THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 20: Ngục tù

Cập nhật lúc: 2026-01-22 06:55:15
Lượt xem: 182

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hắn dẫn nàng xuống tiền sảnh. Sau khi nha dịch dâng bánh lui , Thiên Đăng cởi mũ màn, bưng chén nhấp một ngụm để trấn tĩnh, nhưng má vẫn đỏ bừng lan tận mang tai: "Thì ... Chúc mừng Thôi lang quân thăng chức."

"Thực tư lịch của vốn đủ. một là do loạn quân hoành hành khiến nhân sự trong triều hao hụt nghiêm trọng, nhiều đặc cách thăng chức. Hai là cũng nhờ phúc của nàng, hôm đó ở điền trang cứu giá Thái t.ử công nên mới thăng cấp đến đây."

Thiên Đăng bưng chén quan sát . Màu áo đỏ tươi càng tôn lên gương mặt trắng trẻo như ngọc, phong thái tao nhã của .

Nàng thầm nghĩ, còn một lý do nữa là Bác Lăng Thôi thị là dòng họ đầu các thế gia vọng tộc. Con cháu họ giữ chức vụ quan trọng trong triều sẽ dễ dàng cân bằng các thế lực, việc thi hành chính lệnh cũng gặp ít trở ngại nhất. Đối với triều đình, đây là sự lựa chọn tối ưu.

Thôi Phù Phong là trụ cột của thế hệ trẻ nhà họ Thôi, tương lai triển vọng Tể tướng, nhất định quen với công việc của các nha môn nên đến nha môn nào rèn luyện cũng chẳng gì lạ.

Đầu t.h.a.i nhà họ Thôi thật đấy. Thiên Đăng cảm thán, nhưng nghĩ nhà họ Thôi con cháu cả nghìn , nhưng đáng để cả gia tộc dốc sức bồi dưỡng như Thôi Phù Phong cũng chỉ một, chắc chắn sẽ kế thừa vị trí gia chủ.

Vị gia chủ tương lai của Thôi gia lúc đang khẽ đưa tay xoa ngực, gương mặt trắng ngần thiếu huyết sắc, rõ ràng cú va chạm của nàng động đến vết thương cũ, vẫn còn đau.

Nghĩ đến cảnh hai mật giữa chốn đông ban nãy, Thiên Đăng chút chột . Mấy ông chồng cưới đủ phiền phức , giờ lằng nhằng dây dưa tay chân với Thôi Phù Phong, đúng là đòi cái mạng già của nàng mà.

Thấy nàng uống hòng che giấu khuôn mặt đỏ bừng nhưng giấu nổi vẻ bối rối trong mắt, Thôi Phù Phong cụp mắt nhẹ, xuống đối diện nàng: "Nàng đến vì vụ án của Vu Quảng Lăng và Trịnh Quân Sơn ?"

Thiên Đăng gật đầu: "Cao Thiếu khanh Mạnh Lan Khê nhận tội và kết án ?"

"Đã nhận. Vụ án triều đình thúc giục liên tục, trong cung cũng đặc biệt sai đến hỏi. Vì thế Cao Thiếu khanh việc thâu đêm, kết thúc vụ án khi rời nhiệm sở để cái báo cáo với Đế Hậu. Nếu thì chẳng lý do gì mà án xử nhanh đến thế."

Thiên Đăng là hiểu ngay ý tứ bên trong, hỏi: "Dùng hình ? Là ép cung nhận tội?"

"Dùng hình , nhận tội . Còn oan thì ."

Nghĩ đến dáng vẻ thanh cao như cây trúc mới mọc dễ bẻ gãy của Mạnh Lan Khê, Thiên Đăng đành lòng, : "Về vụ án còn vài điểm thắc mắc. Ta gặp Mạnh Lan Khê, chính miệng hỏi , đưa ?"

Thôi Phù Phong trầm ngâm một lát gọi Nhiếp Hòa Chính .

"Nhiếp Tự Thừa, việc liên quan đến vụ án Mạnh Lan Khê tạm thời gác , khoan hãy tung tin tức ngoài."

Nhiếp Hòa Chính "A" lên một tiếng: " trong cung giục ..."

"Việc cần lo, sẽ tự cung bẩm báo. Ngươi cứ thu hồi cáo thị . Mọi việc đợi chúng manh mối tính tiếp."

Nha môn Đại Lý Tự lớn, nhà lao là phần xây thêm phía nên tuy gần nhưng trong khuôn viên nha môn.

Trời tối sầm, bên ngoài mưa to gió lớn. Thôi Phù Phong che ô đưa Thiên Đăng , tiếng mưa lộp độp tán ô rõ mồn một.

Thiên Đăng thấy bên cạnh nhà lao là rãnh nước, Thôi Phù Phong dẫm lên bờ mương trơn trượt, hình chao đảo như ngọn núi ngọc sắp đổ, khiến nàng khỏi lo lắng nhắc nhở: "Thôi Thiếu khanh cẩn thận."

Thôi Phù Phong nghiêng đầu gật nhẹ với nàng: "Đa tạ."

Ánh mắt Thiên Đăng dừng nơi n.g.ự.c : "Vết thương lành hẳn ?"

Hắn đưa tay ấn nhẹ lên vết thương, thản nhiên đáp: "Huyện chủ cần bận tâm, yếu ớt đến thế ."

Thiên Đăng gật đầu, im lặng cùng che ô về phía cổng nhà lao.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-20-nguc-tu.html.]

Mạnh Lan Khê và Kim Đường đều giam trong ngục Đại Lý Tự, thậm chí phòng giam còn xéo đối diện , nhưng đãi ngộ thì một trời một vực.

Kim gia vung tiền như rác, cộng thêm hiềm nghi của giờ gần như rửa sạch, nên đang trong tù gặm trái cây, nhàn nhã vô sự. Nhìn qua song sắt thấy Thiên Đăng đến, nhảy cẫng lên, nắm lấy song sắt mừng rỡ: "Huyện chủ! Người đến thăm ? Yên tâm , oan mà, mấy hôm nữa là về thôi!"

Thiên Đăng gật đầu với , bộ dạng tù mấy hôm mà còn trắng trẻo mập mạp , bèn : "Ngươi ."

"Không , Huyện chủ đừng lo! À mà Kim Đoàn Đoàn vẫn khỏe chứ? Nó nhắc đến ?"

"Không." Thiên Đăng thật lòng, sang phòng giam xéo đối diện.

Mạnh Lan Khê tra tấn đến thoi thóp, thiếu niên rạng rỡ như ánh trăng giờ đây tàn tạ, co ro trong góc tường với bộ đồ tù loang lổ máu, nỡ.

Nghe tiếng Kim Đường chuyện với Huyện chủ, ngẩng đầu lên. Ánh mắt tuyệt vọng khi thấy bóng dáng Thiên Đăng cuối cùng cũng lóe lên một sự hy vọng.

Hắn gượng dậy với cơ thể suy kiệt, lao tới song sắt: "Huyện chủ..."

Thiên Đăng khuôn mặt tiều tụy xám ngoét của , hỏi: "Huynh thế nào ?"

Hắn trả lời, chỉ chằm chằm nàng dám rời mắt, lẩm bẩm: "Ta... đang mơ ? Huyện chủ thực sự đến đây cứu ư?"

Phòng giam đối diện vọng sang giọng điệu hằn học của Kim Đường: "Cái tên g.i.ế.c nhà ngươi còn giả vờ đáng thương cái gì? Huyện chủ cứu ngươi !"

"Ta cứu , quan trọng là tự cứu ." Thiên Đăng thấy Mạnh Lan Khê nắm chặt song sắt đến mức mu bàn tay nổi gân xanh, lo lắng vỗ nhẹ lên tay , hiệu về phía Thôi Phù Phong bên cạnh: “Hiện giờ Thôi lang quân mới nhậm chức Đại Lý Tự Thiếu khanh. Nếu oan, ngài nhất định sẽ trả sự trong sạch cho ."

Mạnh Lan Khê chỉ gật đầu chào Thôi Phù Phong một cái sang Thiên Đăng, gấp gáp : "Huyện chủ, ép cung nhận tội. Lúc thẩm vấn bọn họ ép nhận tội để kết án, tra tấn suốt một đêm. Ta... c.ắ.n răng chịu nhận, bọn họ bèn... mang chậu than nung đỏ, gí n.g.ự.c và lưng . Thấy thà c.h.ế.t nhận, bọn họ định gí mặt ..."

Hắn lật ngửa bàn tay, nắm chặt lấy bàn tay đang an ủi của Thiên Đăng. Những ngón tay lạnh lẽo run rẩy bám chặt lấy nàng như c.h.ế.t đuối vớ cọc.

"Ta thể c.h.ế.t, thể chịu tiếng nhơ, thể vạn phỉ nhổ... Huyện chủ, thể hủy dung. Nếu mặt hủy hoại... dù sống sót Huyện chủ cũng nhất định sẽ chê ..."

Thiên Đăng ngờ vì lý do mà nhận tội. Thấy mắt ngập nước nhưng vẫn chằm chằm chớp, nàng thở dài nắm nhẹ tay , khẽ: "Đừng sợ. Nếu oan thì hãy cho rõ ràng. Hôm Vu Quảng Lăng xảy chuyện, rốt cuộc tại đến Quốc T.ử Giám hái thuốc? Huynh bờ sông nhặt con d.a.o Kim Đường vứt ?"

! Hóa con d.a.o vứt là do ngươi nhặt! Ngươi g.i.ế.c đổ vạ cho !" Kim Đường ở đối diện thấy thế bèn c.h.ử.i ầm lên.

Mạnh Lan Khê bỏ ngoài tai lời , chỉ cố chấp Thiên Đăng, khàn giọng : "Đến nước , cũng chỉ thể... thật tất cả cho Huyện chủ . Ta đúng là đến Quốc T.ử Giám hái thuốc, còn bờ sông... là vì đổ t.h.u.ố.c ... để nước cuốn trôi. tuyệt đối thấy con d.a.o Kim Đường vứt ."

"Đã hái thuốc, tại đổ ?"

"Bởi vì... t.h.u.ố.c hái là Nhân vu." Mạnh Lan Khê cụp mắt xuống, dám Thiên Đăng: “Thứ ... độc."

Thiên Đăng im lặng , hỏi: "Huynh định dùng nó gì?"

"Nhân vu chủ trị phong thấp tê bại, dùng quá liều sẽ gây co giật tay chân đến c.h.ế.t, nhưng dùng ít chỉ gây co giật nhẹ. Ta ông chú của Vu Quảng Lăng mắc chứng động kinh, mà mấy hôm Vu Quảng Lăng học nhiều mệt mỏi cũng từng hoa mắt chóng mặt. Ta nghĩ bệnh thể di truyền, triệu chứng thường gặp là hoa mắt, nên dùng Nhân vu để thử kích phát xem . Xem mắc bệnh , kẻo lỡ dở Huyện chủ..."

Thiên Đăng nhíu mày sang Thôi Phù Phong.

Sắc mặt Thôi Phù Phong cũng trầm xuống. Rõ ràng cũng nhớ chuyện hôm tuyển chọn, Mạnh Lan Khê ngấm ngầm hạ d.ư.ợ.c Kim Đường.

Còn nạn nhân Kim Đường rõ sự tình gào lên: "Nói lắm! Gì mà thử kích phát bệnh tình! Thực ngươi cho Vu Quảng Lăng trúng độc co giật, vu oan cho động kinh di truyền để đá khỏi danh sách đối thủ cạnh tranh chứ gì!"

 

Loading...