THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 2: Lại thêm hai người nữa
Cập nhật lúc: 2026-01-22 06:02:10
Lượt xem: 239
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiết Tích Dương ở cửa Vương phủ gảy đàn suốt hai canh giờ rưỡi, ngón tay bong cả da mới thấy tiếng "két" một cái. Cửa mở , Thiên Đăng che ô bước ngoài.
Ngồi ở bậc thềm lâu như mà Tiết Tích Dương vẫn giữ vẻ phong lưu đĩnh đạc, tư thái mê .
Hắn ôm đàn dậy, phất vạt áo hành lễ với Thiên Đăng: "Tích Dương ở mái hiên trong mưa, nhớ đến Huyện chủ, nhất thời tình cảm dâng trào kìm nên gảy đàn gửi gắm nỗi niềm. Nếu chỗ nào kinh động, mong Huyện chủ lượng thứ."
Thiên Đăng thầm nghĩ: Ngươi lì ở cửa nhà đàn hát lâu như đuổi cũng chịu , còn gì đến chuyện kinh động?
Tất nhiên, ngoài miệng nàng vẫn khách sáo: "Trường An rộng lớn, nơi thanh tịnh nhiều, vì Tiết lang quân chọn nơi để gảy đàn?"
"Huyện chủ chỗ , chỉ vì Tích Dương từ điền trang trở về bèn ngày đêm tâm thần bất định, trằn trọc khó an, uống bao nhiêu t.h.u.ố.c cũng vô hiệu..."
Tiết Tích Dương ngước đôi mắt hoa đào đuôi mắt xếch lên nàng, trong mắt như chứa chan làn nước mùa thu: "Đêm đêm mất ngủ thực sự khó chịu. Đại phu , bệnh là do gặp loạn quân, tinh thần hoảng loạn căng thẳng giải tỏa mà thành. Và duy nhất thể giúp ..."
Giọng êm tai của kéo dài đầy mị hoặc, như than thở như cầu khẩn, tiến sát gần nàng: “Huyện chủ, chúng cùng trải qua hoạn nạn, là nàng che chở cho , bảo vệ cho tất cả . Nay chữa khỏi chứng mất ngủ , chỉ còn trông cậy nàng, từng bảo hộ cho thôi."
Thiên Đăng ngước mắt lên, chạm ngay đôi mắt đến mức gần như yêu mị .
Bị ánh mắt dịu dàng bao phủ, dù tình ý gì, trái tim nàng cũng bất giác lỡ một nhịp. Giọng nàng ngập ngừng: "Ta ư?"
"Phải... Tích Dương đêm đêm trằn trọc, chỉ mong ở gần Huyện chủ hơn một chút, thế tâm thần mới an định, hi vọng tìm một giấc ngủ ngon."
"Là ?" Cùng là mắc bệnh mất ngủ, Thiên Đăng quan sát , thấy quầng mắt thâm, quả nhiên vẻ mệt mỏi, bèn : "Ta quen một vị Thái y trong cung, từng uống vài thang t.h.u.ố.c an thần hiệu nghiệm, Tiết lang quân thể đến chỗ ông xem ..."
"Người đến cầu y là Trần Thái y đó. Ông bảo, tâm bệnh chữa bằng tâm dược. Bệnh của nếu Huyện chủ, e là t.h.u.ố.c thang vô dụng, vì thế mới mạo đến đây."
Nghe nhắc đến tên Thái y, vẻ mặt Tiết Tích Dương càng thêm đáng thương: "Huyện chủ từ bi hỉ xả, nỡ chúng chịu khổ. Người thể thu nhận sáu tỷ nhà họ Thời, che chở cho Thương Lạc tiểu , Tích Dương hổ thẹn... cũng chỉ ở gần Huyện chủ hơn một chút, thử xem lời Trần Thái y hiệu nghiệm ..."
Hơi thở yếu ớt, âm cuối run run, khóe mắt ửng đỏ... Mỹ nam ai oán đến thế, tiếc rằng Thiên Đăng thẳng thừng từ chối: “Thời lang quân nhà gặp tai họa bất ngờ nên đến xin tá túc; còn Thương tiểu lang quân đ.á.n.h đập sinh bệnh mới tạm lánh ở đây. Bọn họ đều là bất đắc dĩ. Còn chuyện của Tiết lang quân thấy cũng chẳng gấp gáp gì. Giờ loạn quân rút, khi chịu khó mất ngủ thêm ba năm ngày nữa, sẽ ngủ thôi."
" thức trắng bao đêm , đừng ba năm ngày, mấy ngày nay sắp hành hạ đến phát điên ... Nàng là liều t.h.u.ố.c duy nhất thể chữa lành cho , Huyện chủ, nàng thể mở lòng từ bi ?"
Nghĩ đến cảnh bản cũng đêm đêm gặp ác mộng khi qua đời, Thiên Đăng là đồng cảm. chuyện danh chính ngôn thuận, nàng thể vì một phút mềm lòng mà đồng ý?
"Tiết lang quân, mời về cho, phủ của thực sự tiện..."
Lời còn dứt, từ con hẻm phía bỗng vang lên một trận ồn ào, ngay đó là mấy giọng hào sảng vang lên: “Huyện chủ ơi! Tên nhóc ngốc nghếch nhà , xin ngàn vạn hãy thu nhận nó!"
Thiên Đăng ngẩn . Kỷ Lân Du, vị thiếu niên mày kiếm mắt sáng, khí phách hiên ngang ngày nào giờ đây đang dở dở nhà đùn đẩy về phía .
"Tham kiến Huyện chủ!"
Cả nhà họ Kỷ, đàn ông nào cũng lưng hùm vai gấu, râu ria xồm xoàm, đích thị là một đám hảo hán đầy chính khí.
Họ bước những bước chân quân đội rầm rập đến mặt Huyện chủ, cùng lúc dừng cúi hành lễ.
Ngay đó, ông nội Kỷ bước lên đầu tiên. Ông là Minh Uy Tướng quân, già nhưng gân cốt vẫn cường tráng, vỗ "bộp bộp" lưng Kỷ Lân Du, giọng vang như chuông đồng: “Huyện chủ! Nay vùng Hà Đông bất , cả nhà đều là tướng sĩ, đương nhiên đều phụng mệnh xuất chinh. Chỉ thằng cháu bất tài ở kinh thành ai quản thúc. Cả nhà nghĩ nghĩ , chỉ Vương phủ quy củ nghiêm minh mới dạy dỗ nó nên . Mong Huyện chủ chê , tạm thời thu nhận nó để nhà họ Kỷ yên tâm biên ải g.i.ế.c giặc đền nợ nước!"
Đứng một đám đàn ông cúi hành lễ với , Thiên Đăng luống cuống tay chân: "Lão tướng quân, chuyện ... bàn bạc với nữ sử trong phủ ."
"Chuyện cỏn con cần gì bàn? Chúng nhà họ Thời và họ Thương đều dọn hậu viện . Huyện chủ tấm lòng nhân hậu, giúp đỡ kẻ yếu, thêm một nữa thì !" Lão tướng quân phất tay hào sảng: “Cứ quẳng cho cái thằng bất tài cái ổ ch.ó là ! Tất cả trông cậy Huyện chủ!"
Thiên Đăng ngờ tự dâng con đến tận cửa thế . Đối phương là lão tướng quân đức cao vọng trọng, nàng đành gượng: "Lão tướng quân, thấy Kỷ lang quân doanh trại quân đội sẽ hơn. phủ của một binh khí, hai thao trường, luyện võ cũng chẳng chỗ..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-2-lai-them-hai-nguoi-nua.html.]
Kỷ gia gia c.h.é.m đinh chặt sắt: "Cái đó quan trọng! Kỷ gia cả nhà tôn kính Xương Hóa Vương nhất, bước chân Vương phủ là phúc phận của nó!"
Kỷ phụ nắm chặt nắm đấm: "Trong quân doanh đám binh lính lôi thôi lếch thếch, suốt ngày ăn uống chơi gái cờ bạc. Nếu Huyện chủ chịu thu nhận để nó đàn đúm với đám đó, bảo chúng ở ngoài xa yên tâm ?"
Kỷ đại bác cũng móc ruột gan : "Huyện chủ, Nhị lang là mầm non duy nhất của Kỷ gia , chẳng lẽ nỡ để các bác các chú ở biên ải ruột gan rối bời, yên lòng ?"
Kỷ nhị thúc cũng khẳng khái: "Mong Huyện chủ thương tình cho lòng trung thành của cả nhà Kỷ gia, chấp thuận lời thỉnh cầu quá đáng . Được như chúng da ngựa bọc thây nơi sa trường cũng thấy thống khoái!"
Bị vây giữa một đám đàn ông mặc giáp sắt, Thiên Đăng chỉ thấy tai ù , xung quanh là áp lực hừng hực đến nghẹt thở.
Trong những lời hào hùng vì nước vì dân , là hậu nhân của Xương Hóa Vương, những tướng sĩ trạc tuổi cha ông , dòng m.á.u sa trường trong n.g.ự.c nàng như cũng kích thích, kìm mà gật đầu một cái.
Vừa thấy nàng gật đầu, đám lập tức reo hò ầm ĩ, đồng loạt xếp hàng cúi cảm tạ nàng, hô to: "Đa tạ Huyện chủ thâm minh đại nghĩa!"
Đám đến nhanh mà cũng nhanh. Thiên Đăng còn kịp phản ứng, nhà họ Kỷ bước đều bước chạy chậm mất, vứt thằng cháu mà rút lui sạch sẽ.
Chỉ còn Thiên Đăng, Kỷ Lân Du và Tiết Tích Dương ở cửa trân trối.
Hồi lâu , Thiên Đăng mới hồn, khó khăn hỏi Kỷ Lân Du: "Người nhà của ..."
Kỷ Lân Du khẽ ho một tiếng, : "Năm xưa, khi Xương Hóa Vương đơn thương độc mã c.h.é.m c.h.ế.t Lưu Long Tiên, đẩy lùi vạn đại quân, ông nội là một tên lính nhỏ tiếp ứng cho Vương gia."
Thiên Đăng nhớ dáng vẻ quắc thước của ông lão, tán thản: "Quả hổ danh là lão tướng quân tận trung báo quốc."
Nếu ông nội nàng còn sống, chắc cũng sẽ dáng vẻ như ...
"Sau , ông nội theo Xương Hóa Vương chinh chiến Nam Bắc, tích lũy quân công cũng lên Tướng quân, nhưng bao giờ quên ơn bồi dưỡng của Vương gia. Mỗi uống say là ông lôi kể chuyện oai phong lẫm liệt của Vương gia năm xưa. Thế nên khi Huyện chủ kén rể, ông lập tức nhờ ghi danh cho , còn dặn rằng..."
Kỷ Lân Du Thiên Đăng mặt, nàng đang đợi vế , nhưng mặt bất giác nóng bừng lên, ấp úng mãi nên lời.
Bởi vì ông nội : "Cho dù Huyện chủ là Mẫu Dạ Xoa, mặt mũi hủy hoại một nửa, ngày nào cũng đ.á.n.h mày mắng mày, mày cũng cưới nó, thương nó, cả đời trung trinh hai lòng với nó!"
Cho nên khi tin mấy ứng cử viên chen chân hậu viện của Huyện chủ, cả nhà họ Kỷ cuống cuồng họp bàn ngay trong đêm, sợ kẻ khác hẫng tay , thậm chí tiếc mượn cớ thuyên chuyển công tác để ném hậu viện Huyện chủ, quyết thể thua kém mấy gã tâm cơ .
Thiên Đăng nội tình, chỉ hỏi: "Nói gì cơ?"
Kỷ Lân Du dám thẳng mắt nàng, ngượng ngùng : "Không gì, chỉ là... ông cháu gái của Xương Hóa Vương nhất định là một cô nương ... ."
Nghe câu , dù tự dưng nhét thêm một hậu viện, Thiên Đăng cũng khỏi cúi đầu, mỉm nhẹ.
Tiết Tích Dương ôm cây cổ cầm trong lòng, chua loét hỏi: "Vậy là Kỷ định dọn ở thật đấy ?"
Kỷ Lân Du gãi mũi ngượng ngùng: "Tùy Huyện chủ sắp xếp."
Thiên Đăng Tiết Tích Dương, nghĩ đến việc kiên quyết từ chối , giờ nhận khác phủ, kể cũng khó xử.
Tiết Tích Dương mỉm với nàng, ôm đàn mái hiên, mặc kệ mưa gió tạt ướt áo tóc: "Được thôi, Huyện chủ cứ đưa , sẽ ở đây đợi. Chỉ mong gần Huyện chủ thêm chút nào chút nấy... thế cũng giúp chợp mắt đôi chút."
Thiên Đăng ý trách móc hờn dỗi trong lời của , cái điệu bộ định dầm mưa mấy ngày mấy đêm , nghĩ bụng nếu cứ lỳ ở cửa thế thì tin đồn trong thành Trường An còn khiếp đảm hơn.
Nhìn sang Kỷ Lân Du bên cạnh, nàng bất lực hất hàm về phía Tiết Tích Dương: "Thôi , cứ hậu viện ở thử hai ngày xem , nhưng nhé, hậu viện của chỉ nhận các , phép mang theo bất kỳ hầu hạ nào trong."
...