THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 21: Đứa trẻ

Cập nhật lúc: 2026-01-21 06:05:44
Lượt xem: 270

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ra đến hậu viện, Thiên Đăng cố gắng vực dậy tinh thần, một vòng quanh hồ nước chân Thủy Các.

Lầu nhỏ xây đài cao xây bằng gạch cao chừng hai trượng, ba mặt giáp nước, rêu xanh phủ đầy các khe gạch. Tường gạch phẳng lì nhẵn bóng, cao đến hai trượng, đến độ khó khi leo trèo, chỉ riêng lớp rêu xanh vẫn còn nguyên vẹn chứng tỏ tuyệt đối dấu vết ai leo lên gần đây.

Trong hồ vẫn còn vài đóa sen vươn lên khỏi mặt nước nở rộ. Nước hồ sâu, nhưng bùn đáy tích tụ qua bao năm tháng dày. Thiên Đăng một vòng quanh mép hồ kiểm tra tỉ mỉ, xác định bất kỳ dấu vết bùn đất nào vương vãi.

Không ai từ đường thủy.

Nàng qua những bụi cỏ dại, bước lên con đường lát đá giữa những bụi cây, về phía .

Sau t.h.ả.m cỏ bằng phẳng là những bụi hoa dành dành mọc um tùm.

Nàng nhớ khi còn bé, mỗi độ hè về gió đưa hương nước mát lành, thường dắt bàn tay nhỏ bé của nàng, hái một đóa dành dành đưa cho nàng dặn: "Đăng Đăng, đừng ghé sát mũi ngửi nhé, trong nhụy hoa bọ đen nhỏ đấy."

Hoa dành dành năm nào cũng nở rộ như thế, hương thơm ngào ngạt từng vương vấn bên bờ nước , lan tỏa khắp điền trang đầy ắp những ký ức tươi .

nhắc nhở nàng coi chừng bọ đen nhỏ, vĩnh viễn rời xa thế giới .

Lòng đau như cắt, nàng đưa tay che mắt. Cảm giác choáng váng kiệt sức khiến tinh thần nàng cố gắng gượng dậy sụp đổ, nàng chống đỡ nổi nữa, thụp xuống đất, thở hổn hển.

“Huyện chủ, Huyện chủ...” Khang thúc vội vàng chạy tới đỡ nàng.

Thiên Đăng thấy gì cả, nỗi bi thương ngập trời ập đến, nàng c.ắ.n chặt môi , vùi mặt sâu đầu gối, nén chặt tiếng nức nở nghẹn ngào.

Thiên Đăng, hãy nhớ lời Lâm Hoài Vương, hãy nhớ mối thù , hãy nhớ ngươi tự vững, hãy nhớ Xương Hóa Vương phủ chỉ còn một ngươi.

Đến khi cơn run rẩy và đau thương qua , màn đen mắt dần tan biến, Thiên Đăng mới chống tay lên nền đá xanh, gắng gượng thẳng dậy.

“Ta .”

Khi phủi tay, nàng cảm giác thứ gì đó, bèn lật lòng bàn tay lên xem.

Lúc nãy chống tay xuống đất, chỉ dính bùn đất mà còn dính vài mảnh vụn nhỏ màu nâu xám.

Nàng nhặt lên đưa sát mắt kỹ, nhận đây là vỏ cây thông, khi khô và vỡ vụn thì nhẹ bẫng dính lòng bàn tay nàng.

Nàng cúi đầu xuống đường đá, ở đoạn gần hồ nước vài bước chân, rải rác những mảnh vỏ thông vỡ vụn giữa các khe đá, trông như mới đập từ cây, lớn nhỏ đều.

Thế nhưng gia đình nàng thường đến điền trang để tránh nóng mùa hè. Vì cây cối hoa cỏ trong trang phần lớn là loại ưa mùa hạ, còn cây thông chịu lạnh qua mùa đông chẳng mấy thú vị mùa hè, nên trong trang hề trồng.

Nàng hít sâu một , giọng tuy khàn đặc nhưng còn run rẩy: “Khang thúc, trong trang cây thông ? Hoặc là... gỗ thông bóc vỏ?”

Khang thúc đáp: “Cây thông thì , nhưng gỗ thông thì . Dạo nhà kho dột, trong trang kiếm mấy cây gỗ thông về dựng giàn giáo, giờ dùng xong , vẫn còn chất đống trong kho.”

“Nhà kho ? Lát nữa sẽ qua xem.”

Thiên Đăng trấn tĩnh tinh thần, bước qua bãi cỏ, lên hành lang gấp khúc.

Hành lang bên treo lơ lửng, bên nối liền với hòn non bộ bên cạnh.

Thiên Đăng xuống hành lang, hiệu cho Nam Ngu và Điền ma ma thành thật trả lời câu hỏi của .

Nàng sa sầm mặt mày chỉ hòn non bộ, hỏi Nam Ngu: “Ta nhớ ngươi lúc đó , thấy tiếng động hòn non bộ, là tiếng phụ nữ thương con, nên ngươi mới qua xem ?”

Sắc mặt Nam Ngu khó coi, nhưng lời thốt thể nuốt , đành gật đầu : “Phải...”

Thiên Đăng sang Điền ma ma, trầm giọng hỏi: “Còn Điền ma ma, bà thấy ?”

Điền ma ma cúi đầu mặt nàng, ấp a ấp úng dám .

Thiên Đăng lạnh lùng , hỏi: “Sao thế, đời còn chuyện gì nghiêm trọng hơn tội danh hại c.h.ế.t Kỷ Quốc phu nhân khiến bà e dè nữa ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-21-dua-tre.html.]

Điền ma ma run lẩy bẩy, lập tức dập đầu lia lịa xuống đất, nước mắt tuôn rơi: “Lão nô đáng c.h.ế.t, lão nô ... thấy .”

Thiên Đăng đập một chưởng cột hành lang, nghiến răng : “Kể rành mạch tình hình tối hôm qua cho , giấu giếm nửa lời!”

“Vâng, ...”

Cửa góc phá từ bên trong, loạn quân xông .

Hai thị vệ cùng Nam Ngu dù cũng là của Đông Cung, khi phát hiện biến loạn bên ngoài thể ảnh hưởng đến Thái tử, họ lập tức ngoài hỗ trợ.

Thiên Đăng thấy tiếng động bèn tiền viện kiểm tra để Nam Ngu và Điền ma ma ở bảo vệ phu nhân.

Điền ma ma ở trong phòng canh chừng phu nhân, thấy bà lo lắng bèn chuyện an ủi. Chỉ là trong tình cảnh , hai chuyện dăm ba câu nhạt nhẽo cũng im lặng.

Chính trong màn đêm đen kịt , họ thấy trong tiếng hò hét bên ngoài vọng , dường như còn lẫn cả tiếng thút thít.

Phu nhân nắm lấy tay Điền ma ma, chút căng thẳng hỏi: “Điền ma ma, ngươi thấy tiếng gì ?”

Trong bóng tối, loáng thoáng truyền đến một giọng the thé biến điệu, than ma quái: “Con ơi, con c.h.ế.t t.h.ả.m quá...”

Điền ma ma chỉ thấy da gà nổi khắp . Vì sợ ánh đèn quá sáng sẽ dẫn dụ loạn quân, trong phòng chỉ thắp một ngọn đèn dầu tù mù. Lúc gió lùa qua khe cửa khiến ngọn lửa chập chờn, càng thêm phần đáng sợ.

“Nghe giọng là phụ nữ, chắc chắn loạn quân.” Phu nhân ngóng, cố gắng trấn tĩnh: “Trang viên nhà xưa nay yên tĩnh, phụ nữ con? Ngươi xem thử xem, nha đầu bộc phụ nào chịu ấm ức ?”

Điền ma ma lời, run rẩy bước cửa, mắt bỗng thấy mấy đốm lửa ma trơi bay qua.

sợ quá khua tay loạn xạ, hoảng hốt lùi ngã nhào phòng xép bên cạnh, mới rõ đốm lửa ma trơi hóa là mấy con đom đóm.

Nghe tiếng c.h.é.m g.i.ế.c văng vẳng từ tiền viện, thêm tiếng quỷ và đom đóm bay loạn, bà còn dám ngoài, chỉ liệt trong phòng xép, dập đầu lung tung cầu khấn thần phật phù hộ, dám bước chân khỏi cửa.

Lúc , Nam Ngu một canh giữ hành lang, thấy âm thanh đứt quãng rõ nguồn gốc trong đêm tối, trong lòng cũng dâng lên nỗi sợ hãi.

Hắn nín thở, lắng âm thanh quỷ dị .

Âm thanh đó biến mất, màn đêm trở tĩnh mịch.

Xung quanh bốn bề là nước, hành lang ai, kẻ giả thần giả quỷ chắc chắn đang trốn hòn non bộ bên cạnh hành lang.

“Hừ, khó khăn lắm mới sắp con rể Vương phủ, cưới Huyện chủ Linh Lăng, dù ngươi là ma, kẻ nào dám cản trở chuyện của !” Nam Ngu hung hăng, tay trái cầm cung tên, tay vớ lấy con d.a.o chẻ củi phát trong trang, bước hòn non bộ.

Phía Thủy Các, Điền ma ma đang ôm đầu lạy phật trong phòng xép cũng nhận tiếng quỷ bên ngoài dứt.

run rẩy, đang định dỏng tai ngóng thì bỗng thấy ngoài cửa tiếng kêu t.h.ả.m thiết, ngay đó là tiếng ngã uỵch xuống đất.

Điền ma ma bám ngưỡng cửa phòng xép, ngẩng đầu ngoài, chỉ thấy phu nhân ngã mặt đất, chiếc đèn lồng rơi bên cạnh soi sáng thể bà...

Giữa n.g.ự.c bà cắm một mũi tên, đang rung lên bần bật theo từng cơn co giật đau đớn của cơ thể.

Điền ma ma sợ đến mức thở nổi, bò lê bò càng khỏi phòng xép, lao tới bên cạnh phu nhân. Vừa ôm lấy bà, phu nhân bèn rùng dữ dội, "ọe" một tiếng, tay Điền ma ma dính đầy thứ gì đó ấm nóng nhớp nháp.

thấy từ miệng mũi phu nhân trào từng mảng m.á.u tươi lớn.

Điền ma ma thất thanh gào lên trong bóng tối: “Phu nhân! Cứu mạng! Người !”

Nam Ngu đang cầm d.a.o c.h.é.m loạn xạ trong hòn non bộ tìm kẻ giả thần giả quỷ, thấy tiếng kêu t.h.ả.m thiết vọng xuống từ lầu cao.

Hắn giật thót , mồ hôi lạnh toát lưng. Tiếng quỷ rối loạn lập tức ném đầu, nhớ phụng mệnh trấn thủ nơi để bảo vệ phu nhân.

Hắn lập tức xoay , chạy vội về phía hành lang.

Tuy nhiên hòn non bộ tuy lớn nhưng đường bên quanh co khúc khuỷu, đợi đến khi đến hành lang thì Huyện chủ cũng dẫn chạy tới nơi .

 

Loading...