THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 19: Dĩnh Thượng

Cập nhật lúc: 2026-01-21 05:12:28
Lượt xem: 284

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thấy vẻ mặt nàng u ám ẩn hiện nỗi hoang mang, bèn hỏi: “Nội dung bức thư đó là gì? Liệu liên quan đến việc hung thủ sát hại ngươi ?”

Thiên Đăng lắc đầu, giọng khàn đặc: “Mẹ chỉ , đó là một bức thư... quan hệ đến vận mệnh và con đường của ...”

“Một bức thư quan trọng như , lúc lâm chung ngươi vẫn còn nhớ đến, nay biến mất .” Hắn nghiêm giọng quát: “Vậy mà ngươi còn hồn xiêu phách lạc, chìm đắm trong bi thương. Chẳng lẽ lữa đến khi chứng cứ tiêu hủy, hung thủ chạy thoát mới hối hận kịp ?”

Thiên Đăng nắm chặt vạt áo đẫm m.á.u của , khuôn mặt vốn bi thương tê dại bắt đầu chuyển biến, môi nàng c.ắ.n đến tím bầm, ánh mắt cũng khôi phục vài phần sáng suốt.

“Chỉ đau buồn thì ích gì? Chẳng lẽ ngươi ăn ngủ, lóc t.h.ả.m thiết theo bà thì ngươi suối vàng thể nhắm mắt ?” Giọng lạnh lẽo như băng, nhưng ánh mắt nàng còn cảnh tỉnh nàng hơn cả lời lạnh lùng: “Bạch Thiên Đăng, đừng lãng phí cuộc đời nỗi bi khổ vô dụng nữa, hãy nghĩ kỹ xem thứ ngươi cần nắm bắt càng sớm càng bây giờ là gì!”

Thứ cần nắm bắt càng sớm càng ...

Những ngón tay của Thiên Đăng đang nắm chặt vạt áo , khẽ, nhưng cuối cùng cũng từng ngón từng ngón từ từ nới lỏng.

Nàng còn cố gắng níu giữ những gì mất, chỉ nâng bàn tay đang run rẩy của lên, chuyển ánh mắt mơ hồ từ sang lòng bàn tay , siết chặt gần như co rút.

Thần sắc dịu đôi chút, giọng điệu cuối cùng cũng lộ một sự ôn hòa: “Tổ phụ của ngươi và năm xưa từng cùng chinh chiến sa trường, cũng coi như là thế giao cố hữu. Nếu việc gì giải quyết , hoặc thực sự bắt hung thủ, thể đến doanh trại tìm .”

Bàn tay Thiên Đăng siết chặt thành nắm đấm, đau khổ và oán hận khiến nàng gần như sụp đổ, cổ họng nghẹn ứ thể thốt nên lời, nên chỉ miễn cưỡng gật đầu với một cái, chứ mở miệng đáp .

nàng cũng , phủ Xương Hóa Vương định sẵn suy tàn, dám leo cao bám víu Lâm Hoài Vương hiển hách tột bậc?

Thấy nàng chỉ c.ắ.n răng , Lâm Hoài Vương cũng mở lời an ủi. Hắn lớn lên chiến trường, cuộc đời chỉ m.á.u tanh c.h.é.m g.i.ế.c, những lời ân cần vỗ về.

chỉ câu cuối cùng: “Nếu cần thiết Lý Dĩnh Thượng nhất định sẽ giúp ngươi.”

Nhìn bóng dáng mảnh mai của nàng một cái, bèn dứt khoát xoay rời , đón nhận cục diện nguy hiểm đang chờ đợi .

Thứ cần đối mặt là tường thành ngàn trượng của Trường An, là trăm vạn lê dân của một trăm linh tám phường, là núi xác biển m.á.u trong Đại Minh Cung.

Dành chút quan tâm ngắn ngủi cho một cô gái mồ côi mất là lòng từ bi lớn nhất của .

Còn Thiên Đăng gục t.h.i t.h.ể , bên tai vẫn văng vẳng lời cuối cùng của .

Lý Dĩnh Thượng nhất định sẽ giúp ngươi.

Lâm Hoài Vương, Lý Dĩnh Thượng.

Đây là cái tên trong triều dám tùy tiện nhắc tới, cũng là hy vọng của triều đình, hy vọng của Trường An, hy vọng của thiên hạ lúc .

Đây là hung thần ngang ngược hống hách khiến ai ai cũng khiếp sợ; là nghịch tặc mà tổ phụ từng kiêu ngạo khó thuần, lòng lang sói; cũng là hy vọng để nàng bắt hung thủ thực sự, rửa hận cho .

Móng tay bấm quá chặt khiến lòng bàn tay tím bầm, nhưng nàng dường như cảm nhận , t.h.i t.h.ể đầy m.á.u me mặt hồi lâu, khẽ gọi một tiếng: “Người ...”

Giọng khô khốc thoát khỏi cổ họng, nhưng dường như gọi thần trí của chính nàng.

“Người !” Nàng cao giọng, gắng sức gọi thêm một tiếng.

Cô cô Huyền Cơ và Lưu Ly lập tức chạy nhanh , rưng rưng gọi nàng: “Huyện chủ.”

Nàng dùng bàn tay run rẩy vuốt ve vết m.á.u khô n.g.ự.c , nhỏ: “Áo của bẩn , chúng ... cho một bộ sạch sẽ.”

Thấy nàng cuối cùng cũng tỉnh táo , cô cô Huyền Cơ nên vui buồn, run run đáp lời. Bà lục tung tủ quần áo, lấy một bộ váy áo gấm Thục màu xanh lam bảo thạch hoa văn chữ Vạn đầu, bưng tới : “Mặc bộ ạ, màu trông trầm trang nhã.”

Thiên Đăng lắc đầu, : “Mẹ thích màu , mặc màu tươi sáng một chút… mới .”

Nàng chống đầu gối tê cứng dậy, lảo đảo đến tủ quần áo, chọn một bộ áo tay rộng màu tím sẫm dệt kim hoa văn tròn, ôm lòng đến bên t.h.i t.h.ể , quỳ xuống quần áo cho bà.

Vạt áo đẫm m.á.u nàng run run cởi , chiếc áo lót vốn màu trắng tinh m.á.u đông kết dính vết thương ngực, nhất thời cởi .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-19-dinh-thuong.html.]

Lưu Ly lấy nước ấm tới, Thiên Đăng dùng khăn ướt thấm từng chút một cho m.á.u đông tan , từ từ cởi xuống.

Vết thương sâu hoắm đáng sợ ngay tim hiện rõ mồn một mắt nàng. Nước mắt nàng tuôn rơi lã chã, dám kỹ cái lỗ m.á.u , dùng vải trắng băng bó vết thương , áo lót, mặc áo tay rộng màu tím sẫm , thắt dây lưng đeo ngọc bội, khoác thêm dải lụa kim tuyến.

Cô cô Huyền Cơ giúp phu nhân chải tóc, cài trâm vòng ngay ngắn.

Thiên Đăng nhẹ nhàng vuốt ve đang yên tĩnh trong bộ y phục lộng lẫy, gò má cũng lạnh lẽo như trái tim nàng.

Trên thế gian , cuối cùng của nàng cũng . Từ nay về , Xương Hóa Vương phủ chỉ còn một nàng đơn độc chống đỡ.

Nàng gục đầu cổ thì thầm với , cũng là tự với chính ...

Huyện chủ Linh Lăng Bạch Thiên Đăng nếu còn chìm đắm trong đau thương bi ai dứt , chỉ than trách phận thì trời đất dung!

Trong trang viên ồn ào náo loạn, Nam Ngu trói tay cột cây cột trong phòng chứa củi.

Biến loạn đột ngột xảy , Kỷ Quốc phu nhân qua đời, trong trang đều hỗn loạn một phen, còn ai rảnh rang xử lý tên hung thủ .

Từ đêm qua Thôi Phù Phong bắt về, vẫn luôn trói trong phòng củi, miệng nhét giẻ, hai tay trói quặt cột cột nhà bằng dây thừng gai to tướng, thắt nút c.h.ế.t.

Hắn sợ hãi hoảng loạn, lúc đầu còn cố giãy giụa, đó kiệt sức, chỉ thể rụt cổ đó, tuyệt vọng cùng đường.

Mãi đến khi mặt trời ngả về tây, mới thấy cửa phòng củi kêu cọt kẹt mở , xách hộp cơm tới, căm hận c.h.ử.i rủa: “Còn đưa cơm cho ngươi gì, c.h.ế.t đói cho xong!”

Giọng già nua nhưng đầy nội lực, là Phúc bá.

Nam Ngu trói tay chân bệt đất, Phúc bá chỉ đành xổm mặt , lấy từ trong hộp cơm một bát cơm và đôi đũa, giật cái giẻ trong miệng Nam Ngu , trừng mắt : “Há mồm!”

Nam Ngu bịt miệng cả đêm, lưỡi cứng đờ, giẻ lấy bèn lập tức mấp máy môi kêu lên: “Ta... oan uổng, thật sự tay với... với phu nhân...”

Lời còn dứt, Phúc bá nhét một miếng cơm miệng , c.h.ử.i mắng thậm tệ: “Súc sinh! Ngoài ngươi còn ai đây nữa? Ta nhổ!”

Một miếng cơm Nam Ngu nghẹn họng, ú ớ khó , đang cố sức nuốt xuống, bỗng nhiên đôi đũa mặt khựng . Ngay đó, thấy hình Phúc bá lảo đảo, cái bát trong tay cùng thể ông ngã rầm xuống đất.

Nam Ngu kinh hoàng thất sắc, cúi đầu xuống, thấy cổ Phúc bá m.á.u phun xối xả, cả co giật khò khè, nhưng khí quản đứt, thể phát bất kỳ âm thanh nào nữa.

Hắn hoảng sợ tột độ, hốt hoảng ngẩng đầu cửa, nhưng ngoài cửa một bóng .

Hắn giãy giụa vài cái, ánh mắt rơi mảnh bát vỡ mặt đất, chỉ chần chừ trong tích tắc, bèn vội vàng duỗi chân móc mảnh sành về phía cây cột, đó khó khăn vòng qua cây cột lưng , dùng đôi tay trói lưng nhặt mảnh sành lên trở tay cứa dây thừng.

Dây thừng gai thô cứng, mảnh sành cũng chẳng sắc bén gì cho cam, mài đến toát mồ hôi hột, cổ tay bàn tay cứa nát bao nhiêu vết máu, mới cuối cùng cũng nới lỏng đôi tay, lảo đảo bò dậy chạy ngoài.

Phòng củi ở nơi hẻo lánh, xung quanh vắng vẻ . Chân tay trói lâu ngày linh hoạt, miễn cưỡng chui qua bụi cỏ, chạy về phía cổng trang viên.

Đáng tiếc quân Sóc Phương canh gác chặt chẽ trang viên, giờ gì còn cơ hội tiếp cận cổng .

Hết cách, chỉ đành trốn một góc khuất , thấy trong góc một cây dương cao to, cành lá vươn gần tường bao, bèn vội vàng trèo lên định mượn cây trèo tường trốn thoát.

Tuy nhiên, ngay khi sờ đến chạc cây, định trườn về phía tường bao thì bên bỗng hai qua.

Hắn ôm chặt lấy cây dám ngẩng đầu, thấy đối phương càng càng gần, rạp cây, thở cũng dám thở mạnh.

Hắn nhận hai đó, đều là ứng cử viên cùng tham gia tuyển chọn với .

Một tên là Thời Cảnh Ninh, lúc đó bánh hoa tặng cho Huyện chủ. Nam Ngu tuy thấy bánh ngon nhưng cũng từng thầm nhạo trong lòng, đàn ông con trai đồ ăn ngon đến mấy thì ích gì, chẳng lẽ Vương phủ đầu bếp?

Còn một nữa vóc dáng nhỏ bé, khuôn mặt non choẹt, cánh tay còn băng bó vết thương, là Thương Lạc.

...

 

Loading...