THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 22: Thoáng chốc
Cập nhật lúc: 2026-01-22 06:55:17
Lượt xem: 176
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Để xua tan bầu khí trầm mặc ngượng ngùng , Thiên Đăng khô khan mở lời: "Thôi Thiếu khanh, là đừng hồ sơ xe nữa. Ta nhớ Vu Quảng Lăng cũng vì lúc nào cũng chúi mũi sách vở nên mắt mới hỏng, cách hai trượng là chẳng rõ gì nữa ."
"Thật ?" Thôi Phù Phong gấp hồ sơ , ngước mắt nàng đầy suy tư: “Nàng chắc hẳn hiểu rõ mấy vị lang quân nhỉ?"
"Ừ, cũng coi như tiếp xúc ."
"Vậy thể còn phiền Huyện chủ nhiều. Nếu vụ án cần thêm thông tin gì, mong Huyện chủ cung cấp manh mối, ích."
Ánh sáng ảm đạm hắt qua rèm xe, vị công t.ử thanh cao quý phái dùng ánh mắt trong veo trịnh trọng nàng như khiến Thiên Đăng khỏi lảng tránh ánh mắt, thầm hối hận.
Biết thế đừng mở miệng còn hơn, má nóng lên thế .
May , phủ Xương Hóa Vương cách Đại Lý Tự xa. Xe ngựa dừng , Thiên Đăng chụp vội cái mũ màn lên đầu che đôi má ửng hồng, vội vàng xuống xe.
Vừa xuống xe, Thiên Đăng thấy cô cô Huyền Cơ đang chống nạnh ở cổng phủ. Thấy nàng bước xuống từ xe ngựa của Đại Lý Tự, bên trong thấp thoáng bóng đàn ông, cô cô suýt chút nữa lao tới xách tai nàng dạy dỗ một trận.
"Cô cô Huyền Cơ, lâu gặp." Thôi Phù Phong vén rèm xe chào hỏi bà.
Thấy xe là , cô cô Huyền Cơ sững , lập tức tươi hành lễ: "Đa tạ Thôi lang quân, phiền ngài chăm sóc Huyện chủ !"
"Đâu , là Đại Lý Tự nhờ cậy Huyện chủ giúp đỡ mới ."
Thiên Đăng họ khách sáo qua , đang thầm chê bai cô cô Huyền Cơ thấy Thôi Phù Phong là đổi mặt như lật bánh tráng, thì thấy lão Tôn gác cổng tới, vẻ mặt như thôi.
"Sao ?" Thiên Đăng hỏi.
"Huyện chủ, hôm nay một phụ nữ đến tìm . Vì nhà, bà đợi lâu mới chịu ."
Lúc cô cô Huyền Cơ tiễn Thôi Phù Phong , với Thiên Đăng: "Là của Mạnh lang quân, chắc là vì chuyện của con trai mà đến tìm . Chúng bảo Huyện chủ vắng, nhưng bà đợi suốt cả buổi chiều, cuối cùng tuyệt vọng, chắc tưởng chịu gặp, nên..."
Lão Tôn thở dài: "Bà . Hôm nay bà lủi thủi một , đây lặng lẽ rơi nước mắt chờ đợi, đợi đến khi tuyệt vọng đội mưa bỏ . Haizzz, lão già nghĩ cũng thấy đành lòng."
Thiên Đăng cơn mưa lớn trong hoàng hôn, dặn dò: "Đến Mạnh gia với bà một tiếng, bảo hôm nay đến Đại Lý Tự hỏi về vụ án của Mạnh Lan Khê. Ngoài bảo bà cứ yên tâm, việc cũng liên quan đến , triều đình nhất định sẽ dốc sức tìm hung thủ, để vô tội chịu oan."
Gia nhân trong phủ , vội vàng khoác áo tơi lên ngựa, tranh thủ lúc đến giờ giới nghiêm ngay.
Mạnh gia ở phường Hoài Trinh, cách phường Khai Hóa xa. Thiên Đăng về phủ dùng bữa tối xong thì gia nhân cũng trở về bẩm báo: "Mạnh gia ai mở cửa, tiểu nhân đợi ở cổng lâu cũng thấy ai về. Nghe hàng xóm , Mạnh phu nhân ngoài từ sáng sớm đến giờ vẫn thấy về."
"Vậy ?" Thiên Đăng ngẩng đầu trời, mưa tạnh nhưng sắc trời tối đen như mực, đường phố vắng tanh một bóng , trong lòng khỏi ngạc nhiên.
Cha Mạnh mất sớm để hai con nương tựa sự giúp đỡ của họ hàng mà sống qua ngày. Mẹ Mạnh Lan Khê vì chuyện của con trai mà bôn ba khắp nơi, rời khỏi đây xong bà về nhà thì còn cầu cứu nữa?
Chẳng lẽ... bà đến Đại Lý Tự thăm Mạnh Lan Khê?
nàng và Thôi Phù Phong ở trong nhà lao khá lâu, thấy ai khác đến.
Đang suy nghĩ miên man, một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu khiến nàng giật kinh hãi.
Bên cạnh mương nước ngoài nhà lao, tiếng rên rỉ yếu ớt mà nàng từng thấy, chẳng lẽ là...
Nghĩ đến con mương trơn trượt trong cơn mưa bão, nghĩ đến phụ nữ mất hồn lạc phách vì lo cho con, Thiên Đăng cảm thấy bất an tột độ, linh cảm điều chẳng lành.
Nàng rảo bước cửa, định gọi nhưng sợ họ rõ vị trí nàng thấy tiếng động. Dù mưa cũng tạnh, giờ trăng thanh gió mát, đường xá chắc cũng dễ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-22-thoang-choc.html.]
Nàng vội giày đinh và quần áo gọn gàng, gọi hai thị vệ cùng, giấu cô cô Huyền Cơ lén khỏi cửa, xách đèn lồng về phía Đại Lý Tự.
Mang theo lệnh bài Vương phủ, Thiên Đăng chào hỏi lính tuần tra trong phường chạy thẳng đến mương nước Đại Lý Tự.
Nàng xách đèn lồng soi dọc theo con mương, một lượt thấy gì, đến khi , nàng giơ cao đèn lồng soi xuống , dường như thấy một góc áo lấm lem bùn đất thấp thoáng trong bụi cây tối om.
Nàng cao giọng gọi thử: "Có ai ? Dưới đó ai ?"
Góc áo chiếu sáng cuối cùng cũng động đậy. Trong bóng tối, Thiên Đăng dỏng tai lắng .
Hồi lâu , mới thấy một tiếng "Cứu mạng..." yếu ớt như tơ nhện vọng lên từ bên , là giọng khàn đặc của một phụ nữ.
Hai thị vệ vội vàng leo xuống tìm kiếm nạn trong bụi cây rậm rạp, mất một lúc lâu mới khiêng lên.
Thiên Đăng giơ đèn lồng soi, thấy bà lấm lem bùn đất, mềm nhũn, đất cử động , chỉ cố hết sức thốt vài chữ từ cổ họng: "Đa tạ... cô nương..."
Dù bà lấm lem bùn đất hôi hám nhưng Thiên Đăng vẫn nhận những đường nét thanh tú giống Mạnh Lan Khê khuôn mặt bà, vội hỏi: "Phu nhân là của Mạnh Lan Khê ? Thật xin , hôm nay bà đến tìm , khéo đến Đại Lý Tự hỏi về vụ án của con bà. Ta thấy tình trạng bà để đưa bà tìm đại phu nhé."
Ánh mắt Mạnh phu nhân đờ đẫn bóng dáng mảnh mai bao phủ bởi ánh đèn ấm áp mặt, khó nhọc mấp máy môi: "Cô... cô là... Huyện chủ Linh Lăng?"
Thiên Đăng gật đầu, hiệu cho thị vệ cẩn thận một chút: "Đỡ phu nhân dậy, chúng đưa bà về phường Hoài Trinh."
Hai thị vệ , đưa tay đỡ lấy bà, đang định nhấc lên thì trong bóng tối bên cạnh bỗng sải bước , gạt tay họ trầm giọng quát: "Đừng động !"
Thiên Đăng ngạc nhiên ngẩng đầu lên. Ánh đèn lồng đủ sáng, nàng chỉ thấy một hình cao lớn đáng sợ, mang theo khí thế lẫm liệt bức , áp lực ập đến khiến nghẹt thở.
Thị vệ nàng mang theo đều là những kẻ vóc dáng cao to, khỏe mạnh hơn thường, nhưng đàn ông trở nên yếu thế hẳn.
Hắn cũng liếc nàng một cái. Đôi mắt đen sâu thẳm như thấu tâm can dừng nàng, khiến tim nàng thắt vì kinh ngạc xen lẫn chút rung động khó tả, một cảm giác run rẩy quen thuộc dâng lên trong lòng.
Thiên Đăng vô thức siết chặt cán đèn lồng, sợ hãi kìm đến gần hơn chút nữa để rõ mặt .
để ý đến nàng, ánh mắt chỉ lướt qua lập tức vén vạt áo, chẳng màng đến bùn đất nền đất, quỳ một chân xuống bên cạnh Mạnh phu nhân, đưa tay bắt mạch kiểm tra khớp tay chân của bà.
Gương mặt ẩn trong bóng tối, chỉ tư thế lạnh lùng nghiêm nghị khiến màn đêm lúc như ngưng đọng , khiến cả Thiên Đăng và thị vệ bên cạnh đều dám lên tiếng.
Đợi kiểm tra xong thu tay về, Thiên Đăng mới đưa đèn lồng soi về phía , hỏi: "Ngươi là ai, tại cho chúng đưa bà về?"
Lời còn dứt, sấm sét nổ vang rền, tia chớp tím x.é to.ạc chân trời. Ánh đèn lồng kịp di chuyển, ánh chớp lạnh lẽo sáng lòa soi rõ dung mạo của .
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi như tia lửa điện , nàng thấy ngũ quan sâu thẳm của hiện trong đêm tối, ánh sáng mạnh mẽ phác họa nên những đường nét sắc sảo dị thường, uy nghiêm đến mức đoạt hồn khác.
Hắn mặc một chiếc áo vải thô tay hẹp, hoa văn trang trí, cũng chẳng đeo vàng ngọc. Ngoại trừ khí thế kinh như thanh trường đao tuốt khỏi vỏ trong khoảnh khắc đó thì cách ăn mặc của chẳng khác gì bá tánh bình thường phố.
Dòng m.á.u nóng trào dâng mãnh liệt từ tim, lòng bàn tay đang cầm đèn lồng của Thiên Đăng bất giác rịn mồ hôi.
Nàng nhớ năm xưa khi còn nhỏ, theo cha săn trong rừng, tình cờ gặp một con báo đen.
Biết rõ nó nguy hiểm ăn thịt , nhưng khi cưỡi ngựa bỏ chạy, nàng vẫn kìm ngoái đầu bộ lông óng ánh ánh mặt trời và đôi mắt màu hổ phách tràn ngập sát khí của nó, dường như mê hoặc bởi thở t.ử vong quyến rũ mà thể dứt .
Và đàn ông mặt , khiến nàng trong chớp mắt như khoảnh khắc cái c.h.ế.t cận kề thuở ấu thơ, khiến trái tim nàng đập loạn nhịp.