THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 24: Dây Dưa Không Dứt

Cập nhật lúc: 2026-01-27 16:17:04
Lượt xem: 155

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đợi Thiên Đăng về đến Vương phủ, quần áo nghỉ ngơi xong xuôi thì Thôi Phù Phong cũng điều tra xong hành trình của Tiết Tích Dương và gửi kết quả đến.

"Người trong Giáo Phường Ty xác nhận, hôm qua quả thực xảy tranh chấp, ầm ĩ đến mức Tiết Nhạc thừa đích đến hòa giải, quá giữa giờ Mùi mới tan. Từ Lê Viên đến hồ Khúc Giang, Tiết Tích Dương dù phi ngựa nhanh nhất cũng đến giờ Thân một khắc mới tới nơi. Xét về mặt thời gian, việc đến hồ Khúc Giang lập tức chạy g.i.ế.c Cáo Quốc Công chúa, đó bình thản về thủy tạ đón Huyện chủ là quá gấp gáp."

Thiên Đăng khẽ gật đầu, hỏi: "Vậy còn chuyện giữa và Cáo Quốc Công chúa?"

"Cũng là sự thật. Các cô nương ở phường Bình Khang đều thể chứng. Hơn nữa họ còn nhớ rõ, ba ngày Cáo Quốc Công chúa và Tiết Tích Dương tan rã trong vui. Khi quăng rèm xe ngựa xuống, bà từng lớn tiếng dặn dò thị nữ, cho phép tên tiểu nhân gần bà trong vòng ba thước."

"Nói thì, tuy Tiết Tích Dương và Cáo Quốc Công chúa cũng mối quan hệ đáng ngờ..." Thiên Đăng suy tư, bức tranh du xuân mới treo tường thư phòng, : “ họ mới bất hòa, Cáo Quốc Công chúa trở mặt với , khả năng hẹn hò mật với ở hồ Khúc Giang như chứ?"

Thôi Phù Phong theo ánh mắt nàng, bức tranh Tiết Tích Dương tặng nàng.

Năm nhà phủ Xương Hóa Vương du xuân đạp thanh trong tranh, mỗi một vẻ nhưng đều thiết sống động, như thể vẫn còn bên cạnh nàng, vẫn đang vui vẻ trong nắng xuân.

Món quà , chắc hẳn chạm đến đáy lòng Huyện chủ...

Thôi Phù Phong nhớ dáng vẻ của Tiết Tích Dương lúc nãy, thầm nghĩ, con lăn lộn chốn hoa thơm cỏ lạ quanh năm, quả thực hiểu tâm tư khác. Thậm chí, ngay mặt họ cũng thể thản nhiên hạ Huyện chủ, bày bộ dạng đáng thương...

Hắn còn đang cân nhắc thì Lăng Thiên Thủy lên tiếng: "Ta thấy tên Tiết Tích Dương , dường như thủ đoạn đối với phụ nữ. Chiêu trò dùng với Huyện chủ lúc nãy, chắc thể áp dụng lên Cáo Quốc Công chúa?"

Thôi Phù Phong chút ngạc nhiên, ném cho cái đầy ẩn ý.

Lăng Thiên Thủy cũng cảm thấy câu thích hợp lắm, nhưng lời , dứt khoát bổ sung: "Tóm , Tiết Tích Dương từng qua với Cáo Quốc Công chúa, mới giao ác gần đây. Từ hai điểm mà xét, phù hợp với khả năng thể gặp riêng nhưng tay sát hại, Hơn nữa với thủ đoạn của , nhanh chóng hàn gắn rạn nứt đó, hẳn cũng chuyện khó."

Thiên Đăng khỏi cảm thán: "Hiện tại Xem ít phu quân trong hậu viện của đều ít nhiều liên quan đến Cáo Quốc Công chúa... Ta đây là cái vận khí gì trời."

" là chẳng ai là đèn cạn dầu." Lăng Thiên Thủy hỏi Thôi Phù Phong: “Lúc đầu ngươi chọn mấy hiền lành đơn giản một chút?"

Thôi Phù Phong nghĩ đến cục diện mắt, cảm thấy khá bất lực: "Cáo Quốc Công chúa tung hoành mấy chục năm, quan trẻ tuổi tài cao trong triều bà đương nhiên đều giao du. Ngoài , lúc đầu cũng chọn nhiều vị phu quân ôn hòa khiêm cung, chỉ là những như khó vững trong sóng gió."

Thiên Đăng bất giác nhớ đến Vu Quảng Lăng và Thời Cảnh Ninh, trong lòng khó chịu. Thân nàng gắn liền với những mưu mô quỷ quyệt, quả thực chỗ dung cho những lang quân dịu dàng ôn hòa.

Thở dài một , nàng thu dòng suy nghĩ: "Sự đến nước , trong hậu viện còn một vị lang quân nữa, hỏi nốt thôi..."

Người cuối cùng, đương nhiên là Mạnh Lan Khê.

Thôi Phù Phong Lăng Thiên Thủy một cái, lấy hồ sơ lấy từ Đại Lý Tự về , : "Không vội, nhận phê chuẩn của triều đình về việc của Minh Thứu, giờ chúng thể hỏi hành tung của ."

"Hả? Các đùa gì ? Ta mà tâm tư g.i.ế.c bà Công chúa Cáo Cuốc á?" Quả nhiên, Minh Thứu họ nhắc đến chuyện bèn nhảy dựng lên, dùng cái giọng tiếng Hán lơ lớ kêu oan: “Nói hươu vượn! Ta đường đường là Vương t.ử Hồi Hột, dù ghét bà Công chúa Cáo Cuốc đến cũng thể tay g.i.ế.c ?"

Thôi Phù Phong mỉm : "Vương t.ử cần quá để ý, chỉ là hỏi theo lệ với những mặt ở hồ Khúc Giang hôm qua thôi. Pháp lý là hết, các vị lang quân khác đều hỏi xong , Vương t.ử dù phận cao quý nhưng cũng cho đủ thủ tục."

Minh Thứu định phản đối, nhưng thấy Lăng Thiên Thủy bên cạnh liếc một cái, đành hậm hực xuống, vắt chéo chân: "Hỏi ."

"Hôm qua Vương t.ử Minh Thứu đến hồ Khúc Giang lúc nào, những gì ở đó?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-24-day-dua-khong-dut.html.]

Minh Thứu trừng mắt Thôi Phù Phong kinh ngạc đau lòng: "Không chứ, trí nhớ thế mà cũng quan ? Hôm qua chẳng đến muộn , suýt nữa kịp dự tiệc sinh nhật Tiên Châu đấy!"

"Phải, ngài quả thực đến muộn." Thôi Phù Phong lật xem ghi chép lúc đó, đưa cho xem: “ theo , ngài săn về đến giờ Thân, nhưng khi ngài xuất hiện mặt chúng là cuối giờ Thân. Từ ngoại ô phía Đông Nam đến hồ Khúc Giang, ngựa phi nước đại chỉ mất nửa canh giờ, mà với kỹ thuật cưỡi ngựa và ngựa như Vương tử, mất cả một canh giờ mới đến, điều khó tránh khỏi khiến khó hiểu."

"Ngươi khó hiểu, còn tốn sức đây !" Minh Thứu hậm hực: “Cái hồ to đùng , cứ mở toang cho ngắm ? Sao cứ cong cong quẹo quẹo, bên sông bên đường, và mấy tên thị vệ khiêng cừu đều chẳng đường nào mà , lòng vòng trong đó đến chóng cả mặt!"

Thiên Đăng hỏi: "Nếu ngươi thạo đường ở Trường An, tìm dẫn đường?"

Minh Thứu bi phẫn chỉ Thôi Phù Phong, tố cáo với Thiên Đăng: "Bọn họ bảo sinh nhật của Tiên Châu cho ngoài , dặn tuyệt đối tiết lộ!"

Thôi Phù Phong bất đắc dĩ giải thích với Thiên Đăng: "Chúng chỉ dặn tiết lộ ngày sinh Huyện chủ cho liên quan, hơn nữa tạo bất ngờ cho nàng nên yêu cầu giữ bí mật."

"Ta tin lời quỷ của các , chỉ mang theo mấy tên thị vệ khiêng cừu!" Minh Thứu hùng hồn : “Ta còn chẳng tìm thấy Tiên Châu , chẳng lẽ tìm thấy mụ đàn bà c.h.ế.t tiệt , lôi bà sông dìm c.h.ế.t ?"

Lời thô nhưng lý thô. Dù lời thô tục, nhưng với hiềm khích giữa và Cáo Quốc Công chúa, quả thực thể tạo những dấu vết tại hiện trường.

"Vậy ngươi lạc đường bên bờ hồ Khúc Giang, ai chứng ?"

"Không , ma mới cái chỗ khỉ ho cò gáy chẳng ai, tìm hỏi đường cũng... À nhớ , thấy một ."

"Người nào? Có thể chứng cho ngươi ?"

Minh Thứu ghé sát Thiên Đăng, mách lẻo: "Là cái tên ở hậu viện, suốt ngày thơm nức, tối nào cũng tìm nàng ."

Thiên Đăng ngạc nhiên: "Mạnh Lan Khê?"

" đúng, Mạnh Lan Khê. Lúc đó cứ ngó nghiêng ở bờ sông, định hỏi Huyện chủ ở , nhưng thấy cầm cái gì xanh xanh trong tay, vẻ mặt thì ùng ục, hình như là đang , cái điệu cũng ùng ục nốt, thấy khó chịu nổi hết da gà!"

"Cái gì mà ùng ục?" Lăng Thiên Thủy cau mày.

Thôi Phù Phong đoán: "Chắc Mạnh Lan Khê là kỳ lạ, khiến nổi da gà."

Thiên Đăng hỏi: "Ngươi nụ mặt kỳ lạ, lạ như thế nào?"

"Giống như..." Tiếng Hán của Minh Thứu diễn tả , thử nhe răng , nhưng cái điệu nhăn nhở đó khiến Thiên Đăng thể nào hình dung nổi nó xuất hiện mặt Mạnh Lan Khê...

thì thiếu niên thanh tú đêm đêm tĩnh tâm đốt hương cho nàng, xoa dịu nỗi đau khổ khi nàng lo âu mất ngủ như dòng suối mát đêm thanh, là vị lang quân duy nhất đời thể khiến nàng tạm thời thoát khỏi cơn ác mộng.

"Tóm các tự mà hỏi, chung là lạ!" Thấy Thiên Đăng tin , Minh Thứu thẹn quá hóa giận: “Ta vốn chẳng lành gì, nên lười dây dưa với , nghĩ bụng Tiên Châu chắc ở quanh đây thôi, nên cứ vòng quanh mãi, cuối cùng cũng tìm !"

Lăng Thiên Thủy trầm ngâm, bỗng nhiên hỏi: "Sau đó khi chúc mừng sinh nhật Huyện chủ, lúc ngươi nướng cừu bên bờ sông là ở một ?"

"Nói thừa, đó là do tự tay nướng, nướng bằng cả trái tim đấy!"

 

Loading...