THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 23: Tuyết vụn
Cập nhật lúc: 2026-01-24 13:46:58
Lượt xem: 156
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vào Đông viện, Thiên Đăng rửa mặt qua loa, bộ đồ dính đầy tro bụi tiền sảnh gặp hai .
"Chúng điều tra kỹ lưỡng các lang quân trong hậu viện, nhất là xem ai lảng vảng gần nhà bếp thời điểm xảy hỏa hoạn."
Thôi Phù Phong gật đầu nặng nề, hỏi: "Huyện chủ cho rằng chuyện vẫn là do hung thủ bí ẩn gây ?"
"Ta ... Ta chỉ cảm thấy, thể nhiều sự trùng hợp ngẫu nhiên đến thế. Mẹ ngộ sát, Phúc bá ngộ sát, Tô Vân Trung tự sát, Thời Cảnh Ninh c.h.ế.t cháy..." Thiên Đăng hít sâu, thở hóa thành làn khói trắng trong khí lạnh giá, quẩn quanh bên má khiến thứ càng thêm mờ mịt.
"Hiện giờ cái c.h.ế.t của vẫn còn nhiều nghi vấn, mảnh giấy Phúc bá để chúng vẫn giải mã , Thời Cảnh Ninh mới lộ chút manh mối khả nghi thì hôm nay đột ngột qua đời. Mọi chuyện diễn quá nhanh khiến ảo giác rằng, hung thủ dường như luôn dõi theo , hễ phát hiện động tĩnh của là lập tức bóp c.h.ế.t manh mối định theo, chặt đứt hướng điều tra của ?"
" cái c.h.ế.t của Thời Cảnh Ninh thực sự ngoài dự đoán của chúng ." Lăng Thiên Thủy dựa cột, khoanh tay màn đêm, nhíu mày suy tư: “Vốn dĩ tưởng đối tượng đầu tiên tay sẽ là Mạnh Lan Khê, định dùng kế 'ôm cây đợi thỏ'. tại gặp nạn là Thời Cảnh Ninh... Huyện chủ biểu hiện gì khác thường với ?"
Thiên Đăng lắc đầu: "Không , thậm chí khi xảy chuyện, còn mang đồ ăn đến cho , nhưng lúc đó đang nghi ngờ nên đối xử với khá lạnh nhạt..."
Nếu đó là gặp mặt cuối cùng, nàng nhất định sẽ đối xử với như thế, sẽ để vẻ mặt buồn bã của trở thành hình ảnh cuối cùng trong ký ức về .
"Chẳng lẽ mục tiêu tay của hung thủ là khả năng trở thành phu quân của Huyện chủ nhất? Mà là vì nguyên nhân khác?"
Thôi Phù Phong đặt câu hỏi: "Thời Cảnh Ninh ở hậu viện luôn hòa nhã với , chung sống hòa thuận, hung thủ vì lý do gì mà chọn tay với chứ?"
Hắn luôn dịu dàng, chu đáo quan tâm đến từng , mang đến cho họ những món ăn hợp khẩu vị, khiến ai nấy đều cảm thấy thoải mái, vui vẻ.
Vậy mà ngay đêm qua, khi họ mới phát hiện sự đáng ngờ của Thời Cảnh Ninh, cứ ngỡ rằng dù hung thủ thì cũng thể theo manh mối nét chữ, con d.a.o khắc để điều tra tiếp, nào ngờ chỉ một ngày đêm, khả năng cắt đứt .
"Ta sẽ điều tra kỹ lưỡng hành tung của từng trong hậu viện, xem lúc cháy ai đến gần nhà bếp." Thôi Phù Phong nắm chặt tập hồ sơ khám nghiệm trong tay, thấy trời muộn bèn khẽ: “Huyện chủ nghỉ ngơi sớm , việc để mai hẵng tính."
Thiên Đăng gật đầu đồng ý. Tiễn họ khỏi tiền sảnh, nàng mới thấy Mạnh Lan Khê vẫn đợi bên cổng viện.
Có lẽ để bảo vệ , Lăng Thiên Thủy cho quá xa , nhưng vẫn giữ cách để thấy chuyện bàn bạc ở đây.
Thấy giải tán, Mạnh Lan Khê ôm con thỏ tới, thuận tay đưa con thỏ về phía nàng. Thiên Đăng cũng theo phản xạ đưa tay vuốt ve.
Bộ lông thỏ mềm mại, ấm áp lướt qua đầu ngón tay nàng, giữa đêm đông lạnh giá mang cảm giác dễ chịu vô cùng, khiến nàng kìm vuốt ve thêm vài cái.
Dây thần kinh căng như dây đàn từ lúc Thời Cảnh Ninh gặp nạn đến giờ cuối cùng cũng thả lỏng. Đã quá lâu chạm thứ gì ấm áp, mềm mại thế , trái tim nàng khẽ rung lên, cảm xúc khó kìm nén.
Dường như nhận sự quyến luyến trong lòng nàng, Mạnh Lan Khê nâng con thỏ lên, đưa đến mặt nàng.
Nàng đón lấy ôm con thỏ trắng lòng, vuốt ve đôi tai mềm, vuốt dọc từ đỉnh đầu xuống sống lưng, nhắm mắt thở phào một dài.
Mạnh Lan Khê cúi thấp đầu xem xét vết thương chân thỏ, khẽ : "Ta nghĩ Huyện chủ ngủ ngon, hôm nay xảy quá nhiều chuyện, sợ là sẽ khó ngủ, nên lúc nãy mang hương tới, lẽ sẽ giúp Huyện chủ."
Vì xem vết thương cho thỏ nên gần nàng, Thiên Đăng ngửi thấy mùi thanh khiết, chát nhẹ thoang thoảng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-23-tuyet-vun.html.]
Nàng ngước mắt lên, thấy khuôn mặt đang cúi xuống của . Hàng mi dài rợp bóng đôi mắt trong veo như ngọc lưu ly đen, khẽ rung rinh như lay động mặt hồ tâm hồn đối diện, khiến lòng xao xuyến khó tả.
Trong khoảnh khắc, vì vẻ mặt dịu dàng và trong sáng , tim Thiên Đăng nhói lên một nhịp, nhớ gặp cuối cùng với Thời Cảnh Ninh.
Sự nuối tiếc sẽ mãi mãi khắc sâu trong tim nàng khiến nàng chua xót, nước mắt chực trào.
"Cảm ơn , lẽ đêm nay, thực sự cần giúp..." Thiên Đăng ôm con thỏ, Mạnh Lan Khê lấy hộp hương mặt, cúi đầu áp mặt bộ lông thỏ mềm mại.
Muôn vàn cảm xúc ập đến, thái dương giật liên hồi, cơn đau đầu âm ỉ khiến nàng gần như sụp đổ.
May mùi hương thoang thoảng mơ hồ ập tới, giúp ý thức nàng dần bình tĩnh . Sau khi uống bát canh Long Đởm Phục Linh do Mạnh Lan Khê sắc, nàng cuối cùng cũng thấy buồn ngủ, gục đầu lên con hổ vải khâu cho, chìm giấc ngủ say.
Lần trong giấc mơ của nàng xuất hiện một trận tuyết.
Đó là trận tuyết năm nàng năm tuổi, rơi vùng hoang dã mênh m.ô.n.g Tây Bắc, rơi cả xuống doanh trại Bân Ninh.
Khi đó tổ phụ nàng là Tiết độ sứ Bân Ninh, trấn giữ phía Đông bảo vệ Trường An, phía Tây chống Thổ Phồn, trấn thủ yết hầu của Đại Đường, lễ tết thể về nhà.
Sau một trận đại thắng, tổ mẫu và đưa nàng đến Bân Ninh. Cha nàng đón tận mấy chục dặm gió cát, giữa vùng hoang mạc tuyết rơi, ông bọc nàng lòng, vui vẻ phi ngựa đưa nàng về doanh trại .
Bên ngoài doanh trại gió tuyết mịt mù, nàng thò đầu khỏi lòng n.g.ự.c ấm áp của cha, tò mò quan sát thứ mắt.
Nàng thấy hoang mạc mênh mông, tuyết trắng xóa, và cũng thấy lá cờ bên ngoài doanh trại, một bà lão già nua và một bé chừng bảy tám tuổi đang bước xiêu vẹo.
Cậu bé đội gió đạp tuyết, trong lòng ôm chặt một chiếc hũ lạnh lẽo. Lúc đó nàng , đó là hũ tro cốt của cha bé, trong quân đội để tránh dịch bệnh, cho phép lưu giữ t.h.i t.h.ể lâu ngày, chôn tại chỗ thì thiêu thành tro, nếu con cháu đến nhận thì mang về an táng, nếu thì rải núi rừng, cùng cỏ cây mục nát.
Cậu bé ngẩng đầu lên, gió tuyết rối tung mái tóc, qua làn nước mắt nhạt nhòa, thấy Thiên Đăng cha che chở an trong lòng.
trời đất bao la, đói rét, và vĩnh viễn mất cha của .
Thiên Đăng hiểu sự đời chỉ tay bé, ngước hỏi cha: "Cha ơi, ca ca thương tâm thế ạ?"
Cha xoa đầu nàng, hiệu cho tùy tùng hỏi thăm.
Thị vệ xuống ngựa hỏi han, bẩm báo: "Đây là và con trai của Thời Hiệu úy. Thời Hiệu úy hy sinh trong trận chiến , may mà ông con trai để dẫn hồn về nhà, nên già đưa con dại đến nhận tro cốt."
Thiên Đăng lạ lẫm hỏi: "Tại con trai mới dẫn hồn ạ?"
Thị vệ , trả lời.
"Hóa là nhà Thời Hiệu úy?" Cha Thiên Đăng ấn tượng về , bèn bế Thiên Đăng xuống ngựa, đến mặt hai bà cháu, hỏi bé: "Tên cháu là gì?"
Cậu bé nhỏ thó ngước đàn ông cao lớn mặt, ánh mắt rụt rè: "Cháu... cháu tên là Thời Cảnh Ninh."