THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 22: Chày Kim Cương
Cập nhật lúc: 2026-02-04 13:49:42
Lượt xem: 134
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đang lúc Thiên Đăng chiếc chuông đồng lớn mà đáy lòng ớn lạnh thì từ phía bỗng vang lên một tiếng thét thất thanh.
Ngay đó, một cung nữ chạy khỏi cửa điện, kinh hoàng kêu lớn: "Cứu mạng! Vương nữ... Vương nữ xảy chuyện !"
Mọi thấy đều biến sắc, lập tức chạy về phía đại điện phía .
Trước giường bệnh của Quốc chủ, một hình mảnh mai ngã gục trong vũng máu, đó là Bạch Chiêu Tô.
Máu tươi ồng ộc chảy từ bụng nàng, thể nàng co quắp đau đớn. Một cây chày Kim Cương bằng lưu ly đỏ rực, ánh lên huyết quang cắm phập mạn sườn nàng.
Giữa vầng đỏ lòm của máu, những dòng cấm chú tiếng Phạn mạ vàng do chính tay Cưu Ma La Thập vẫn tỏa ánh kim chói mắt. Chín nhánh lưu ly đỏ rực vươn từ đài sen chín rồng cuộn, nâng đỡ lưỡi d.a.o sắc bén tượng trưng cho sự đoạn trừ vô minh.
Lúc , một đầu lưỡi d.a.o cắm sâu cơ thể Bạch Chiêu Tô, hòa cùng màu m.á.u tươi càng thêm rợn .
Ở đầu của chày Kim Cương, viên bảo châu nâng bởi các lưỡi d.a.o vẫn đang xoay tròn trong tâm hoa sen, phản chiếu ánh m.á.u đầm đìa, quỷ dị tinh xảo lạ thường.
Mọi đều c.h.ế.t trân tại chỗ, thốt nên lời.
Thiên Đăng lao đến bên Bạch Chiêu Tô đầu tiên, định đưa tay đỡ nàng dậy nhưng sợ m.á.u chảy dữ dội hơn, thoáng do dự một chút thì Lý Dĩnh Thượng sải bước đến bên cạnh, cúi xuống kiểm tra vết thương.
Bạch Chiêu Tô trong vũng m.á.u hôn mê bất tỉnh.
Hắn xé phần áo ở chỗ vết thương, nhanh chóng xem xét quát lớn: "Thái y!"
Thái y ngây bên cạnh như sực tỉnh, vội vàng tiến lên.
"Chuẩn chỉ ruột mèo và kim, dùng rượu mạnh khử trùng để khâu vết thương.” Hắn đưa tay ấn sườn của Bạch Chiêu Tô, giải thích với Thiên Đăng và cũng là cho tất cả : "May mà chày Kim Cương tuy phía lưỡi d.a.o nhưng đầu nhô nhọn và nhỏ, chỉ dài chừng hai tấc, đỉnh khảm bảo châu. Ta thấy Vương nữ tuy rách màng bụng nhưng lẽ tổn thương đến lục phủ ngũ tạng. Nếu thể sạch m.á.u tụ trong khoang bụng và khâu vết thương cẩn thận, chắc hết cách cứu chữa."
Mọi tuy phận của , nhưng thấy khí độ lẫm liệt, lời khiến ai nấy đều tin phục.
Thái y vội hiệu cho thị vệ cẩn thận khiêng Bạch Chiêu Tô phía để rửa và khâu vết thương.
Lúc các cung nữ khẽ thốt lên kinh hãi. Khi sự chú ý trở với Quốc chủ Khâu Từ, họ mới phát hiện vết thương vốn băng bó kỹ của ông bục , băng gạc giờ lấm tấm máu.
Bạch Chiêu Tô tuy sinh mang tiếng khắc , ốm yếu bẩm sinh nên Quốc chủ luôn ghét bỏ nàng. nay ông gióng chuông báo tử, con trai c.h.ế.t t.h.ả.m trong biển lửa, chỉ còn giọt m.á.u may mắn sống sót. Giờ thấy chút hy vọng cuối cùng cũng sắp tước đoạt, bảo ông đau đớn phẫn uất cho .
Đại Đô úy thừa cũng đau đớn như đứt từng khúc ruột, quỳ giường ngậm ngùi rơi lệ, sang hỏi gấp đám thị vệ cung nữ: "Các ngươi thấy ai là kẻ tay tàn độc với Vương nữ ?"
Thị vệ hoảng hốt bẩm báo: "Lúc đó bên ngoài tiếng chuông, chúng thấy kẻ gian loạn ở lầu chuông trong cung nên phần lớn chạy ngoài xem xét. Người ở trong điện cũng đa phần chú ý bên ngoài, thực sự... thực sự ai để ý đến tình hình của Vương nữ. Sau đó trong lúc ồn ào, chúng thấy tiếng kêu cứu yếu ớt của Quốc chủ, giường bệnh xem thì mới xảy chuyện."
Hai cung nữ dìu Bạch Chiêu Tô tới thì sợ run lẩy bẩy, vội vàng quỳ xuống bẩm: "Lúc đó chúng nô tỳ... chúng nô tỳ cũng vì động tĩnh bên ngoài nên theo cửa sổ xem tình hình, đến khi đầu thì thấy Vương nữ thương ở bụng, m.á.u chảy ngừng ạ..."
Rõ ràng vì Bạch Chiêu Tô luôn bắt nạt và coi thường, nên đám cung nữ bên cạnh cũng chẳng mấy tận tâm, dám bỏ mặc chủ nhân tỉnh dậy cơn hôn mê để hóng chuyện.
"Là... là trong điện..." Giữa tiếng ồn ào, Quốc chủ khó nhọc mở miệng, giọng khô khốc, rít từng chữ: "Lúc đó thấy... một bóng lướt qua giường... Chiêu Tô bèn... bèn ngã xuống..."
ông thương nặng liệt giường, tuy mở mắt, khóe mắt loáng thoáng thấy bóng nhưng thể đầu nhanh , càng tình hình , chỉ thể cố sức phát tiếng kêu cứu.
Trong cảnh hỗn loạn ồn ào , đợi đến khi ở cửa điện và cửa sổ thấy tiếng kêu yếu ớt của ông thì hung thủ sớm cao chạy xa bay.
"Chắc chắn là ả Huyện chủ Đại Đường ! Hung khí hại Vương nữ là một trong ba món thánh khí mà ả trộm . Ngoài ả , còn ai thể dùng chày Kim Cương g.i.ế.c chứ?!" Tướng quân Uất Trì giận dữ : “Ả dùng hoa sen xanh g.i.ế.c Bắc Vương, dùng Pháp luân g.i.ế.c Vương tử, giờ đến Vương nữ cũng tha, rõ ràng là ả quyết tâm diệt sạch vương tộc Khâu Từ !"
"Ngược thì . Vương nữ hại lúc , càng chứng minh hung thủ là Huyện chủ Linh Lăng!"
Thiên Đăng chút do dự lên tiếng cắt ngang lời phán đoán hồ đồ của ông .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-22-chay-kim-cuong.html.]
"Trước khi xảy chuyện, Vương nữ đang định kể chi tiết việc nàng Huyện chủ Linh Lăng cứu sống. Lời khai đó chắc chắn vô cùng lợi để rửa sạch hiềm nghi cho Huyện chủ. Đã như tại Huyện chủ phá hỏng cục diện , còn tay tàn độc với thể chứng minh sự trong sạch cho ?"
Thôi Phù Phong lập tức lên tiếng phụ họa: "Vì kẻ đ.á.n.h chuông cắt ngang lời kể của Vương nữ, tay với nàng , chắc chắn mới là hung thủ thực sự. Để gán c.h.ế.t tội danh cho Huyện chủ Linh Lăng, hung thủ đương nhiên sẽ cho phép Vương nữ sự thật!"
Mọi trong điện đều thầm gật đầu, Tướng quân Uất Trì cứng họng gì, hồi lâu mới trừng mắt hỏi: "Nếu Huyện chủ Đại Đường thì hung thủ thực sự là ai? Ai thể lấy ba món thánh khí trấn quốc, còn mối thâm thù đại hận với vương tộc Khâu Từ đến thế?"
"Thực dám giấu, Huyện chủ Linh Lăng là do Đại Đường sắc phong, nàng cuốn vụ án , Đại Đường đương nhiên thể khoanh tay . Mấy chúng quý quốc cho phép Linh điện khám nghiệm hiện trường, và phát hiện vài dấu vết khả nghi."
Nói , Thiên Đăng hiệu cho Thôi Phù Phong. Hắn khẽ gật đầu, lấy bài vị của Luận Khâm Lăng mang từ Linh điện , giơ lên mặt .
"Các vị đều , trong Linh điện thờ phụng bài vị của các bậc chúa và công thần qua các triều đại. Ngọc dùng bài vị đa phần xuất xứ từ Hòa Điền, chất ngọc nhuận chứa nước, chịu lửa lớn nên hầu như thiêu hủy . Vậy mà trong hàng trăm bài vị ngọc, duy chỉ bài vị của đại tướng Tây Phiên, Luận Khâm Lăng là còn nguyên vẹn."
Ánh mắt đổ dồn cái tên Luận Khâm Lăng rõ ràng đó, thì kinh ngạc, kẻ trầm tư.
"Trong cảnh đó, ngọc đá nứt nẻ thậm chí vỡ vụn là chuyện khó tránh khỏi. Việc bài vị còn giữ nguyên vẹn, thể là trùng hợp đến mức khó tin."
Nàng xoay bài vị , chỉ vết cháy đen phía cho xem kỹ: "Các vị hãy xem, khi hỏa hoạn xảy , bài vị rơi từ linh đài xuống, mặt úp xuống bậc thềm, tình cờ rơi chỗ tạt dầu. Vì thế ng lửa chỉ l.i.ế.m qua phần lưng, còn chữ ở mặt hề lửa xâm phạm."
Tướng quân Uất Trì hừ một tiếng: "Lúc đó trong điện hỗn loạn, cái bài vị rơi xuống, đáy chổng lên trời, mặt úp xuống đất thì gì lạ ?"
Thiên Đăng phân tích rành rọt: "Có ba điểm hợp lý. Thứ nhất, bài vị là đồ thờ phụ, vốn đặt ở mép linh đài, cách bậc thềm ở giữa đến nửa trượng. Nếu nó tự rơi xuống, chắc chắn chỉ thể rơi thẳng xuống phiến đá chân linh đài, vỡ tan tành. Tuyệt đối thể nào xuất hiện ở bậc thềm xéo phía đối diện mà vẫn giữ nguyên vẹn như bây giờ.
"Thứ hai để tiện cho việc bày biện, đế bài vị rộng hơn bài vị nhiều. Nếu nó tự rơi, giữa đế và bài vị sẽ tạo thành khe hở hình tam giác, ngọn lửa sẽ lùa khe hở đó, chữ mặt khó tránh khỏi ám đen. đằng nó ngay ngắn, đế ngoài treo ở mép bậc thềm, bài vị ép chặt xuống bậc thềm khít khao, nên hề lửa thiêu cháy."
Nghe nàng phân tích, Đại Đô úy thừa lặng lẽ gật đầu: "Xem bài vị bảo tồn trong lửa như rõ ràng là cố ý , nếu thì thể trùng hợp giữ như thế."
" điều dẫn đến điểm vô lý thứ ba mà . Người Khâu Từ kính lửa nhưng sợ lửa, c.h.ế.t đa phần hỏa táng, bài vị lửa thiêu dù hư hại thì khắc cái mới cũng thế thôi. của một nước khác cực kỳ sợ c.h.ế.t thủy hỏa xâm phạm, nhất là lửa. Truyền thuyết của họ cho rằng yêu ma tà sùng thường ném lửa thiêu cháy còn dấu vết..."
Chưa đợi nàng hết, trong điện buột miệng thốt cái tên tranh đấu với họ bao năm, thậm chí từng lúc cướp Khâu Từ từ tay Đại Đường: “Tây Phiên!"
Thiên Đăng khẳng định: " chỉ Tây Phiên mới để tâm đến việc tổ tiên họ lửa thiêu như thế, dù đó chỉ là bài vị khi c.h.ế.t."
Ánh mắt dán chặt ba chữ "Luận Khâm Lăng" còn nguyên vẹn , cả điện tĩnh lặng.
Chỉ giọng khàn đặc của Quốc chủ Khâu Từ cố sức vang lên: "Là Tây Phiên... ư?"
"Mười phần thì đến tám chín phần. Nếu , tại thích khách trong Linh điện lúc đó bận tâm bảo vệ bài vị của một ngoại tộc?"
Tướng quân Uất Trì hỏi: "Vậy Tây Phiên lấy ba món thánh khí trấn quốc của Khâu Từ ? Theo thấy, cho dù thích khách là Tây Phiên thì cũng khả năng là Huyện chủ Linh Lăng cấu kết với chúng, đôi bên cùng lợi, một bè một lũ việc !"
"Nếu là như Huyện chủ Linh Lăng lặn lội đường xa hộ tống y quan bài vị của cha ông về nước, tại nhờ Tây Phiên bảo vệ di vật của cha ông ? Dù bài vị thể khắc , nhưng y quan thiêu thành tro bụi thì vĩnh viễn thể khôi phục nữa."
Tướng quân Uất Trì nghẹn họng hồi lâu mới : "Tóm , tuy Tây Phiên hiềm nghi, nhưng chuyện Huyện chủ Linh Lăng trộm thánh khí trấn quốc, trang phục đêm xảy chuyện giống hệt thích khách, những điểm nghi vấn rõ thì ả thể nào trong sạch !"
Kỷ Lân Du tức giận xắn tay áo định xông lên, Thiên Đăng giơ tay ngăn , : "Lời Tướng quân Uất Trì lý. Dù ba vụ án mạng đều liên quan đến ba món thánh khí trấn quốc, chừng nào bí ẩn về sự biến mất của thánh khí bên cạnh Huyện chủ Linh Lăng giải mã thì hiềm nghi của nàng vẫn khó lòng gột rửa."
Thôi Phù Phong bèn lớn với tất cả : " quý quốc cũng nên cảnh giác, nghi ngờ vụ án là kế mượn d.a.o g.i.ế.c . Đối phương diệt vương tộc Khâu Từ, đổ vạ cho Huyện chủ Linh Lăng, địa vị tầm thường ở Đại Đường. Nếu Đại Đường và Khâu Từ vì chuyện mà trở mặt thành thù, kẻ gian sẽ cơ hội đục nước béo cò, thực hiện âm mưu ấp ủ bao năm. Mong quý quốc điều tra cẩn trọng, chớ để gây đại họa."
Vài câu ngắn gọn đ.ấ.m xoa, khiến tính chất vụ án lập tức nâng lên một tầm cao mới.
Người Khâu Từ xong đều nơm nớp lo sợ, Đại Đô úy thừa mặt biến sắc, Tướng quân Uất Trì đương nhiên cũng dám mở miệng nữa.
Chỉ Quốc chủ Khâu Từ miễn cưỡng giơ tay, gắng gượng : "Điều tra kỹ... tất cả những Khâu Từ liên hệ với Tây Phiên... Cũng mong triều đình Đại Đường giúp đỡ, tiếp tục... truy tìm hung thủ, báo thù cho vương tộc Khâu Từ !"