THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 21: Cha Và Con
Cập nhật lúc: 2026-01-27 16:17:01
Lượt xem: 146
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bị Tiêu Phù Ngọc chỉ thẳng mặt, Kim Đường há miệng định gì đó nhưng dám phản bác.
Kim Bảo Nghĩa vội vàng bước lên hòa giải: "Quận chúa bớt giận, mấy hôm nay thợ thuyền nhà bận đến tối tăm mặt mũi, nhất thời rút . Hơn nữa, thợ cả nhà cũng qua xem , ao trong vườn phủ Công chúa sâu, cảnh trí bậc nhất kinh thành, nếu lấp thì phong cảnh trong phủ sẽ kém sắc nhiều lắm. Chi bằng tạm thời hàng rào bao quanh, khôi phục cũng tiện hơn, Thợ nhà quả thực đang chuẩn gỗ , tuyệt đối ý dám coi thường quý phủ ạ!"
"Tuyệt đối ý coi thường? Các ỷ việc bám phủ Xương Hóa Vương, còn chuyện gì mà dám !"
Kim Đường rõ nội tình, thấy Tiêu Phù Ngọc sỉ nhục xong sang vu khống Vương phủ, cuối cùng nhịn nữa, lên tiếng phản bác: "Quận chúa luôn miệng hung thủ trong chúng , bằng chứng ?"
"Hừ, ngươi là cái thá gì mà dám đòi bản Quận chúa bằng chứng?" Tiêu Phù Ngọc đang chỗ trút giận, vớ bèn nổi trận lôi đình: “Huyện chủ Linh Lăng, ngươi điều tra như thế đấy ?"
Thiên Đăng liếc Kim Đường, cố gắng hỏi một cách nhẹ nhàng nhất thể: "Kim lang quân, tại hiện trường vụ án phát hiện một dấu vết, Tam Pháp Ty cho rằng Công chúa chắc trượt chân ngã. Hơn nữa lúc đó các vị lang quân đều ở gần đó, trừ , Thôi Thiếu khanh và Lăng Tư giai thì các đều tản mát riêng lẻ, nên bên pháp ty kiểm tra hành tung của thời điểm đó."
"Ta một , hôm qua luôn ở cùng đám thợ thuyền mà!" Kim Đường vội vàng thanh minh: “Sáng hôm qua Huyện chủ , bèn chạy tới hồ Khúc Giang, lúc thì giám sát thợ dựng giàn pháo hoa, lúc thì trang trí thủy tạ, bận rộn suốt cho đến tận chiều Huyện chủ đến mới thôi!"
Thôi Phù Phong đối chiếu với lời khai của Yến Bồng Lai đó, hỏi: "Vậy các trang trí xong lúc nào?"
Kim Đường chút chắc chắn: "Chắc là giờ Thân. Thợ thuyền về , những khác vẫn đến, rảnh rỗi sinh nông nổi nên kiểm tra giàn pháo hoa một lượt. Lúc đó Yến Bồng Lai cũng ở gần khúc sông, thể chứng cho !"
Trong lời khai đó của Yến Bồng Lai quả thực nhắc đến sự xuất hiện của Kim Đường, điểm gì nghi ngờ.
"Hắn mắc bệnh sạch sẽ, bảo là khúc sông thượng nguồn cành khô lá mục dây thừng chặn , những hôi thối khó ngửi mà nước chảy mạnh còn trôi xuống hạ lưu gây mất mỹ quan. Ta nghĩ cũng , hơn nữa lỡ tàn pháo hoa rơi xuống cháy cành khô thì hỏng bét. Thế là tháo dây thừng chặn rác gần đó , lấy dây sắt quấn một cái gậy, chọc cho rác rưởi nước tơi để chúng trôi theo dòng nước. Đợi xong xuôi việc, chỉnh trang bản sạch sẽ thì cũng lục tục kéo đến, chẳng mấy chốc Huyện chủ cũng tới, gì thời gian chỗ khác?"
"Hừ, là ngươi tự bận rộn, ai ngươi thực sự đang dọn dẹp lén lút mò đến Khải Xuân Các?"
Nghe Tiêu Phù Ngọc Kim Đường sợ đến ngây , luống cuống biện bạch: " mà và Đại Trưởng Công Chúa quen gì, thể lừa bà ngoài hại bà xuống nước ?"
"Hừ, ngươi dám quen?" Tiêu Phù Ngọc xong bèn chỉ tay mặt mắng té tát: “Năm xưa đoàn buôn nhà ngươi trở về, nào chẳng dâng trân bảo lên cho xem ? Sau đó ngươi Quốc T.ử Giám, cùng cha ngươi đội tuyết đến phủ Công chúa quỳ xin, dâng lên chiếc áo lông phù yếp hiếm đời, cuối cùng mới vui lòng, đích xin Tế tửu một ân huệ, còn tìm thi hộ giúp ngươi Quốc T.ử Giám, Cái bộ dạng nịnh bợ khúm núm của cha con ngươi lúc đó vẫn quên , giờ xương cốt lạnh, ngươi dám quen ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-21-cha-va-con.html.]
Kim Bảo Nghĩa sợ đến mức quên cả bịt vết thương trán, vội vàng cầu xin: "Quận chúa thận trọng lời ! Con trai quả thực một lòng hiếu học, chỉ vì sinh trong gia đình thương nhân nên đủ tư cách Quốc T.ử Giám. Vì thế nhà mới... mới dám bám víu Đại Trưởng Công Chúa, chỉ mong nó học thành tài..."
"Phỉ phui! Lúc đó đưa Kim Đường xong còn bảo với , thằng con nhà họ Kim nào hạt giống sách, học ở Quốc T.ử Giám một trăm năm cũng chẳng thi đỗ nổi, tốn công vô ích gì? Ai ngờ nhà ngươi là mượn sức để bám phủ Xương Hóa Vương!" Tiêu Phù Ngọc nghiến răng nghiến lợi, chỉ thẳng mặt Kim Bảo Nghĩa: “Lão già họ Kim , nhà ngươi chắc là sớm phong thanh chuyện Huyện chủ kén rể, đây là cơ hội duy nhất để nhà ngươi chen chân triều đình đúng ? Tiếc là con thương nhân tư cách tham gia tuyển chọn, nên ngươi mới cố sống cố c.h.ế.t kiếm cho nó cái danh học trò Quốc T.ử Giám để nó chen sứt đầu mẻ trán hậu viện Huyện chủ, thật đáng chúc mừng!"
Thân hình béo ục ịch của Kim Bảo Nghĩa run lên bần bật, vội ngắt lời ả: "Phải, , Công chúa ân với chúng , nhưng con trai cũng thực sự cầu tiến nên mới nỗ lực Quốc T.ử Giám... Chúng là ăn, hòa khí sinh tài, những m.á.u mặt trong kinh đều giao hảo, huống hồ là phủ Công chúa cao sang, chúng luôn khắc ghi trong lòng, cảm kích khôn cùng..."
Ông cố sống cố c.h.ế.t chặn họng Tiêu Phù Ngọc, để ả thốt bốn chữ "mua quan bán tước, loạn trường học", tiếc là Tiêu Phù Ngọc đời nào quan tâm đến sống c.h.ế.t của họ. Ả hất cằm về phía Thiên Đăng, hỏi: "Huyện chủ Linh Lăng, ngươi thấy ? Loại ch.ó xương thì vẫy đuôi, ăn xong thì c.ắ.n chủ thế , ngươi hứng thú nuôi ?"
Thiên Đăng cau mày đầu , thấy Kim Đường mặt đỏ bừng, đang với vẻ hổ và luống cuống.
Nhớ màn pháo hoa rực rỡ đêm qua, nhớ nửa năm nay tận tâm tận lực tu sửa Vương phủ, lo liệu hậu viện, lòng Thiên Đăng mềm . Nàng gật đầu trấn an , : "Quận chúa thích nuôi chó, nhưng và các vị lang quân tương trợ lẫn , lấy chân thành đãi , quả thực hiểu sở thích của Quận chúa."
Nghe những lời nhẹ nhàng nhưng thực chất là đang bảo vệ của nàng, trong lòng Kim Đường nhẹ nhõm hẳn. Cảm giác nhục nhã đè nặng trong lồng n.g.ự.c vơi đôi chút, đó là niềm cảm kích khó tả, Thiên Đăng mà mắt đỏ hoe.
Thôi Phù Phong bên cạnh cũng lên tiếng với Kim Đường: "Ta và cùng ở phủ Xương Hóa Vương, tin đến mức . Năm xưa khi mặt Lễ bộ tuyển chọn phu quân cho Huyện chủ, từng xem qua bài thi Quốc T.ử Giám của , còn nhớ trong đó trích dẫn một câu trong 'Cốc Lương Truyện', khiến tin rằng là giữ ngay thẳng, quân t.ử việc ."
Hơi thở nghẹn nơi cổ họng Kim Đường. Hồi lâu , chỉ cúi đầu đầy cảm kích và hổ, nên lời nào.
Thôi Phù Phong sang Tiêu Phù Ngọc, tiếp: "Vẫn mong Xương Ấp Quận chúa thận trọng lời . Đại Trưởng Công Chúa ở trong triều mấy chục năm, tích ân đức cũng nhiều. Nay khuất, là lúc đậy nắp quan tài luận định công tội. Ta tin rằng bà nâng đỡ Kim Đường cũng là xuất phát từ lòng từ bi, tuyệt đối việc thiên tư trái pháp luật, Quận chúa thấy ?"
Câu nhẹ tênh dập tắt ngay sự hung hăng của Tiêu Phù Ngọc, khiến ả c.ắ.n chặt môi chằm chằm , thốt nên lời.
Dù thì, những chuyện che giấu vẫn hơn là phơi bày , nhất là thanh danh của khi qua đời.
Cho dù ả gây sự trút giận đến cũng nặng nhẹ, cái gì nên , cái gì nên .
Cuối cùng, ả chỉ đành hậm hực lưng bỏ , bỏ một câu: "Được, nếu Huyện chủ Linh Lăng cố chấp như thì sẽ chống mắt lên xem, xem hậu viện của ngươi rốt cuộc sẽ lôi vị lang quân nào!"