THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 25: Biệt ly

Cập nhật lúc: 2026-01-24 13:47:00
Lượt xem: 165

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Gương mặt lộ nụ an lòng, gật đầu về phía Thiên Đăng, ôm thỏ chuẩn rời .

"Mạnh lang quân, đợi một chút." Thiên Đăng gọi giật , dậy băng qua sân, đến mặt .

Quay đầu liếc Lăng Thiên Thủy đang ở cổng hộ tống Mạnh Lan Khê, Thiên Đăng : "Lát nữa đến nhà bếp xem hiện trường vụ hỏa hoạn. Ta nhớ hôm qua thấy trong bếp mấy ấm t.h.u.ố.c vỡ, trong các lang quân hậu viện, chỉ Mạnh lang quân tinh thông y lý, nên mời cùng một chuyến, xem thử lúc đó trong lò đang sắc t.h.u.ố.c gì."

"Được." Mạnh Lan Khê nhận lời. Thấy sắc mặt nàng tuy nhợt nhạt nhưng còn vẻ đau khổ hoang mang như hôm qua, trong lòng khỏi dâng lên niềm thương cảm và xót xa.

Hắn lùi cửa, lẳng lặng chờ Huyện chủ y phục. Chỉ là nỗi cảm khái trong lòng hiểu trào lên cổ họng, buột miệng lẩm bẩm: "Giá như thể chia sẻ bớt gánh nặng cho Huyện chủ thì mấy..."

Lăng Thiên Thủy thấy chỉ nhếch mép nhạt, hờ hững Thiên Đăng đang thu dọn đồ đạc trong nhà, : "Không ai chia sẻ nàng . Số phận đè nặng lên vai nàng, ngoài việc tự gồng gánh thì chẳng còn cách nào khác."

Mạnh Lan Khê im lặng. Còn Thiên Đăng khoác xong áo choàng, mang theo giấy bút về phía họ.

"Đi thôi." Giọng nàng khàn, nhưng bước chân bước qua ngưỡng cửa hề do dự. Số phận đè nặng lên vai, nhưng sống lưng gầy guộc của nàng vẫn thẳng tắp.

sắp đối mặt với nơi từng trơ mắt Thời Cảnh Ninh thiêu thành than, nhưng nàng chuẩn tâm lý sẵn sàng, còn sợ hãi nữa.

Sau vụ cháy bếp hôm qua, trong phủ hai bữa nấu nướng , bữa sáng nay cũng mua từ ngoài phố về.

Phủ bao nhiêu con , ăn uống là chuyện quan trọng hàng đầu. Hơn nữa, mấy ngày nữa là đến lễ phát tang của phu nhân, lúc đó khách khứa đến viếng đông đúc, trong phủ bếp, đến bát nước miếng bánh mời khách cũng thì ?

Cô cô Huyền Cơ bàn bạc suốt đêm với Trưởng sử trong phủ, thuê tạm một viện bỏ trống của nhà hàng xóm, mượn bếp dùng tạm để vượt qua giai đoạn .

Vì thế khi Thiên Đăng đến nơi, thợ thuyền đang dọn dẹp đống đổ nát nhà bếp, chuẩn vận chuyển gỗ tới.

Nhà họ Kim giàu nhất Trường An, tài lực dồi dào, đương nhiên thiếu nhân lực. Bên nhà kho vẫn việc bình thường, bên nhà bếp kéo thêm một đội thợ, định dùng gỗ dựng khung bếp lên , lợp mái tạm bằng ván gỗ để dùng tạm trong những ngày bận rộn .

Thấy Thiên Đăng đến, cô cô Anh Lạc trình bày kế hoạch bếp tạm, rầu rĩ báo cáo với Thiên Đăng rằng bộ trâm Cửu Thụ Kim Hoa Thái t.ử tặng vẫn tìm thấy. Hiện giờ nhà kho lật tung lên mà vẫn thấy tăm , xem hôm đó kịp nhập kho cùng các đồ ngự ban khác nên loạn quân cướp mất .

Thiên Đăng cũng chỉ an ủi cô cô Anh Lạc: "Việc để dịp sẽ với Thái t.ử điện hạ. Dù mất đồ ngự ban là chuyện lớn, nhưng binh hoang mã loạn thế , phủ nào dám đảm bảo mất mát gì chứ?"

"Cũng đành thôi.” Cô cô Anh Lạc thở dài, chỉ bóng lưng Kim Đường : “Kim lang quân thật sự tận tâm tận lực vì vương phủ, Huyện chủ cũng nên cảm ơn ngài t.ử tế."

Thiên Đăng gật đầu, về phía đống đổ nát nhà bếp nơi Kim Đường đang .

Đến bức tường gãy, nàng mới phát hiện một .

Giữa đống tro tàn đen sì, Yến Bồng Lai mặc áo trắng như tuyết đang niệm chú vãng sinh tại nơi Thời Cảnh Ninh bỏ mạng, vẻ mặt điềm tĩnh an nhiên, chút bi thương nào.

Bên cạnh, Thương Lạc đang quệt nước mắt xổm đốt giấy tiền trong đống đổ nát.

Thiên Đăng bất giác nhớ ngày ở phường Vĩnh Dương, Thương Lạc cũng quệt nước mắt đốt giấy cho Vu Quảng Lăng như thế . Lúc đây, cảnh tượng dường như mới chỉ hôm qua.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-25-biet-ly.html.]

Kim Đường tới giúp Thương Lạc đốt vài tờ giấy tiền, vỗ vỗ cái đầu nhỏ của bé: "Được , Thời Cảnh Ninh suối vàng sẽ cảm kích thôi, còn phù hộ thành thần đồng chứ."

Thương Lạc sụt sịt: "Lần ... Quảng Lăng ca cũng đột ngột bỏ chúng như thế. Kim Đường ca, bảo... Cảnh Ninh ca cũng hại ?"

"Chưa chừng, ai mà , Dù nếu là kẻ tay, Huyện chủ nhất định sẽ lôi hung thủ ánh sáng, báo thù cho Thời Cảnh Ninh."

"Hu hu... Cảnh Ninh ca như thế, lúc nào cũng hòa nhã với , tại hại chứ?"

"Xì, thằng nhóc ngốc thế?" Kim Đường lườm bé một cái: “C.h.ế.t mới , sống sờ sờ đấy thì lợi gì cho chúng ?"

Thương Lạc ngơ ngác , vẫn hiểu ý .

"Dù thì, tranh giành Huyện chủ với đều chẳng ." Kim Đường thảy xấp giấy tiền lửa, đầy ẩn ý: “Giờ chỉ mong cái c.h.ế.t của Thời Cảnh Ninh là tai nạn. Trai cò tranh , ngư ông đắc lợi, đối thủ bớt một thì một , thấy đúng ?"

Thương Lạc c.h.ế.t lặng, quên cả , lẩm bẩm hỏi: "Kim Đường ca, ý là... hại c.h.ế.t Cảnh Ninh ca là... là một trong các lang quân ứng viên chúng á?"

"Sao ? Đại Lý Tự đến khám nghiệm chẳng bảo là t.a.i n.ạ.n ."

"Thế... thế nếu tai nạn, hại c.h.ế.t Cảnh Ninh ca chắc chắn là tên Dương Hòe Giang !"

"Ta thấy nhất ." Kim Đường phủi tro giấy bay : “Đệ nghĩ xem, Huyện chủ tỏ rõ thái độ ghét , cố chen hậu viện thì ăn gì? nếu là khác thì chẳng bớt một đối thủ ?"

Thương Lạc mặt mày tái mét, kịp gì thì bên cạnh tiếng nhạt, ngay đó giọng lạnh lùng trầm thấp của Lăng Thiên Thủy vang lên: "Kim lang quân, hôm qua chúng còn cùng ăn hoành thánh Đông chí do Thời Cảnh Ninh , hình như ngươi ăn cũng ít nhỉ?"

"Ăn thì ăn thôi, ngươi tưởng cho chúng ăn ? Chẳng qua là để lấy lòng Huyện chủ..." Kim Đường đến đây, đầu thấy Thiên Đăng ngay bên cạnh, sắc mặt lập tức đổi, câu nghẹn trong họng.

Thiên Đăng , ánh mắt lướt qua , dừng ở dấu vết t.h.i t.h.ể Thời Cảnh Ninh còn sót bên bức tường gãy, hồi lâu động đậy.

Kim Đường hoảng hốt. Hắn vất vả ngược xuôi lo toan cho vương phủ bấy lâu nay, vốn tưởng sẽ lấy lòng Huyện chủ ai ngờ giờ đây e là công cốc cả chỉ vì mấy câu lỡ mồm .

Hắn giải thích, nhưng há miệng gì.

Thiên Đăng sang hỏi Yến Bồng Lai: "Trận hỏa hoạn hôm qua, các lang quân khác đều đến giúp, chỉ Yến lang quân là thấy mặt?"

"Hôm qua khi tiền viện cứu hỏa, bần đạo loáng thoáng tiếng ồn, định xem , nhưng gieo một quẻ thấy: hạ Cấn thượng Càn, là quẻ Độn." Yến Bồng Lai vẻ mặt bình thản đáp: “Quân t.ử tiêu biến, tiểu nhân thắng thế, sức thể cứu vãn, nên bần đạo bỏ ý định đó, tiếp tục ở hậu viện thanh tu."

Thiên Đăng thừa Yến Bồng Lai - vị Thái Bốc Thự thừa xưa nay chỉ một lòng tu đạo, màng thế sự. Hơn nữa mắc bệnh sạch sẽ, chịu dính bụi trần, nếu lúc đó bất chấp tro bụi chạy đến cứu hỏa thì mới là chuyện lạ.

Thấy Thiên Đăng im lặng, Yến Bồng Lai tiếp: "Bần đạo quan sát thấy Thời lang quân cốt tướng mỏng manh, mệnh cách yếu ớt, kiếp định sẵn là đoản mệnh. Mong Huyện chủ đừng quá bi thương tiếc nuối, đều là mệnh định cả thôi, kiếp nhất định sẽ phúc thọ miên trường, một đời hoan hỷ."

Vị lang quân dung mạo hiếm đời buông những lời lạnh lùng đến thế, quả đúng là "sen mặt nước vốn vô tình".

Thiên Đăng lặng lẽ gật đầu, gì.

 

Loading...