THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 19: Dấu Vết
Cập nhật lúc: 2026-02-04 03:54:08
Lượt xem: 153
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nói là trông nom vết thương ở chân, nhưng thực ai nấy đều hiểu rõ tình thế.
Hậu viện Vương phủ liên tục xảy chuyện, các lang quân tổn thất mất mấy . Giờ đây Kim Đường đang rơi tình cảnh nghìn cân treo sợi tóc: bên trong thì Kỷ Lân Du thù ghét, bên ngoài Phùng Dực và Lam Tú Dung rình rập; công khai thì Minh Thứu đổ tội c.h.ế.t của biểu ca lên đầu , trong bóng tối một kẻ sát nhân ẩn trong các lang quân cấu kết với loạn quân, thể sẽ tay với .
Hơn nữa, trong các lang quân, kẻ dễ tay nhất chắc chắn là một Kim Đường vốn quen thói hưởng lạc đang mang thương tích. Nếu kẻ thủ ác chọn mục tiêu yếu nhất để tay, chắc chắn là đầu tiên.
Thấy Quận chúa quan tâm chăm sóc, Kim Đường cảm kích nàng, gật đầu lia lịa đồng ý.
Kỷ Lân Du liếc một cái lạnh lùng, ôm đao tựa cột nhà: "Được thôi, ở gian ngoài cùng, cách xa nhất thể."
Thiên Đăng gì thêm, ánh mắt nàng dừng miếng ngọc bội bên hông Kim Đường, hỏi: "Miếng ngọc , thể xem qua một chút ?"
Kim Đường vội tháo xuống, hai tay dâng lên mặt nàng, giọng đầy hối : "Biết thế rắc rối thì chẳng mang theo !"
Thiên Đăng quan sát kỹ miếng ngọc, nhưng nàng dám chắc từng thấy miếng ngọc 'song long hí châu' bao giờ.
Thôi Phù Phong bấy giờ mới xem xét các đường nét điêu khắc lên tiếng: "Miếng ngọc cũng từng thấy, nhưng đường đao cổ kính nhã nhặn trông vẻ quen thuộc."
Thiên Đăng vốn am hiểu về điêu khắc nên nhờ tiện thể tìm hiểu xem danh họa thợ thủ công nào từng chạm khắc vật . Với một miếng ngọc quý hiếm thế , nó chắc chắn sẽ ấn tượng sâu sắc.
Nàng trả miếng ngọc cho Kim Đường hỏi tiếp: "Người đến cốc Hoàng Sa năm đó là ai, trong lòng dự đoán gì ?"
"Ta mà , tên cái cốc đó còn mới đầu. Hơn nữa theo , triều đình bao giờ ban thưởng khen ngợi nhà vì việc vận chuyển lương thảo gì cả. Tự dưng lôi chuyện mười tám năm , chẳng là kỳ quặc lắm ?"
"Vậy trong họ hàng của , ai hơn mười lăm đến hai mươi tuổi mà diện mạo giống ?"
Kim Đường chút ngập ngừng: "Nhiều lắm... Đời cha bảy ruột, họ thì đến bốn năm mươi , hàng con cháu càng đông hơn. Thêm nữa, cao tổ và tổ phụ lúc tuổi già vẫn còn... còn sinh thêm mấy con nữa, nên nhiều thúc bá và biểu ca lớn hơn tầm hai mươi tuổi. Họ đều thường xuyên buôn bán, tuyến đường phía Tây Bắc nhiều ..."
Dù con đàn cháu đống là chuyện trong dân gian, nhưng điều cũng cho thấy đàn ông nhà họ Kim thê nhiều. Đối với một gia tộc gia phong nghiêm cẩn như nhà họ Thôi ở Bác Lăng, điều khó tránh khỏi việc khiến coi thường, nhất là khi đang là ứng cử viên cho vị trí phu quân Quận chúa.
"Ví dụ như Thất thúc của , thúc lớn hơn mười lăm tuổi. Lúc nhỏ với thúc lắm, còn nhớ thúc từng cõng xem hoa đăng. Vì hai thúc cháu giống nên khối còn nhận nhầm chúng là cha con đấy."
Thiên Đăng thuận miệng hỏi: "Có là mà Lam Tú Dung gả cho ? Thúc tên gì, nếu mất cách đây mười năm thì khi đó cũng tầm hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi , hai vẫn thành ?"
"Đời cha lấy chữ 'Bảo' tên đệm, Thất thúc tên là Kim Bảo Tĩnh. Nghe thúc ý trung nhân khác nên nhất quyết chịu cưới vợ, cực lực phản đối hôn sự với nhà họ Lam năm xưa, vì thế mà xích mích với gia đình." Có Quận chúa hỏi, Kim Đường đương nhiên trả lời chi tiết: "Chỉ là phụ nữ thúc thương lớn tuổi hơn thúc nhiều, còn là một góa phụ mang theo con riêng. Gia đình phản đối gay gắt, cho thúc hủy hôn với nhà họ Lam, càng cho phép góa phụ đó mang con nhỏ cửa."
Kỷ Lân Du lộ rõ vẻ mất kiên nhẫn. Rõ ràng chỉ chuyện liên quan tới cốc Hoàng Sa, chứ chẳng mảy may hứng thú với mớ chuyện đời tư rắc rối .
Tiết Tích Dương thì nở một nụ giễu cợt, buông lời nhạt nhẽo: "Ồ, hổ danh là nhà giàu nhất Trường An, quả nhiên gia phong thanh bạch, tuyệt đối chấp nhận trẻ mồ côi góa."
Mạnh Lan Khê, cũng xuất từ cảnh góa con côi bấy giờ đang trong bóng tối hiên nhà, tay vuốt ve chú thỏ Bạch Bạch trong lòng, mím chặt môi lời nào.
Kim Đường chút lúng túng, cố gắng giải thích thêm: "Lúc đó còn nhỏ nên cũng rõ chi tiết cụ thể, chỉ nhớ Thất thúc phạt quỳ trong từ đường suốt hai ngày hai đêm. Ta lén mang bánh cho thúc ăn, thúc chào tạm biệt và bảo sẽ dẫn yêu xuống miền Nam. Kết quả là hôm thúc say rượu cưỡi ngựa, ngã từ cầu xuống qua đời. Vì thúc c.h.ế.t khi vợ con nên mộ tổ, tổ phụ cho quá kế huyết thống cho thúc . Có điều giờ tổ phụ mất, tình hình bất nên dường như quên bẵng chuyện . Tháng tiết Thanh minh thắp hương mộ Thất thúc mới thấy mưa nhiều quá nên mộ hỏng hết, đợi về nhất định sẽ dời thúc về mộ tổ."
Thấy mớ chuyện vụn vặt nhà họ Kim chẳng liên quan gì đến chuyện ở cốc Hoàng Sa, Thiên Đăng cũng hỏi thêm nữa, chỉ dặn dò: "Được , nghỉ ngơi sớm , chú ý vết thương ở chân."
Thấy Quận chúa mặn mà chuyện trò thêm với , Kim Đường chút hụt hẫng nhưng cũng chỉ lời: "Vâng, Quận chúa cứ yên tâm. Ta nhất định sẽ khóa chặt cửa sổ, bước chân khỏi phòng nửa bước!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-19-dau-vet.html.]
Đáng tiếc, đêm nay chắc chắn là một đêm bình lặng.
Thiên Đăng trở về tiền viện, cảm thấy khi bận rộn suy nghĩ thì vết thương ở chân cũng còn đau như . Trời khuya, cô cô Huyền Cơ ngủ, Đồi Mồi thì đang tất bật việc trong trang. Thiên Đăng trằn trọc mãi ngủ , cứ qua cửa sổ về phía Thủy Các cao ở hậu viện một hồi lâu, cuối cùng nàng cầm một chiếc đèn lồng, một bước về hướng đó.
Kể từ cuối hè năm ngoái khi Phu nhân qua đời trong tiểu các, nơi đây luôn cửa đóng then cài, ai qua . Tuy nhiên, khi nàng cầm đèn tiến gần hành lang dẫn lên Thủy Các, bỗng thấy tiếng trò chuyện nhỏ.
Giọng vô cùng quen thuộc. Nàng giơ cao chiếc đèn soi về phía , hai đang trò chuyện cũng đầu , là Thôi Phù Phong và Lăng Thiên Thủy.
Ba gặp tại đây, ai nấy đều hiểu rõ lý do vì xuất hiện nên chỉ khẽ gật đầu chào mà cần lên tiếng.
Thiên Đăng giơ cao lồng đèn soi đường, cả ba bước từng bước lên phía .
Hành lang dài vắng lặng, tiểu các đóng chặt, thứ vẫn giữ nguyên trạng như ngày hôm đó. Duy chỉ vết m.á.u sàn nhà cọ rửa sạch sẽ. Căn phòng bám bụi mờ mịt phảng phất mùi ẩm mốc vì đóng kín quá lâu, mang theo cảm giác tuyệt vọng khi nàng ập thẳng mặt.
Nàng hít một thật sâu, cố trấn tĩnh , siết c.h.ặ.t t.a.y cầm đèn để ánh sáng chiếu rọi bên trong.
lúc định bước cửa phòng, từ phía hành lang leo núi bên bỗng phát một tiếng sột soạt nhỏ.
Lăng Thiên Thủy lập tức , theo âm thanh lao về phía hành lang, chỉ vài bước tới nơi phát tiếng động.
Ngay khi đặt chân lên hành lang, một tiếng "chít chít" vang lên, một bóng đen bằng bàn tay vụt qua chân hành lang chui tọt hốc đá giả sơn. Hóa chỉ là một con chuột.
Trong bãi cỏ ở trang viên, chuột bọ chui tìm ăn ban đêm là chuyện hết sức bình thường.
Lăng Thiên Thủy nhanh chóng đuổi theo, một tay bám cột hành lang, khi định bước qua để dẫm con chuột thì bỗng khựng .
Thiên Đăng thấy dáng khựng bèn giơ cao chiếc đèn trong tay, từ hành lang xa xa soi về phía .
Còn mượn ánh trăng, đưa tay vuốt nhẹ lên cột hành lang, khẽ cau mày hiệu bảo nàng mang đèn gần.
Thiên Đăng và Thôi Phù Phong một cái lập tức chạy tới bên cạnh , vặn đèn sáng hơn để soi.
Sau khi phủi lớp bụi cột, ở mặt ngoài của cây cột xuất hiện mấy vết khắc nguệch ngoạc. Những vết khắc ở mặt phía ngoài, nếu hành lang ghé đầu xem hoặc bám cột như Lăng Thiên Thủy thì tuyệt đối thể phát hiện . Hơn nữa vì vết khắc nhỏ và mờ nhạt, lên cũng chẳng thể thấy , nên nó mới tồn tại suốt bấy lâu nay mà ai .
Lăng Thiên Thủy nét mặt trầm xuống, hiệu cho Thiên Đăng xem những dấu hiệu đó.
Nàng cũng chẳng màng tới việc cột nhà bám bụi , tay trái ôm lấy cột, nghiêng hẳn ngoài, dùng đèn lồng soi sáng những hình thù bên .
Đó là một bức sơ vẽ thô sơ khắc bằng vật nhọn và nhỏ, những đường nét cẩu thả nối liền các hình vuông và hình tròn, chỉ dẫn và tính toán quỹ đạo di chuyển phía . Đó là sơ đồ địa hình và bố trí nơi do ai đó tiện tay ghi khi rình rập Thủy Các.
Gian phòng tiểu các, bình phong nội thất, thềm đá phía , hồ nước bên ... các đường nét giản lược nhưng chỉ dẫn vô cùng rõ ràng, cứ như thể hiện mắt con đường mà kẻ thủ ác lẻn .
Nhìn thấy những dấu vết chạm khắc quen thuộc , nét mặt của Thiên Đăng và Thôi Phù Phong cũng dần trở nên nặng nề giống hệt Lăng Thiên Thủy.
Cả ba đều nhớ rõ, trong sách của Kỷ Lân Du từng phát hiện một tấm sơ đồ phác thảo nguệch ngoạc, và chính cũng từng để các ký hiệu chạm khắc cho Minh Thứu ở phủ Công chúa Cáo Quốc... chúng gần như đúc cùng một khuôn với ký hiệu cột nhà .