THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 23: Được, ta hứa với bà

Cập nhật lúc: 2026-01-22 06:55:18
Lượt xem: 207

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ánh chớp tắt lịm, cảm giác run rẩy trong khoảnh khắc cũng tan biến. Nàng thấy giọng trầm thấp, lạnh lùng vang lên: "Bà bề ngoài nhiều vết thương, nhưng mặt mày trắng bệch, ý thức mơ hồ, e là nội tạng bên trong xuất huyết ."

Giọng và ngữ điệu của trầm , dứt khoát, đầy nội lực khiến Thiên Đăng cảm thấy càng quen thuộc hơn.

Ánh mắt nàng rơi phần n.g.ự.c và bụng của Mạnh phu nhân, hỏi : "Ngươi là ai? Có chắc chắn về thương thế của Mạnh phu nhân ?"

"Ta thuộc Bắc Nha Cấm Quân, đêm nay tuần tra về muộn, tình cờ quen Mạnh phu nhân. Trong quân gặp nhiều thương thế , tuyệt đối nhầm ." Hắn rút lệnh bài tùy cho họ xem, tiếp: “Phiền các vị đến Đại Lý Tự mượn một chiếc cáng khiêng, đưa Mạnh phu nhân về một cách định nhất, nếu sẽ khiến xuất huyết nặng hơn."

Thấy là của Bắc Nha Cấm Quân, Thiên Đăng cũng yên tâm phần nào. Tình thế cấp bách, nàng vội sai thị vệ mượn cáng, cố gắng khiêng Mạnh phu nhân về phường Hoài Trinh một cách nhẹ nhàng nhất.

Người đàn ông cao lớn vạm vỡ bế ngang Mạnh phu nhân, đặt bà xuống giường.

Thiên Đăng hỏi : "Chúng rành đường xá trong phường . Lang quân quen Mạnh phu nhân, gần đây y quán nào ? Phải mời đại phu đến ngay."

Người đàn ông im lặng nàng một cái, gì đó nhưng cuối cùng chỉ gật đầu: "Để tìm."

Hắn tới cửa, khi khép cửa , ánh mắt dừng phụ nữ giường và Thiên Đăng.

Vì mang theo là thị vệ nam, Thiên Đăng bèn tự lấy chậu nước, bên mép giường, vén mái tóc bẩn thỉu của Mạnh phu nhân, nhẹ nhàng lau sạch bùn đất mặt, tóc và cổ cho bà.

Gió đêm rít gào thổi chiếc đèn lồng đung đưa, ánh sáng vàng vọt hắt xuống những quầng sáng đậm nhạt bao phủ lên nàng. Ánh sáng ấm áp khiến mày mắt nàng càng thêm rực rỡ, thở t.ử vong bao trùm căn phòng cũng dường như tan loãng dần.

Nỗi đau đớn đè nén trong lòng cảnh tượng yên bình dường như cũng dần lắng xuống, giúp điều hòa nhịp thở.

Hắn cụp mắt khẽ khàng khép cửa .

Lau sạch bùn đất, Thiên Đăng mới rõ dung mạo của Mạnh phu nhân. Dù nhợt nhạt tiều tụy, dù gần tứ tuần, nhưng bà vẫn toát lên vẻ thanh tú khiến dám thẳng.

Nàng ngắm Mạnh phu nhân một lúc chợt vỡ lẽ, , chỉ xinh nhường mới sinh một thiếu niên thoát tục như Mạnh Lan Khê.

Chỉ là mặt Mạnh phu nhân trắng bệch như giấy, mồ hôi lạnh trán cứ vã liên tục.

Thiên Đăng lau mồ hôi cho bà, trong lòng thầm tự trách.

Nếu lúc thấy tiếng động mương nàng chịu xuống xem thử, lẽ Mạnh phu nhân cứu chữa kịp thời, đến mức nghiêm trọng thế .

...Cũng giống như khi mất, nàng từng ngàn vạn tự trách , nếu như, nếu như...

lúc , Mạnh phu nhân tay nàng khẽ cựa quậy, đôi mắt đờ đẫn nàng, cổ họng khô khốc cố sức thốt vài chữ: "Lan Khê... Lan Khê nó..."

Thiên Đăng cúi xuống, khẽ với bà: "Đừng lo, hôm nay cùng của Đại Lý Tự kiểm tra hiện trường, phát hiện bằng chứng lợi cho Lan Khê . Phu nhân yên tâm, nhất định sẽ tìm sự thật, rửa sạch oan khuất cho Lan Khê."

Ánh mắt ảm đạm của Mạnh phu nhân lóe lên tia sáng, trong cơn mê man bà cố nặn một nụ t.h.ả.m đạm, nàng chằm chằm, thở dồn dập: "Huyện chủ... Lan Khê... từ điền trang nhà ... điền trang trở về... giống... giống như tiên nữ ... Nó... nó... ái mộ ..."

Nụ của bà thật khó nhọc, lúm đồng tiền má thật mê giống hệt Mạnh Lan Khê. tiếng thở hổ hển khiến Thiên Đăng nhớ tới khoảnh khắc lâm chung, đau thấu tim gan, nỡ tiếp.

Nàng nắm c.h.ặ.t t.a.y Mạnh phu nhân, khẽ: "Được , , phu nhân nghỉ ngơi cho khỏe ..."

Lúc thị vệ bên ngoài bẩm báo: "Huyện chủ, bên ngoài một nhóm đến, hình như là nhà họ Mạnh."

Thiên Đăng vội buông tay Mạnh phu nhân , dậy : "Phu nhân, phận bất tiện, đây."

Tay Mạnh phu nhân buông thõng chăn, bà Thiên Đăng, đôi môi run rẩy gì đó nhưng cuối cùng còn sức để thốt lên lời.

Thấy tình trạng bà , nhớ đến lời đàn ông nội xuất huyết, Thiên Đăng bất an, dịu dàng an ủi: "Sáng mai sẽ đến Đại Lý Tự, xem thể sắp xếp cho bà và Lan Khê gặp mặt một . Phu nhân cứ yên tâm nghỉ ngơi, nhất định bảo trọng."

Mạnh phu nhân còn sức chuyện, chỉ nàng, gắng gượng mấp máy môi, im lặng tỏ ý thấy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-23-duoc-ta-hua-voi-ba.html.]

Khi Thiên Đăng bước cửa, thấy tiếng bước chân bên ngoài vang lên. Người đàn ông dẫn theo đại phu bước qua ngưỡng cửa .

Lúc lướt qua , đầu Thiên Đăng, gì đó nhưng cuối cùng chỉ mím môi gật đầu với nàng.

Thiên Đăng lặng lẽ gật đầu đáp lễ, xách đèn lồng lướt qua , vội vã rời .

Đại phu đến bên giường Mạnh phu nhân, bắt mạch xong cảm thấy , vội vàng kiểm tra đôi mắt đang mở to của bà. Thấy đồng t.ử giãn , ông chỉ thở dài, lắc đầu với đàn ông.

Người đàn ông im lặng giơ tay hiệu cho ông lui để tùy tùng tiễn ông về.

Hắn lặng bên giường hồi lâu, bất động.

Trong cơn hấp hối cuối cùng, Mạnh phu nhân thấy bóng dáng ánh đèn vàng vọt.

Thân hình vạm vỡ, cường tráng bước từ m.á.u lửa, vai rộng eo thon, khí thế bức dường như khiến cả ngọn nến trong phòng cũng bùng lên dữ dội, chói mắt.

"Ngài cuối cùng... cũng đến ..." Bà lẩm bẩm, đây là sự thật ảo giác lúc c.h.ế.t.

Hắn bước đến bên giường, quỳ một chân xuống, nắm lấy bàn tay buông thõng bên mép giường của bà, khẽ: "Phải, đến muộn ."

Hắn vẫn luôn phái âm thầm bảo vệ bà, nhưng ngờ khi Mạnh Lan Khê xảy chuyện, bà đột ngột biến mất gần Đại Lý Tự.

Đợi tin tức báo về, vội vã chạy đến tìm kiếm thì phát hiện Huyện chủ Linh Lăng tìm thấy bà.

Chỉ là giờ đây biến cố khó vãn hồi, sinh cơ của bà cạn, cũng nhiều lời nữa, chỉ cúi đầu bà, cổ họng nghẹn , ngàn vạn lời nhưng chẳng thể thốt nên lời.

Mạnh phu nhân dùng chút sức lực cuối cùng, đưa tay vuốt ve gò má , khó khăn thốt hai chữ từ miệng: "Lan Khê nó..."

Hắn chút do dự đáp ngay: "Ta sẽ cứu nó ."

Dù Mạnh Lan Khê đang vướng trọng tội g.i.ế.c giam trong ngục, nhưng vẫn nhận lời một cách dứt khoát. Nỗi lo âu sợ hãi trong mắt Mạnh phu nhân cũng dần tan biến, bởi bà những gì hứa thì chắc chắn sẽ thất hứa.

Mối bận tâm lớn nhất trong lòng trút bỏ, thần sắc và ánh mắt bà cũng trở nên mơ màng. Cơ thể chịu nổi cơn đau dữ dội bắt đầu tự tê liệt, cơn đau ở n.g.ự.c và bụng giảm dần. Giây phút hồi quang phản chiếu cuối cùng đến với bà.

Bà dùng hết sức tàn nắm lấy tay , trong mê sảng: "Huyện chủ... Lan Khê thích... thích Huyện chủ lắm... Ngài giúp nó... để nó... để nó ở bên Huyện chủ..."

Cơ thể to lớn đang quỳ giường thoáng cứng . Hình ảnh thiếu nữ áo trắng ánh đèn dịu dàng bao bọc dường như hiện mắt trong bóng tối, khiến đầu tiên trong đời do dự, trả lời.

Thấy đáp , bà mở to mắt, dùng đôi đồng t.ử giãn chằm chằm: "Ngài... hứa ..."

thể xoay chuyển đại cục thiên hạ, quyết định sự sống c.h.ế.t của vạn , nhưng giờ phút , mím chặt môi, xương hàm góc cạnh căng cứng, khó khăn : "Ta... cách nào để xoay chuyển trái tim một ."

"Nàng sẽ thích Lan Khê thôi... Lan Khê là đứa trẻ ngoan, Huyện chủ cũng... như ... Bọn nó... bọn nó ở bên ... thành ... sinh những đứa trẻ đáng yêu... Giống như lúc sinh ... sinh ..."

Hơi thở bà dồn dập, thở của cái c.h.ế.t phả khuôn mặt đang cúi thấp của , mang theo sự rối loạn tuyệt vọng và những mảnh vỡ mơ hồ.

Hắn những âm thanh khó nhọc phát từ cổ họng, im lặng nắm c.h.ặ.t t.a.y bà, đôi mắt trong bóng tối càng thêm lạnh lẽo rực lửa, bà chằm chằm chớp mắt.

Mắt bà mất tiêu cự, tứ chi co giật nhẹ kiểm soát .

còn rõ mặt nữa, nhưng đôi mắt trống rỗng vẫn cố chấp về phía , giọng khàn đặc rõ tiếng: "Ngài... ngài cái gì cũng ... Lan Khê chẳng gì cả... Cầu xin ngài... giúp nó toại nguyện cưới... cưới Huyện chủ... Ta... suối vàng... mới nhắm mắt !"

Đã quen thấy sinh tử, đây là khoảnh khắc hấp hối cuối cùng của bà. Chút ý thức tàn dư chịu tan biến chỉ đang chờ đợi một lời hứa của .

Hắn áp mặt lên mu bàn tay lạnh lẽo của bà, nhắm mắt , cuối cùng thốt từng chữ: "Được, hứa với bà."

...

 

Loading...