãi mãi ở bên cạnh . Mỗi khi gặp nguy hiểm, đều sẽ mang nó theo."

Dường như mê hoặc bởi thần sắc trịnh trọng của nàng, tâm trí cũng kìm chế , bàn tay từ cổ tay nàng từ từ trượt xuống lòng bàn tay, mười ngón tay đan chặt .

"Được, chỉ cần nàng vứt bỏ nó, cũng sẽ vĩnh viễn lưng với nàng. Từ nay về , chúng 'đồng chu cộng tế' (cùng hội cùng thuyền), dù bao nhiêu sóng to gió lớn, cũng quyết buông tay ."

Loading...