THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 21: Phương Hướng

Cập nhật lúc: 2026-02-04 03:54:10
Lượt xem: 132

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thấy nàng tùy tiện đáp lời, Kim Đường mới yên tâm đôi chút. Hắn nặn một nụ gượng gạo, vội vàng tiếp: "Còn chuyện ở cốc Hoàng Sa năm xưa, dám khẳng định nhà bao giờ chuyện đó! Thương nhân lập khó khăn, tộc nhân của hành sự luôn cẩn trọng. Cho dù nịnh bợ Công chúa Cáo quốc thì cũng tuyệt đối dám phạm đại tội với lão Vương gia. Nếu , tại mười mấy năm nay nhà vẫn thể thông suốt hành lang Tây Bắc, mơ cũng kết nối với các nước Tây Vực chứ? Cách đây lâu, tộc nhân còn bảo thử dò hỏi đường nước bước từ chỗ Quận chúa, xem thể đả thông con đường tơ lụa đấy!"

Hiện giờ tâm trạng Thiên Đăng đang phiền muộn, nàng chỉ khẽ gật đầu, chẳng gì thêm. Vừa xoay định rời , nàng bỗng thấy một tiếng "keng" nhẹ, chân vấp một mảnh sứ vỡ.

Sóng gió tuy bình lặng, nhưng những thứ đ.á.n.h đổ trong cuộc tranh chấp vẫn còn vương vãi đất, căn phòng u tối hiện đầy vẻ hỗn loạn.

"Ái chà, chuyện gì thế ?” Cô cô Huyền Cơ vội vàng chạy tới. Vừa thấy tình cảnh , bà bèn sai thu dọn mảnh vỡ. Thấy ngay cả ấm cũng vỡ tan, nghĩ rằng Kim Đường khi thương chắc chắn sẽ khát nước, bà bảo Đồi Mồi dọn dẹp cái ấm hỏng xuống bếp xách một ấm nước khác lên.

Thiên Đăng dặn dò Kim Đường nghỉ ngơi sớm và cẩn thận cửa nẻo.

Kim Đường cũng cũng kẻ thù nên liên tục gật đầu hứa hẹn. Hắn khẳng định tối nay tuyệt đối khỏi cửa, cũng cho bất kỳ ai , nhất định sẽ khóa cửa thật chặt.

Kết thúc một hồi náo loạn, Thiên Đăng cảm thấy cả thể xác lẫn tinh thần đều mệt mỏi. Khi đến cổng viện, nàng thấy Mạnh Lan Khê đang ôm thỏ, ngơ ngẩn gốc hoa dành dành để mặc gió đêm thổi qua hình gầy gò.

Thiên Đăng t.h.i t.h.ể lạnh lẽo của con thỏ trắng một lúc : "Đất gốc hoa dành dành tơi xốp, là chôn Bạch Bạch ở đây ."

Mạnh Lan Khê nghẹn ngào đáp lời, cầm lấy chiếc xẻng nhỏ chuẩn sẵn bên cạnh, đào đất.

Sau khi đào một cái hố vuông vức chừng một thước, hái một lá chuối, cẩn thận gói Bạch Bạch đặt trong. Hắn lặng lẽ thêm một lúc mới dùng xẻng hất đất, chôn cất hình nhỏ bé nén đất thật chặt.

Thấy đau lòng như Thiên Đăng cũng quên mất vết thương ở chân , nàng cầm chiếc đèn lồng nhỏ cùng đến kho để trả xẻng về chỗ cũ.

Hai lẳng lặng men theo con đường nhỏ về. Thiên Đăng thấy giọng nén thấp của : "Quận chúa, nhất định là Kim Đường, chính hại c.h.ế.t Bạch Bạch... Quận chúa nhất định cẩn thận đề phòng, đừng để hạng như thế xằng bậy bên cạnh ..."

Thiên Đăng giữ im lặng, phụ họa cũng khuyên giải.

Một ngọn đèn cô độc soi bóng hai tiến về phía . Lúc ngang qua nhà bếp, nàng thấy Đồi Mồi đang ở cửa hỏi trù nương: "Vẫn còn nước nóng chứ?"

Trù nương chỉ mấy ấm lò: "Còn chứ, hôm nay đông , mỗi phòng đều chuẩn một bộ, bận đến tối tăm mặt mũi đây ... , trong phòng ngươi ?"

"Không phòng , là cái ấm trong phòng Kim lang quân vỡ, xách ấm khác qua đó." Đồi Mồi trong tùy tay xách một ấm. Khi trở , thấy Thiên Đăng, nàng giơ ấm trong tay lên : "Quận chúa, đưa xong sẽ về ngay."

Thấy nàng xách ấm nước sôi sùng sục, Thiên Đăng giơ cao đèn lồng soi đường cho nàng: "Cùng , cũng đang định tiễn Mạnh lang quân về."

Cả ba đều im lặng, xuyên qua sân và cửa ngách để đến dãy phòng dành cho các lang quân.

Sau khi Đồi Mồi đưa ấm , cô cô Huyền Cơ dặn dò Kim Đường vài câu cũng cùng nàng .

Thiên Đăng thấy tiếng cài then cửa vang lên từ phòng Kim Đường, nàng bèn chỉ tay về phía đó với Lăng Thiên Thủy ở phòng bên cạnh, hiệu nhờ để mắt giùm.

Lăng Thiên Thủy gật đầu, ánh mắt thản nhiên lướt qua chân nàng như hỏi thăm.

Thiên Đăng nhếch môi, trao cho một ánh mắt "cứ yên tâm " nhấc tà váy, khẽ nhón chân.

Hắn mở lời, nàng cũng trả lời, chỉ một khoảnh khắc mà dường như hết thảy.

Có lẽ vì bí mật sâu kín trong lòng bóc trần, lẽ vì từng cõng nàng qua rừng núi ánh hoàng hôn, lẽ vì từng khẽ gọi nàng là "Đăng Đăng” Giữa họ, chuyện khác xưa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-21-phuong-huong.html.]

Thiên Đăng buông tà váy xuống. Lúc đầu , nàng thấy Tiết Tích Dương ở phòng bên cạnh đang đẩy cửa sổ chào . Ánh đèn lồng tỏa quầng sáng dịu nhẹ lên khuôn mặt tươi của , trông càng thêm dịu dàng, lãng tử: "Quận chúa bận rộn đến giờ , vết thương ở chân chứ? Ôi, các vị lang quân ai cũng phiền phức thế , thật chẳng để yên lòng chút nào."

Nghe quan tâm các lang quân khác, Thiên Đăng cũng bận tâm, chỉ đáp: "Tiết lang quân nhọc lòng , ."

Tiết Tích Dương tựa cửa sổ, hỏi: "Nghe một tên tàn quân trốn thoát? Hắn thể lẩn trốn lâu như ngay mũi triều đình, chắc hẳn cũng chút bản lĩnh, liệu tìm cơ hội lẻn trang viên ?"

"Tiết lang quân cần lo lắng, trong trang viên đều là đáng tin cả. Chỉ cần lòng bên trong d.a.o động, tin rằng chúng sẽ bình an vô sự."

Nghe ẩn ý của nàng, Tiết Tích Dương khẽ mỉm . Đôi mắt phượng xếch của ánh đèn càng thêm long lanh: "Quận chúa yên tâm, những khác thì , chứ riêng là kẻ ngoan ngoãn và yên tĩnh nhất ... dù thì với bọn họ cũng chẳng thù hằn gì."

Thực tế chẳng liên quan gì đến hai chữ "ngoan ngoãn", nhưng xét tình hình hiện tại, ngoại trừ Lăng Thiên Thủy và Thôi Phù Phong, trong các lang quân, chỉ Tiết Tích Dương là mâu thuẫn với Kim Đường.

Vừa suy nghĩ, lòng Thiên Đăng trĩu nặng, vết thương ở chân dường như cũng đau nhức hơn.

Đồi Mồi dìu Thiên Đăng về, nén nổi tò mò mà hỏi: "Quận chúa, xem kẻ hại Bạch Bạch là ai? Chẳng lẽ thật sự là Kim lang quân ?"

Thiên Đăng lắc đầu: "Ta ."

Từ hậu viện Vương phủ đến trang viên, từ ơn oán năm xưa đến những xung đột nhỏ nhặt, một nhóm đầy rẫy mâu thuẫn đẩy đến bờ vực sinh tử.

ai cần thiết, và tại g.i.ế.c c.h.ế.t một con thỏ ngay cả tiếng kêu cũng phát chứ?

Đêm , những giấc mơ hỗn loạn ùa về. Nàng mơ thấy trở nơi qua đời, suy nghĩ đều dồn nén đến nghẹt thở.

Thiên Đăng thấy về cái đêm khắc cốt ghi tâm . Nàng ôm lấy t.h.i t.h.ể , mũi tên cắm sâu tim bà... mũi tên dường như cũng đ.â.m xuyên tim nàng, nỗi đau khiến nàng run rẩy ngừng.

Khi nỗi bi thương to lớn như làn sương đen kịt bao trùm lấy tất cả, nàng ngẩng đầu lên, thấy hành lang đang bám cột, vạch con đường sát hại bà.

Nàng buông , lao về phía kẻ đó. Trong bóng tối, gương mặt dần hiện rõ, hóa là Kỷ Lân Du. Mà phía là những cựu binh, thuộc hạ cũ của phụ tổ năm xưa, tất cả đều nàng đầy mong đợi, môi họ mấp máy thành chữ, "Trăm năm hạnh phúc".

Nỗi kinh hoàng, nghẹt thở và tuyệt vọng ập xuống đầu, nàng giống như cánh diều đứt dây ngã nhào từ hành lang xuống, rơi vòng tay vững chãi và ấm áp như của phụ tổ.

"Quận chúa..." Hắn nàng trong lòng , thoáng do dự khẽ mỉm để lộ đôi lúm đồng tiền thoáng hiện biến mất đầy hư ảo: "Đăng Đăng."

Ánh hoàng hôn màu tím vàng xuyên thấu màn đêm, cõng nàng, lầm lũi bước trong bóng tối phía .

Nàng tựa tấm lưng rộng lớn của , trái tim hoảng loạn dần bình lặng , từ từ chìm xuống.

Họ lâu, nhưng vẫn thoát khỏi màn đêm đặc quánh mắt.

vẫn đang đợi nàng, nàng thủy các đêm đó để cứu bà.

Nàng sốt ruột, lo âu, chỉ tay về phía . hướng nào chứ? Dù bao lâu chăng nữa, mặt vẫn là màn sương đen dày đặc, thấy lối .

"Tại chứ? Tại tìm thấy đường..." Nàng dựa lưng Lăng Thiên Thủy lầm bầm, trong lòng chợt nghĩ: Là nàng chỉ sai hướng, sai đường?

Hay là cả hai đều sai ...

 

Loading...