THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 19: Trí nhớ siêu phàm

Cập nhật lúc: 2026-01-24 12:50:49
Lượt xem: 191

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dương Hòe Giang , mới yên tĩnh tiếp tục kiểm kê.

Thiên Đăng cùng cô cô Huyền Cơ chọn vài bộ trang sức mà yêu thích nhất lúc sinh thời, cùng một đồ dùng bằng vàng ngọc, châu báu, cố gắng chuẩn thật chu đáo.

Đang lúc sắp xếp, cô cô Anh Lạc kêu lên một tiếng "Ủa", xách lên một chiếc hộp thức ăn sơn đỏ, hỏi: "Trong kho lòi cái ? Trông giống ngâm nước chút nào."

Mở nắp hộp xem, bên trong còn mấy cái bánh, bà càng ngạc nhiên hơn.

Định Tương phu nhân vội : "Là lúc nãy Hòe Giang mang đến, là sợ việc vất vả đói."

"Biểu công t.ử thật là hiếu thảo." Cô cô Anh Lạc ngoài miệng khen ngợi nhưng trong lòng thừa hiểu Dương Hòe Giang kiếm cớ đến đây chắc chắn vấn đề, bèn thản nhiên mở tiếp tầng của hộp xem.

Chiếc hộp hai tầng đơn giản đan bằng tre khít lắm, gần như xuyên qua , tất nhiên thể ngăn bí mật. Tầng là mấy cái bánh nhỏ, tầng chỉ một chiếc túi nhung đỏ vứt chỏng chơ.

"Ủa, đây là món ngon gì nữa ?" Cô cô Anh Lạc cố tình to, xách chiếc túi lên, nắn nắn mặt .

Chiếc túi trông giống túi đựng trang sức, nhưng bên trong trống rỗng, chẳng gì cả.

Cô cô Anh Lạc Thiên Đăng, ý bảo khi nào Dương Hòe Giang định nhân lúc lộn xộn ăn trộm trang sức, nhưng vì Lưu Ly hô hoán nên chuẩn túi sẵn mà kịp lấy đồ?

Thiên Đăng cũng hiểu ngay ý bà, nhưng thấy chiếc túi may thành chín ngăn nhỏ, mỗi ngăn vặn đủ chứa một cây trang sức, trong lòng khẽ động, cảm thấy gì đó đúng.

Nàng đầu , ánh mắt quét qua chỗ Dương Hòe Giang lục lọi ban nãy. Đó là phía tủ, nơi đặt một lô trang sức bằng bạc.

Trang sức bạc quá quý giá nên chất đống ở đó kịp rửa, vẫn còn dính bùn đất.

Trong đống trang sức bạc đó, nổi bật lên mấy cành hoa bạc trắng sáng hơn hẳn những thứ khác, giống đồ vớt từ hầm ngầm lên.

Nàng nhặt lên xem. Những cánh hoa bạc chế tác mỏng manh, ôm lấy viên trân châu tròn trịa ở giữa, tạo thành từng cành hoa, chỉ cần khẽ động là rung rinh. Nhìn thấy nó, nàng kìm nụ nhạt.

Thảo nào lúc Dương Hòe Giang dám cởi áo chứng minh mang đồ ngoài, hóa mang đồ trong.

lúc đó, tỳ nữ dẫn một bóng nhỏ bé tới. Đó là Lý Tư tra cứu xong hồ sơ trong Nội khố, thị vệ hộ tống đến phủ Xương Hóa Vương.

"Huyện chủ tỷ tỷ, xem danh sách đồ ngự ban cho phủ Xương Hóa Vương qua các năm , quý phủ thể lập danh sách ạ."

Cậu bé còn nhỏ tuổi mà năng hành xử đấy, nỗi bực dọc trong lòng Thiên Đăng cũng vơi phần nào. Nàng giơ cành hoa bạc tay lên, : "Được, đợi một chút, vài câu sẽ ngay."

Lý Tư cũng chú ý đến sự khác biệt của mấy cành hoa bạc đó, tò mò hỏi: "Sao mấy cành hoa sạch sẽ, trắng hơn hẳn những món bạc khác thế ạ?"

"Bởi vì đây đồ lấy từ hầm lên, mà là lén bỏ ." Thiên Đăng đếm cành hoa, quả nhiên là chín cành.

Nàng đưa bộ hoa bạc đến mặt Định Tương phu nhân, hỏi: "Dì nhận bộ trang sức ?"

Định Tương phu nhân qua bèn nhận ngay đây là bộ hoa mà Dương Hòe Giang định ép Thiên Đăng nhận lúc , mặt lộ vẻ kinh ngạc: "Cái ... ở đây?"

Thiên Đăng mở hộp thức ăn Dương Hòe Giang mang đến, đặt những cành hoa bạc lên chiếc túi nhung đỏ chín ngăn , : "E là biểu ca mang đấy ạ, định cho cháu một bất ngờ đây mà."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-19-tri-nho-sieu-pham.html.]

Định Tương phu nhân ấp úng: "Thằng bé cũng chỉ ý , Huyện chủ cứ nhận ..."

"Vương phủ quy tắc riêng, khi kiểm kê đồ đạc thiếu một món, cũng thừa một món. Biểu ca cứ nhất quyết tặng cháu bộ trang sức thì cũng đợi quan hệ hai bên rõ ràng , cần gì vội vàng thế?"

Thiên Đăng xong, cô cô Huyền Cơ đậy nắp hộp , đưa trả cho Định Tương phu nhân.

"Phiền dì mang về bảo biểu ca cất kỹ , đừng phí tâm cơ vô ích nữa."

Định Tương phu nhân hổ ê chề, thể ở đây thêm nữa, bèn xách hộp thức ăn dậy: "Ta cũng thấy mệt để về chuyện với nó."

Bà xách hộp khỏi. Bên , Lý Tư bắt đầu hồi tưởng những gì xem trong Nội khố. Mọi chuẩn giấy bút, mở rương hòm, chờ đợi .

"Năm Bảo Ứng nguyên niên, Bạch Hiếu Đức nhậm chức Tiết độ sứ Bắc Đình hành doanh, ban thưởng một bộ áo giáp Tinh cương Minh quang, một đôi thương ngắn Lạn ngân Hổ thôn, đai lưng ngọc trắng Giao long mười ba mảnh cùng một đôi móc đai bằng vàng san hô."

" , Tiểu Thế t.ử nhớ sai một ly, kiểu dáng, lượng đều đúng." Cô cô Huyền Cơ cảm thán: “Bộ áo giáp, thương ngắn cùng đai lưng, móc đai theo Lão Vương gia lăng mộ , cần ghi danh sách."

Lý Tư gật đầu, tiếp: "Năm Thượng Nguyên nguyên niên, Bạch Hiếu Đức cùng con trai dẫn quân giải cứu Thần Sách quân ở Lâm Thao Ma Hoàn Xuyên, ban một thanh danh kiếm 'Tùng Đào' nạm vàng đen, một đôi chén mã não đỏ đầu báo... Cuối năm, con trai đại hôn, trong cung ban tặng một gương Lăng hoa khảm xà cừ uyên ương, một đàn cổ 'Cửu Tiêu Hoàn Bội' đuôi phượng, một đàn sắt sơn mài đỏ rồng cuộn..."

"Năm Quảng Đức thứ hai, dẫn quân đ.á.n.h tan đại quân Đột Quyết, phong Xương Hóa Quận Vương, ban thưởng rồng vàng bộ, sư t.ử ngọc ..."

"Năm Quảng Đức thứ ba, Thế t.ử sinh con gái, ban tặng một trăm linh tám đồng tiền vàng Nội khố, vòng cổ Bát bảo như ý cùng khóa vàng Bách tử, túi châu Nho sóc..."

Từng năm trôi qua, sự kiện, đồ vật ban thưởng nhiều vô kể, bé kể rành rọt từng món, tên gọi phức tạp đến cũng hề sai sót. Quả đúng là trí nhớ siêu phàm, lời đồn sai chút nào.

Mọi vốn còn chút lo lắng giờ đây tin tưởng, tay chân nhanh thoăn thoắt, theo thứ tự , thu gom những món đồ sạch, đ.á.n.h dấu, ghi sổ khóa cẩn thận.

Năm tháng xoay vần, đồ ngự ban phong phú, cuối cùng Lý Tư đến mục cuối cùng, cũng là cách đây ba tháng: "Cuối tháng tám năm Hưng Nguyên nguyên niên, mừng lễ kén rể của Huyện chủ Linh Lăng, đặc biệt ân chuẩn Đông Cung mặt chế tác bộ trâm Cửu Thụ Kim Hoa, đồng thời ban thưởng tám mươi mốt viên trân châu Nam Hải để khảm nạm."

Mọi lục tìm trong đống trang sức vàng ngọc một hồi nhưng thấy. Cô cô Anh Lạc vỗ trán cái đét: "Bộ trang sức đưa đến đúng ngày binh biến, kịp nhập kho nên đương nhiên để chung với các đồ ngự ban khác. Hôm đó chúng vội vàng thu dọn bỏ xuống hầm, giờ chắc nó cùng, bùn đất lấp mất , vẫn dọn lên ."

Vừa dứt lời, Kim Đường đích bê một sọt đồ vàng đến, : "Đây là đồ mới dọn , kệ tủ, hộp hòm bên hỏng hết . Ta thấy trong bùn thấp thoáng ánh vàng, đoán là trang sức nên mang lên nhờ các cô cô xem giúp."

Cô cô Anh Lạc vội vàng nhận lấy, dội từng gáo nước sạch xuống. Lớp bùn trôi , lộ những món đồ trang sức bằng vàng lấp lánh, thở phào nhẹ nhõm, nhanh chóng phân loại tìm kiếm.

"Huyện chủ, xem cái ."

Cô cô Anh Lạc nhặt một đôi vòng cổ từ đống trang sức vàng rực rỡ, đưa đến mặt Thiên Đăng.

Thiên Đăng qua, thấy đó là hai chiếc vòng cổ vàng, kiểu dáng nhỏ nhắn, rõ ràng là dành cho trẻ con. Một chiếc chạm khắc hoa văn dòng nước, điểm xuyết những đài sen tròn trĩnh; chiếc chạm hoa văn cành mai, điểm những quả mơ. Cả hai chiếc vòng đều treo mặt ngọc như ý, tinh xảo đáng yêu.

Cô cô Anh Lạc nhớ : "Đây là món đồ phu nhân đưa đặt cách đây hai mươi năm."

Bà lật mặt chiếc vòng xem dòng chữ khắc bên trong, gật đầu: "Năm Quảng Đức nguyên niên, nhớ sai mà."

Cô cô Huyền Cơ bên cạnh buồn bã : "Thứ phu nhân thấy thêm đau lòng, thôi đừng để theo phu nhân xuống nữa."

Thiên Đăng chợt nhớ , năm đó là năm nàng sảy mất đứa con đầu lòng.

Loading...