THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 21: Trong cơn mưa lớn

Cập nhật lúc: 2026-01-22 06:55:16
Lượt xem: 199

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nếu Kim Đường còn nghĩ thì Thiên Đăng và Thôi Phù Phong đương nhiên sớm thấu, chỉ là họ mà thôi.

Mạnh Lan Khê chẳng thèm để ý đến Kim Đường, sang giải thích với Thiên Đăng: "Quả thật lòng riêng, nhưng bệnh tiềm ẩn như thế, thể kiểm tra Huyện chủ một chút? Chỉ là... lúc đang hái thuốc, thấy bóng dáng Kim Đường. Ta chợt nghĩ loại t.h.u.ố.c độc tính mạnh, lỡ như phát hiện loan tin ngoài, sẽ hết đường chối cãi. Vì thế mới đổ hết t.h.u.ố.c xuống mương, hái đại vài loại thảo d.ư.ợ.c khác cho lệ."

"Không ngờ tới chứ gì? Lúc đó phát hiện ngươi !" Kim Đường ở phòng giam phía khẩy. Còn chuyện chẳng Nhân vu là cái quái gì thì tất nhiên là giấu nhẹm .

Thiên Đăng truy cứu chuyện nữa, chỉ hỏi: "Vậy còn cái c.h.ế.t của Trịnh Quân Sơn, ngươi giải thích thế nào?"

"Thực lúc tra tấn, cũng suy nghĩ mãi..." Thiên Đăng rụt tay , Mạnh Lan Khê tựa song sắt, gục đầu lên mu bàn tay , giọng trầm trầm: “Tại nghiên mực rơi từ cửa xuống mà dính khung cửa? Tại Trịnh Quân Sơn khi c.h.ế.t chữ 'Lan'... Chữ 'Mạnh' chẳng ít nét hơn chữ 'Lan' ?"

Thiên Đăng đang trầm ngâm suy nghĩ thì Kim Đường hả hê xen : "Bởi vì trong Quốc T.ử Giám còn họ Mạnh chứ , họ ngươi chẳng cũng họ Mạnh ? nhưng tên chữ 'Lan' thì hình như chỉ ngươi thôi nhỉ?"

Mạnh Lan Khê cuối cùng cũng bằng ánh mắt lạnh lùng, nhưng lời nào.

Thiên Đăng hỏi: "Hôm đó tại ngươi đến khu ký túc xá?"

"Ta mượn sách của một học trò ở phòng bên cạnh, hôm đó đến để trả sách. Vì ở đó nên đặt sách xuống định về, nhưng phòng bên tiếng lạ gọi 'Huyện chủ' nên mới tò mò qua xem."

Đối phương ở đó nghĩa là vẫn nhân chứng.

Thấy quả thực thể cung cấp thêm manh mối nào khác, Thiên Đăng đành : "Được , và Thôi Thiếu khanh sẽ cố gắng tìm sự thật. Ít nhất tuyệt đối cho phép kẻ nào giở trò ngay mí mắt !"

"Đa tạ Huyện chủ... Cho dù rửa oan , kiếp quyết quên thâm tình đại nghĩa của Huyện chủ..." Mạnh Lan Khê với giọng khàn đặc, ánh mắt quyến luyến nàng như con thú nhỏ thương khao khát ấm, nỡ rời xa.

Thiên Đăng dặn dò thêm vài câu định rời , bỗng Mạnh Lan Khê rên lên một tiếng đau đớn, dù cố kìm nén cũng giấu sự thống khổ.

Nàng đầu , chỉ thấy bộ quần áo tù nhân của loang một mảng m.á.u đỏ chói mắt. Hắn định đưa tay lên che, nhưng vì quá đau nên dám chạm , môi run rẩy, mặt cắt còn giọt máu.

Thấy tình cảnh như Thiên Đăng chẳng còn bận tâm gì nữa, vạch vạt áo n.g.ự.c xem. Vết bỏng vốn băng bó, nứt toác từ bao giờ, vết thương lở loét đầy m.á.u tươi.

"Huyện chủ, ... đau quá..." Hắn khó nhọc thốt từng chữ, bàn tay nắm chặt lấy tay nàng đang đặt n.g.ự.c .

Thiên Đăng sang Thôi Phù Phong, gấp gáp hỏi: "Thôi Thiếu khanh, xem ..."

Thôi Phù Phong gọi ngục , lệnh tìm đại phu ngay lập tức, tránh để vết thương của Mạnh Lan Khê hoại tử.

Thấy Mạnh Lan Khê đau đớn đến trắng bệch cả mặt, Thiên Đăng an ủi một hồi lâu mới nặng nề bước khỏi nhà lao.

Bị bỏ lơ nãy giờ, Kim Đường trố mắt Mạnh Lan Khê tin nổi, hỏi: "Ngươi... để Huyện chủ thương hại, ngươi dám, dám tự tay xé rách vết thương của ?"

Mạnh Lan Khê thở dốc trong đau đớn, giọng mơ hồ: "Nói bậy."

"Rõ ràng thấy mà! Ta thấy Huyện chủ , ngươi bèn thò tay trong áo..." Kim Đường chỉ tay mặt , buột miệng: “Tên điên , ngươi điên thật !"

"Điên thì ? Ít nhất bây giờ cũng ... giúp xử lý vết thương, c.h.ế.t thối rữa ở đây." Dù đau đến run rẩy cả , Mạnh Lan Khê vẫn ôm ngực, khó nhọc nhếch mép với : “Chỉ Huyện chủ mới thể giúp sống tiếp."

Bằng bất cứ giá nào, cũng nắm chặt lấy cọng rơm cứu mạng , để bản chìm nghỉm trong vũng bùn đen tối.

Bước khỏi cổng nhà lao, bên ngoài trời vẫn mưa như trút nước.

Chiếc ô tay chắn nổi những hạt mưa bay ngang, dù cố hạ thấp ô xuống, nửa của Thiên Đăng vẫn ướt sũng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-21-trong-con-mua-lon.html.]

Nàng mặc kệ tất cả để mặc gió táp mưa sa, bước thấp bước cao giẫm lên bùn lầy theo Thôi Phù Phong về phía Đại Lý Tự.

May mà cách xa, họ dọc theo con mương, nha môn Đại Lý Tự hiện ngay mắt.

"Tàn nhẫn với bản như ... cũng chút bội phục ."

Thiên Đăng loáng thoáng thấy Thôi Phù Phong hình như gì đó, nhưng tiếng mưa gió át khiến nàng rõ, bèn thắc mắc hỏi : "Huynh ai cơ?"

Thôi Phù Phong đáp, chỉ nàng mỉm . nụ chút châm chọc nơi khóe môi nên xuất hiện gương mặt của vị công t.ử thế gia thanh cao quý phái .

Thiên Đăng đang ngẩn thì bỗng trong tiếng mưa gió dường như lẫn tiếng rên rỉ kêu cứu, văng vẳng bên tai.

Nàng ngờ vực nghiêng đầu, quanh bốn phía hỏi: "Huynh thấy tiếng gì ?"

Thôi Phù Phong dừng bước, nắm chặt cán ô để gió thổi bay, lắng tai ngóng.

Tiếng mưa gió gầm rú và tiếng nước chảy xiết mương màng nhĩ họ đau nhức, dù cố gắng lắng nhưng vẫn chẳng thấy gì khác lạ.

Hắn nhướng mày Thiên Đăng với vẻ dò hỏi.

"Chắc là tiếng phạm nhân trong ngục thôi nhỉ?" Thiên Đăng ngoái nhà lao cách đó xa, nán lâu trong cơn mưa lớn thế : “Thôi, thôi."

Thị vệ Vương phủ đợi ở cổng Đại Lý Tự thấy Thiên Đăng cuối cùng cũng , nhưng nửa ướt sũng, váy bê bết bùn đất, vội vàng chạy tới đón: "Huyện chủ, mưa to gió lớn thế , xin cứ đợi ở đây , e là thể đội mưa về ..."

"Không , cũng đang định ngoài, tiện đường đưa Huyện chủ các về luôn." Thấy họ xe ngựa, Thôi Phù Phong lên tiếng.

Thiên Đăng bước lên xe ngựa công vụ của Đại Lý Tự. Chiếc xe lăn bánh con đường bằng phẳng của thành Trường An, xuyên qua màn mưa dày đặc, hướng về phía phủ Xương Hóa Vương.

Thiên Đăng kéo bộ y phục ướt sũng, ôm mũ màn trong lòng, dựa vách xe. Xe ngựa của Đại Lý Tự rộng rãi lắm, nàng co chân để tránh chạm Thôi Phù Phong đối diện.

Thế nhưng dù cố gắng thu nhưng Thôi Phù Phong vóc dáng cao lớn, đôi chân dài của khiến gian chật hẹp trong xe càng thêm tù túng.

Trong tiếng xe lắc lư vì mưa gió, nghiêng xem hồ sơ vụ án, cố gắng giữ cách với nàng.

Thiên Đăng cũng co ro một góc, cảm thấy ngượng ngùng, ngờ xe công của triều đình nhỏ đến thế.

Bên ngoài mưa gió rít gào, đập vách xe lộp độp. Bên trong xe, hai mặt hướng khác, gian yên tĩnh đến mức dường như thấy cả nhịp tim và thở của .

Liếc đàn ông đang dựa nghiêng đối diện, Thiên Đăng thấy bộ quan phục màu đỏ thẫm mưa ướt dính sát chân , lờ mờ phác họa đường nét đôi chân đang vắt chéo, khiến tim nàng bất giác đập nhanh hơn vì căng thẳng.

Chân dài thế , lẽ gác ngang xe sang tận chỗ mới đúng...

Nàng thu hồi ánh mắt, tự nhủ thầm: Căng thẳng cái gì chứ, từng ở riêng với đàn ông bao giờ . Huống hồ đây là Thôi Phù Phong mà...

Bọn họ từng cùng kề vai sát cánh chiến đấu trong đêm tối đầm sâu, từng che chắn cho nàng phía lưng, nàng cũng từng đỡ lấy cơ thể để chìm xuống...

mà khi đó tuy chân tay chạm mật, nhưng trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc dường như chuyện đều là lẽ đương nhiên...

Tà váy ướt dính chặt chân, cảm giác ẩm ướt khiến Thiên Đăng cảm thấy bầu khí thật kỳ quặc.

...

 

Loading...