THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 21: Biến cố

Cập nhật lúc: 2026-01-24 13:46:56
Lượt xem: 155

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thấy nàng rửa tay sạch sẽ, Thời Cảnh Ninh nãy giờ vẫn đợi bên cạnh mới bước tới, đưa hộp thức ăn cho Thiên Đăng: "Huyện chủ, thấy trưa nay dùng bữa nhiều, mới chút bánh trôi hình cá nhỏ dễ ăn, mang tới cho đây."

Thiên Đăng vốn thích những món , nhưng giờ trong lòng khúc mắc nên bàn tay đưa đón lấy hộp thức ăn cũng phần ngập ngừng.

Mở nắp bát sứ , bên trong là những viên bột nếp dài chừng nửa ngón tay, một đầu dùng vừng đen mắt, đầu nhuộm màu đỏ nhạt, bồng bềnh trong bát nước dùng nóng hổi trong veo, tựa như những chú cá bạc đuôi đỏ đang tung tăng bơi lội trong làn nước biếc, trông vô cùng đáng yêu.

Nếu là ngày hôm qua, lẽ nàng reo lên thích thú múc ngay một chú cá nhỏ nếm thử. giờ đây, những chú cá nhỏ chìm nổi trong bát, nàng kìm ngước mắt Thời Cảnh Ninh đang tràn đầy mong đợi mặt.

từ bếp nhưng khi xuất hiện mặt nàng, chỉnh trang gọn gàng, đầu tóc quần áo đều sạch sẽ, tươm tất. Cũng giống như đôi mắt chân thành đang nàng , toát lên một khí chất dịu dàng, trong trẻo.

Trước mắt nàng hiện lên ba mảnh giấy vụn mà Phúc bá giấu lúc c.h.ế.t. Vị lang quân vẻ ngoài trong sáng thuần khiết, luôn dốc hết tâm sức chăm lo từng bữa ăn cho nàng , liệu thực sự liên quan đến cái c.h.ế.t của Phúc bá, thậm chí là cái c.h.ế.t của nàng ?

Thấy nàng bê bát sứ trầm ngâm , Thời Cảnh Ninh lấy lạ. Nhớ hành động vội vã rời kỳ lạ của nàng tối qua, dè dặt cất tiếng hỏi nhỏ: "Huyện chủ?"

Thiên Đăng thở dài, đưa trả bát sứ cho : "Giờ khẩu vị, mang về ."

Thời Cảnh Ninh lặng lẽ đón lấy, cụp mắt bát bánh trôi tay, khẽ khàng hỏi: "Vậy Huyện chủ ăn gì? Ban nãy ở nhà bếp thấy trang viên mới gửi đến một ít thịt hươu, nai, thỏ, đều tươi..."

"Không cần , giờ đói để hẵng ." Thiên Đăng ngắt lời .

Tiết Tích Dương và Kỷ Lân Du vốn rõ tình cảm thường ngày của hai , thấy đều cảm thấy bất thường, kín đáo trao đổi ánh mắt với .

Mặt Thời Cảnh Ninh đỏ lên, đôi mắt thoáng vẻ hoang mang Thiên Đăng qua hàng mi run rẩy, cúi đầu lí nhí đáp: "Vậy... Cảnh Ninh xin cáo lui ."

Nói , thu dọn bát đĩa hộp thức ăn, vài bước về phía nhà bếp kìm đầu , giọng chút rụt rè: "Nếu Huyện chủ cần gì thì cứ sai bảo một tiếng."

Nhìn dáng vẻ nhạy cảm mà cố tỏ của , lòng Thiên Đăng mềm nhũn, khẽ gật đầu một cái.

Khi trở nhà kho, vẫn đang dọn dẹp trang sức.

Sắc mặt cô cô Anh Lạc vẻ ngờ vực, bởi vì sọt trang sức vàng bạc vớt lên từ trong bùn, khi rửa sạch tìm kiếm kỹ càng vẫn thấy tăm bộ hoa cả.

Bộ trâm Cửu Thụ Kim Hoa, đến một cành cũng thấy.

"Lạ thật, chẳng lẽ còn một lô trang sức nữa kẹt ở lấy lên?" Thiên Đăng và Anh Lạc đến bên hầm ngầm xuống.

Trong hầm tối om, nước bẩn tát cạn, chỉ còn một lớp bùn mỏng, quả thực bên trong dọn sạch sẽ.

"Chẳng lẽ bộ trâm hoa đó vì để chung với các đồ ngự ban khác nên... thất lạc trong lúc loạn lạc ?"

Cô cô Anh Lạc cố nhớ cảnh tượng vội vã thu dọn tài sản hôm đó. sự việc xảy quá bất ngờ, bà dẫn theo các tỳ nữ vơ vét tất cả đồ đạc nhét đại xuống hầm, thời gian mà kiểm đếm?

Không manh mối gì, Thiên Đăng bàn bạc với hai vị cô cô, xem báo cho Trưởng sử, trình lên triều đình, bẩm báo là loạn quân cướp mất thôi.

lúc đó, phía Đông sân viện bỗng vang lên tiếng ồn ào, xen lẫn tiếng la hét thất thanh.

Mọi đầu , chỉ thấy phía nhà bếp khói đen cuồn cuộn bốc lên, ngay đó lửa đỏ rực trời, xem chừng là một đám cháy lớn.

Thiên Đăng lập tức lệnh niêm phong đồ đạc cẩn thận, vội vã chạy về phía nhà bếp.

Nhà bếp là nơi thường xuyên dùng lửa nên trong sân luôn sẵn chum vại lớn và mương nước.

Khi Thiên Đăng đến nơi, ngọn lửa hung tàn nuốt chửng cả gian bếp. Mọi đang tấp nập xách nước dập lửa, các lang quân ở hậu viện cũng phần lớn mặt, xông xáo tham gia cứu hỏa.

lửa cháy quá lớn, dù từng thùng nước dội cũng chỉ ngọn lửa yếu đôi chút chứ thể dập tắt .

Thiên Đăng hỏi đầu bếp bên cạnh: "Sao thế ? Sao lửa cháy to thế?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-21-bien-co.html.]

Đầu bếp mặt mũi lấm lem tro bụi, sợ hãi lắp bắp: "Không nữa ạ. Bữa trưa xong , còn lâu mới đến bữa tối nên chúng con rời bếp về nghỉ ngơi một chút. Ai ngờ thấy... thấy cháy đùng đùng thế !"

Nghe cô cô Anh Lạc thở phào nhẹ nhõm: "Nói là trong bếp ai? Không ai thương là ."

"Có..." Một phụ bếp khác bên cạnh ngập ngừng : “Lúc con chuồng thú thêm cỏ, thấy... Thời lang quân ở trong bếp."

Thiên Đăng hỏi ngay: "Lúc nào?"

"Khoảng một khắc ..."

Một khắc , tức là giờ Mùi, khi Thời Cảnh Ninh nàng từ chối.

Thiên Đăng biển lửa mặt, những đang cứu hỏa xung quanh. Các lang quân khác đều mặt, chỉ thiếu Thôi Phù Phong, Yến Bồng Lai và...

Cổ họng nàng nghẹn , giọng run rẩy: "Tìm... tìm Thời Cảnh Ninh."

Nghe nàng Kỷ Lân Du đang múc nước giật thon thót: "Hắn... ở trong bếp đấy chứ?"

Hắn tất nhiên nhớ rõ chuyện Thời Cảnh Ninh vì Thiên Đăng ăn bánh trôi nên hỏi nàng ăn gì, chẳng lẽ đó bếp nấu nướng tiếp ?

Trong tâm trạng dám tin lo lắng tột độ, Thiên Đăng sai lập tức về hậu viện tìm Thời Cảnh Ninh, cửa bếp cũng cấp tốc đẩy nhanh tiến độ dập lửa.

Đồi Mồi chạy từ hậu viện về, thở , mặt cắt còn giọt máu: "Thời lang quân... ở hậu viện. Các em ngài bảo, ngài ... ngài mang bánh trôi về cho các em ăn xong thì xách hộp thức ăn bếp !"

Mọi gian bếp mặt, nhất thời c.h.ế.t lặng.

Kỷ Lân Du bên mương nước lập tức chộp lấy tấm t.h.ả.m nỉ bên cạnh, bất chấp cái lạnh thấu xương nhảy ùm xuống nước, ướt sũng và tấm thảm, định lao biển lửa.

"Đừng !" Kim Đường ở phía túm chặt lấy , hét lên: “Trần bá bảo sắp sập !"

Kỷ Lân Du Trần bá là ai, nhưng bước chân khỏi khựng .

Tiếng răng rắc đáng sợ vang lên, ầm một tiếng, những cột kèo cháy đen trong bếp đổ sập xuống trong nháy mắt. Tàn lửa đỏ rực lẫn tro bụi ập tới như trời sập.

Mọi xung quanh hét lên kinh hãi, bỏ chạy tán loạn tránh sức nóng hầm hập.

Chỉ Thiên Đăng chôn chân bên ngoài đám cháy, chỉ giơ tay che bớt tro bụi bay tới, mặc kệ sức nóng phả mặt, bất động như tượng.

Nhà bếp sập , đống đổ nát ngọn lửa vẫn cháy hừng hực.

Mọi đồng lòng tát nước cứu hỏa, nước trong mương cạn gần tới đáy, cuối cùng khi trời tối, sức nóng của ngọn lửa cũng dịu bớt.

Kim Đường chỉ huy đám thợ dùng xà beng bẩy cột kèo , dội nước nguội tro than nóng rực bên , dọn dẹp gạch ngói vỡ.

Bộ áo trắng của Thiên Đăng lấm lem tro đen, nàng xách váy định bước hiện trường. cô cô Huyền Cơ vội vàng giữ chặt lấy nàng, để Huyện chủ bước nơi nguy hiểm bẩn thỉu .

Thiên Đăng rút tay áo về, giọng run run: "Cô cô, con xem."

Huyền Cơ nhất quyết buông: "Huyện chủ để xem là . Nhỡ trong đó còn tàn lửa tắt hết thì ? Người phận cao quý, thể chốn ..."

Thiên Đăng lắc đầu, đẩy tay bà .

Huyền Cơ cuống lên, định ngăn cản tiếp thì giọng trầm của Lăng Thiên Thủy vang lên từ phía : "Không để nàng ."

Giọng bình thản nhưng mang một uy lực vô hình khiến Huyền Cơ buông thõng tay xuống, với ánh mắt cầu khẩn.

Lăng Thiên Thủy gật đầu với bà, che chắn cho Thiên Đăng bước trong.

 

Loading...