THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 2: Tên công tử bột háo sắc
Cập nhật lúc: 2026-01-24 11:20:13
Lượt xem: 191
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cô cô Huyền Cơ đang gốc cây đợi ở chân núi, chốc chốc nhướn về phía khe suối. Thấy Thiên Đăng xuống, bà vội : "Ban nãy Lưu Ly xuống khe lấy nước, hiểu đến giờ vẫn thấy về."
Thiên Đăng bèn tới bờ khe xuống. Cây cối rậm rạp che khuất tầm , nàng thấy bóng dáng Lưu Ly , chỉ thấy lấp ló qua kẽ lá dòng nước chảy xiết và bóng thấp thoáng lộ một vạt áo màu xanh lam.
Từ khi mất, trong phủ đều mặc đồ tang trắng, Lưu Ly tất nhiên cũng . Thiên Đăng thấy bóng vẻ là nam giới, bèn nhíu mày gọi vọng xuống: "Lưu Ly, về thôi!"
Bên tiếng trả lời, chỉ tiếng nước chảy róc rách lẫn trong những âm thanh hỗn tạp, và loáng thoáng tiếng hét thất thanh dường như là của Lưu Ly.
Trong lòng nàng giật thót, thấy đám thị vệ vẫn đang hì hục kéo con ngựa thương ở phía , bèn chỉ tay về phía khe suối hiệu cho họ, một chạy xuống dốc .
Vạch đám cây bụi , nàng thấy Lưu Ly váy áo lấm lem bùn đất, đang sợ hãi lùi dần xuống nước. Trời đông lạnh giá, giày tất ướt sũng nhưng trong cơn hoảng loạn, cô bé chẳng còn bận tâm nữa.
Trước mặt cô bé là một gã đàn ông trẻ tuổi mặc áo xanh lam, vẻ mặt cợt nhả đang ép sát tới: "Tiểu nương t.ử sợ cái gì? Tại hạ thấy nàng ngã nên đỡ nàng một cái thôi mà, xem, giày tất ướt hết cả ..."
Lưu Ly giận dữ quát: "Cút ! Đây là đất lăng tẩm Xương Hóa Vương, là tỳ nữ của vương phủ, dám giở trò đồi bại, đợi trong phủ đến nhất định sẽ tha cho ngươi!"
Gã thì sững một chút, sang hô hố với tên tùy tùng bên cạnh: "Hay lắm, tỳ nữ phủ Xương Hóa Vương ? Thế thì chẳng là vật trong túi ? Sau bổn công t.ử nhất định sẽ 'chiếu cố' nàng thật !"
Thấy bọn chúng cứ lấn tới, Lưu Ly hoảng loạn trượt chân ngã nhào xuống nước, ướt sũng.
Gã đàn ông lệnh cho tên tùy tùng: "Mau kéo nó lên, chậc chậc, thế thì giúp nàng cởi đồ hong khô mới ..."
Lời còn dứt, chỉ một tiếng "vút" xé gió, bóng roi vụt qua mặt, gò má gã lập tức đau rát.
Là Thiên Đăng kịp thời chạy tới, quất thẳng một roi mặt gã đốn mạt. Một vệt m.á.u dài tứa má trái gã. Gã ôm mặt nhảy dựng lên, trừng mắt Thiên Đăng đầy hung tợn.
Thiên Đăng kéo Lưu Ly dậy che chắn phía , lạnh lùng gã: "Thứ rác rưởi ở chui , dám ý đồ vấy bẩn của phủ Xương Hóa Vương?"
Gã đàn ông ôm mặt, đang định nổi đóa thì rõ mặt. Một thiếu nữ vận đồ tang trắng toát, giữa đám cỏ khô hoang vu mà rực rỡ như ánh trăng rằm, khiến gã ngây một lúc. Gã hất hàm hiệu cho tên tùy tùng bắt lấy nàng.
Thiên Đăng trong lòng đang bực bội, đối với loại tiểu nhân bỉ ổi tất nhiên chẳng cần nương tay. Nàng lùi mà tiến thẳng về phía tên tùy tùng, nhân lúc sơ hở bèn tung cước ngáng chân khiến ngã lăn xuống khe suối.
Nước suối mùa đông lạnh buốt xương, tên tùy tùng rơi xuống nước kêu la t.h.ả.m thiết. Thiên Đăng mặc kệ , vung roi quất tiếp về phía tên công t.ử bột.
Quần áo mùa đông dày cộm đ.á.n.h đau, Thiên Đăng cứ nhắm thẳng cái mặt trơ trẽn của mà quất. Sau tiếng hét t.h.ả.m thiết, mặt xuất hiện thêm một vệt m.á.u nữa, đối xứng hảo với vết bên trái.
Hắn thẹn quá hóa giận, mắt lộ hung quang lao : "Con đàn bà thối tha, tay độc ác thật!"
Hắn điên cuồng lao tới, nhưng Thiên Đăng vẫn giữ vẻ mặt lạnh tanh, kéo Lưu Ly nhanh chóng né sang một bên, "vút" một cái, bồi thêm một roi thật mạnh.
Hắn sợ quá vội lùi . Tên tùy tùng lúc lồm cồm bò dậy từ suối, ánh d.a.o loang loáng, tay cầm sẵn một con d.a.o nhọn rút từ trong ống giày .
Tên công t.ử giật lấy con dao, quẹt m.á.u mặt, c.h.ử.i bới đuổi theo.
Thiên Đăng dại gì đối đầu với kẻ điên cầm dao, bèn kéo Lưu Ly chạy ngược lên dốc. Lưu Ly ngã xuống nước, lạnh cóng cứng đờ, cỏ hoang dốc chằng chịt, cô bé vấp chân ngã sóng soài.
Thiên Đăng nhanh tay túm lấy cô bé định kéo lên, nhưng tên công t.ử đuổi kịp, túm chặt lấy cổ chân Lưu Ly kéo giật .
Giữa tiếng hét thất thanh của Lưu Ly, một tiếng gió rít "vút" vang lên. Một hòn đá bay tới, đập mạnh trán tên công tử. Hắn kịp trở tay, hòn đá nhọn hoắt đập cho đầu rơi m.á.u chảy, kêu lên một tiếng đau đớn ôm đầu ngã ngửa , lăn lông lốc xuống khe suối.
Nước b.ắ.n tung tóe. Tên tùy tùng thấy còn bụng nào đuổi theo Thiên Đăng nữa, vội vàng nhảy xuống nước gọi "Lang quân" mò tìm .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-2-ten-cong-tu-bot-hao-sac.html.]
Thiên Đăng ngẩng đầu lên, thấy Lăng Thiên Thủy đang vách đá. Thấy gã đàn ông rơi xuống nước, mũi chân khẽ thu , gạt mấy hòn đá bên cạnh gót.
Chỉ là vẻ mặt lạnh lùng của lúc tràn ngập sát khí, khiến Thiên Đăng thót tim. Biểu cảm giống như đang cứu , mà giống như đang trút bỏ một mối thâm thù đại hận nào đó chôn giấu từ lâu.
Chẳng lẽ... quen tên công t.ử bột ? Hay giữa họ mối thâm thù gì?
Nhớ dáng vẻ ngang ngược sợ trời sợ đất của tên khi nhắc đến phủ Xương Hóa Vương, Thiên Đăng sinh nghi. thấy Lưu Ly lạnh đến mức mặt mày tái mét, chân tay cứng đờ, nàng cũng chẳng còn tâm trí mà lo chuyện khác, vội vàng kéo cô bé lên.
Lăng Thiên Thủy cúi xuống từ vách đá, bàn tay rắn rỏi nắm lấy cổ tay nàng qua lớp tay áo, kéo cả hai lên.
Thôi Phù Phong thấy động tĩnh chạy tới, thấy bộ dạng lôi thôi của họ bèn hỏi xem chuyện gì.
Thiên Đăng lấy áo choàng xe khoác cho Lưu Ly, lảng tránh: "Không gì, em lấy nước giúp cô cô Huyền Cơ, may trượt chân ngã xuống suối thôi. Chúng mau về phủ."
Nói nàng liếc Lăng Thiên Thủy, thấy chỉ nhếch mép nhạt, bèn thức thời im lặng nhắc tới nữa, gật đầu chào một cái đưa Lưu Ly lên xe, lệnh hồi phủ.
Trên một con đường quan lộ khác ngược chiều với Thiên Đăng, Cáo Quốc Đại Trưởng Công chúa mặt đen như bao công, còn Tiêu Phù Ngọc thì hậm hực vung roi quất loạn xạ cỏ cây ven đường.
Thấy con gái mãi nguôi giận, Cáo Quốc Công chúa rốt cuộc lên tiếng: "Thôi , chẳng qua chỉ là một con ngựa. Hôm nào sai đến Đại Uyển tìm con khác là ."
"Con nuốt trôi cục tức ! Tuyết Vân là con ngựa con yêu quý nhất, mà g.i.ế.c là g.i.ế.c. Đừng đến ả Huyện chủ Linh Lăng , ngay cả mấy gã đàn ông bên cạnh ả cũng chẳng ai coi phủ Công chúa chúng gì, thật là khinh quá đáng!" Tiêu Phù Ngọc phẫn nộ. "Dựa mà ngựa của con chúng g.i.ế.c c.h.ế.t, con còn xin ả? Dựa mà ả chỉ là một Huyện chủ nhỏ bé dám cưỡi lên đầu lên cổ một Quận chúa là con?"
Cáo Quốc Công chúa lạnh lùng : "Dựa việc nó từng cứu mạng Hoàng hậu và Thái tử, cả nhà nó trung liệt c.h.ế.t hết chỉ còn nó, con kính nể nó ba phần, nhất là khi con sắp trở thành Thái t.ử phi, càng cẩn trọng."
"Cứu Thái t.ử cái gì chứ! Chẳng qua là đổi quần áo, nhân lúc hỗn loạn chạy trốn một lúc thôi mà? Nếu lúc đó con mặt trong cung, chẳng lẽ con dụ địch giúp Thái t.ử ? Đến lượt nó cứu giá chắc?"
"Được , im miệng ." Cáo Quốc Công chúa lườm con gái. "Không thấy cái tên Thôi Phù Phong đó ? Cẩn thận chút, kẻ nào dây đều kết cục . Sau gặp bọn họ thì tránh xa một chút."
Tiêu Phù Ngọc c.ắ.n chặt môi , đá mạnh bụng ngựa, trong lòng vẫn đầy ấm ức.
Lý Cao Thăng thúc ngựa nhanh hơn một chút, sánh vai cùng hai con, bỏ đoàn tùy tùng phía . Hắn hạ giọng khuyên giải: "Quận chúa cứ yên tâm, Huyện chủ Linh Lăng chẳng qua cậy Đế Hậu niệm tình xưa nên mới chút thể diện. cả cái phủ Xương Hóa Vương sắp tàn , còn phô trương bao lâu nữa? Quận chúa là do Tiên đế đích chỉ hôn cho Thái tử, kim sách trao tay, mẫu nghi thiên hạ, trong thiên hạ ai mà chẳng quỳ rạp chân ? Người so đo với cô , chẳng là tự hạ thấp phận ?"
"Mẹ, con mà, bên cạnh chỉ Lý Chiêm sự là hiểu chuyện nhất!" Tiêu Phù Ngọc cuối cùng cũng nở nụ , giật giật dây cương sang với . "Cơ mà vị Huyện chủ Linh Lăng trông cũng xinh đấy chứ, thấy ?"
"Xinh đến mấy mà cha còn hủy dung, cái bộ dạng ăn mặc đạm bạc đó thật là xui xẻo tối tăm." Cáo Quốc Công chúa sa sầm mặt, đưa tay chỉnh trâm cài 'Ngọc Thụ Kim Hoa' đầu con gái: "Con giống năm xưa, nhan sắc rực rỡ hợp với trang điểm lộng lẫy, như ai , cả đời cũng chẳng tư cách cài đầy đầu hoa vàng."
Lý Cao Thăng nhắc đến hoa vàng, chợt nhớ một chuyện, vội nịnh nọt: "Nhắc mới nhớ, cách đây lâu Thái t.ử điện hạ còn sai chế tác riêng cho Quận chúa một bộ trâm cài Cửu Thụ Kim Hoa đấy!"
Mắt Tiêu Phù Ngọc sáng rực lên, lập tức quên béng chuyện của Thiên Đăng: "Cửu Thụ Kim Hoa gì cơ? Sao ?"
Lý Cao Thăng hạ giọng : "Tháng kiểm kê sổ sách Đông Cung, thấy trong đó một bộ Cửu Thụ Kim Hoa do Thái t.ử đích dặn Nội Cung Cục chế tác. Kho bạc xuất loại vàng ròng nhất và trân châu ngự ban để đấy. Người nghĩ xem, với quy cách , cộng thêm sự tận tâm của Thái tử, trong thiên hạ ngoài Thái t.ử phi là , còn ai xứng đáng dùng nữa?"
Tiêu Phù Ngọc nhếch mép , khẽ "hừ" một tiếng, vẻ vui sướng hiện rõ nét mặt.
Cáo Quốc Công chúa cũng theo: "A Yển đúng là trưởng thành , cũng chuẩn bất ngờ cho Phù Ngọc nữa."
Tiêu Phù Ngọc bĩu môi: "Chàng chuẩn bất ngờ mà mãi thấy đưa tới?"
"Đợi thêm hai ngày nữa, đến sinh thần con chẳng sẽ ngay ?" Cáo Quốc Công chúa với con gái.
Cơn bực dọc vì vụ va chạm với Huyện chủ Linh Lăng tan biến sạch, Tiêu Phù Ngọc hí hửng thúc ngựa trở về thành.