THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 23: Thanh Nham Cư

Cập nhật lúc: 2026-01-21 06:05:46
Lượt xem: 261

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đồ đạc trong kho phần lớn đều là đồ cũ để lâu ngày bám đầy bụi, màu sắc cũng xỉn . đống gỗ thông mới dùng cách đây lâu nên vẫn còn sạch sẽ.

Thiên Đăng lục lọi qua loa, thấy vỏ của một khúc gỗ trông lạ, bèn lăn nó xuống xem thử.

Một khúc gỗ tròn to bằng miệng bát, vỏ cây ở nửa đầu một vết hằn, lớp vỏ mềm xốp ép dẹp xuống.

Thôi Phù Phong ôm vết thương ngực, tới: “Trông khúc gỗ như từng va đập mạnh... Chắc là lúc vận chuyển vô ý rơi xuống đất chăng?”

Thiên Đăng gật đầu, ngón tay trượt dọc theo lớp vỏ ép dẹp về phía , phát hiện đến một phần ba khúc gỗ phía , vỏ cây nguyên vẹn mềm xốp.

“Kỳ lạ, chỉ một nửa va đập?” Thôi Phù Phong , chút ngạc nhiên: “Rơi ở chỗ nào mà chỉ va đập một nửa nhỉ?”

Thiên Đăng dọc theo khúc gỗ về phía , chỉ giơ tay chỉ ngoài cửa sổ.

Thôi Phù Phong thấy hồ nước bên ngoài, lập tức hiểu : “Nửa ép dẹp đập đá, còn nửa dấu vết treo lơ lửng mặt nước, mới thể tạo dấu vết như .”

Thiên Đăng gật đầu. Vì thế con đường nhỏ gần hồ nước mới lưu những mảnh vụn vỏ cây cú va đập.

Nàng vuốt ve khúc gỗ thông, vẻ mặt do dự phỏng đoán: “Ta nghi ngờ, hung thủ lợi dụng khúc gỗ thông vượt nước, lẻn lầu cao g.i.ế.c hại , lén lút rời để dấu vết.”

Thôi Phù Phong đưa tay bóp thử lớp vỏ khô khốc: “ gỗ thông hút nước mạnh, khúc gỗ nếu từng ngâm nước, đừng là mới dùng đêm qua, dẫu ba năm ngày cũng khó mà khô .”

“Có lẽ đối phương dùng cách gì đó...” Tay Thiên Đăng siết chặt khúc gỗ, mặc cho lớp vỏ sần sùi đ.â.m lòng bàn tay đau nhói: “Nếu , thể sát hại trong trang viên canh phòng nghiêm ngặt thế !”

Ngón tay trắng ngần của nàng bám chặt khúc gỗ, khớp xương trắng bệch, trong lòng Thôi Phù Phong khẽ nhói, nhưng nam nữ thụ thụ bất , tiện kéo tay nàng lên.

Đang do dự im lặng, thấy đầu khúc gỗ dính một đống bầy nhầy, rõ ràng là xác mấy con ốc sên đập bẹp, c.h.ế.t chắc một hai ngày, chất dịch nhầy vẫn còn sáng bóng.

Thấy đầu ngón tay trong ngần của nàng sắp chạm đống bẩn thỉu đó, lập tức giơ tay, nắm lấy tay nàng, kéo khỏi khúc gỗ.

“Huyện chủ cẩn thận bẩn.”

Hắn xuất danh gia, từ nhỏ giữ lễ, chỉ khẽ nắm lấy đầu ngón tay lạnh lẽo của nàng, đưa tay nàng rời khỏi chất dịch ốc sên buông ngay.

Thiên Đăng ngước mắt xác ốc sên đập bẹp mặt, lộ vẻ ngỡ ngàng, ngẩng đầu quan sát xung quanh, thấy trong kho vô cùng râm mát khô ráo, hề dấu vết ốc sên sên trần bò qua.

Ánh mắt nàng lướt qua đống đồ phủ bụi, dừng ở chiếc chiếu tre lớn cuộn tròn dựng ở góc tường: “Chiếu to thật, trông rộng chừng hai trượng, chắc là để phơi lúa mạch nhỉ?”

“Chắc .” Thôi Phù Phong xuất thế gia vọng tộc bậc nhất đương triều, luôn quan trong triều, rành những thứ . Hắn mở lớp ngoài chiếu tre xem, thấy ở mép một chiếc lá cỏ xanh mắc kẹt trong nan tre.

Thiên Đăng hiệu cho lấy chiếc lá đưa cho nàng.

Một chiếc lá vẫn còn xanh, là loại cỏ rết mọc khắp nơi, lá nhỏ dài và cứng.

Chắc là lúc trải chiếu ngoài, đầu lá đ.â.m khe nan tre, mắc kẹt ở đó, khi cuộn chiếu thì giật đứt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-23-thanh-nham-cu.html.]

“Ngươi nghỉ một lát để mở cuộn chiếu xem.” Thiên Đăng hiệu cho Thôi Phù Phong sang bên cạnh nghỉ ngơi, cởi dây thừng buộc bên , trải chiếc chiếu .

Nàng rũ chiếu, ngoài rơi một hai hạt lúa mạch lép, giữa các nan tre còn tìm thấy một hai chiếc lá cỏ, đều còn xanh tươi, rõ ràng mới giật đứt lâu.

“Xem dùng chiếc chiếu là lúc phơi lúa mạch...”

Lúa mạch thu hoạch tháng năm tháng sáu, nay gần tháng tám, chiếc chiếu tre lớn hơn hai tháng dùng trông vô cùng sạch sẽ, bên ngoài chút bụi bặm.

Mà mấy chiếc lá cỏ mắc kẹt chiếu, rõ ràng thể là của hai tháng , chỉ thể là một hai ngày nay từng dùng nó, hơn nữa là trải bãi cỏ.

Trở phòng củi, Đồi Mồi vẫn canh chừng Nam Ngu, chỉ là mặt mũi sưng vù thêm.

Thiên Đăng coi như thấy, chỉ vệt m.á.u còn sót hỏi Nam Ngu: “Nếu ngươi g.i.ế.c , tình hình lúc đó thế nào, ngươi kể tỉ mỉ cho chúng một xem.”

Nam Ngu hoảng sợ giơ đôi tay trói lên, chỉ cửa miêu tả: “Lúc đó trói cột, vì mệt quá nên bệt xuống đất. Phúc bá xổm mặt , lưng về phía cửa bón cơm cho ... Sau đó thấy tiếng vút một cái, thấy cổ ông phun máu...”

Thôi Phù Phong quan sát vết m.á.u b.ắ.n tung tóe mặt đất, gật đầu với Thiên Đăng, ý bảo vết m.á.u sai.

“Vậy lúc Phúc bá bón cơm cho ngươi, ngươi thấy ai xuất hiện ở cửa ?”

Nam Ngu lắc đầu nguầy nguậy: “Ta thấp hơn Phúc bá xổm một chút, ông che khuất hết phía , ... thấy động tĩnh ngoài cửa!”

Thiên Đăng đến cột, theo lời , xổm xuống giống như Phúc bá, đó đưa tay sờ cổ phía của , đối chiếu với hướng cửa phòng củi, tạo thành một đường thẳng, chéo sang phía đối diện.

Thôi Phù Phong ôm n.g.ự.c dựa cửa theo cần cổ trắng ngần thon thả của nàng, giơ tay chỉ góc tường phòng củi, nhỏ: “Chỗ đó.”

Thiên Đăng dậy, chút do dự về phía chéo đối diện.

Ở góc tường đối diện, củi xếp ngay ngắn thành đống. Nàng lục lọi vài cái, nhanh tìm thấy thứ tìm ở vị trí ước lượng...

Kẹt giữa các thanh củi là một lưỡi d.a.o sắt mỏng dính, rộng chừng hai ngón tay, dài bằng ngón tay, sắc nhọn, sống d.a.o gỉ sét.

Nàng lấy nó xuống, trong lòng nghi hoặc, cứ cảm thấy dường như gặp lưỡi d.a.o mỏng . Hơi nghiêng lưỡi dao, nàng thấy ba chữ “Thanh Nham Cư” bên .

Thôi Phù Phong bèn , : “Dao khắc của Thanh Nham Cư. Ta từng mua về khắc ấn chương, quả thực sắc bén cứng cáp. con d.a.o trông cũ, chắc là đồ cũ.”

Thiên Đăng dùng đầu ngón tay cạo nhẹ lớp gỉ sét sống dao, tán đồng: “Chỉ thứ sắc bén vô cùng thế , mới thể nhanh chóng cắt đứt cổ họng, khiến t.ử vong.”

Đồi Mồi kinh ngạc bi thương, Nam Ngu đ.á.n.h thành đầu heo, kìm òa nức nở: “Vậy... g.i.ế.c cha , rốt cuộc là ai?”

Nam Ngu thì mừng sợ, liên tục kêu gào: “Huyện chủ, oan uổng! Là hung thủ vu oan giá họa cho ! Phúc bá là phu nhân cũng thật sự g.i.ế.c ...”

Thiên Đăng sợ kinh động đến trong trang, nhất là chín ứng cử viên vị hôn phu lai lịch , bèn hiệu cho im miệng.

Nàng ném mảnh sành xuống đất, thẳng Nam Ngu : “Hiện giờ chân tướng rõ, đến lúc ngươi kêu oan , cứ ở yên đây .”

 

Loading...