THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 19: Đại Lý Tự Thiếu khanh

Cập nhật lúc: 2026-01-22 06:55:14
Lượt xem: 204

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cổng Đại Lý Tự uy nghiêm với tượng Giải Trãi chồm hổm, nha dịch canh gác nghiêm ngặt nha môn sơn đen.

Nơi ngày thường tránh như tránh tà, hôm nay tụ tập đông những kẻ rảnh rỗi.

Mấy tên nha dịch đang phết hồ dán cáo thị phán quyết. Đám đông chen chúc phía ngóng cổ chờ đợi, phía sốt ruột hỏi dồn: "Có vụ án phu quân Huyện chủ Linh Lăng ? Hung thủ là ai?"

"Rốt cuộc là Kim Đường Mạnh Lan Khê? Sốt ruột c.h.ế.t mất, đặt Mạnh Lan Khê tận hai quan tiền đấy!"

"Có hai quan mà cũng kêu, ông đủ ! Lão t.ử đặt Vu Quảng Lăng ba mươi quan, mất trắng đây !"

"Ha ha ha, đặt Kỷ Lân Du, xuất võ tướng đồng da sắt, khác c.h.ế.t hết vẫn bình an vô sự!"

Giữa tiếng ồn ào náo nhiệt, tờ cáo thị phết đầy hồ. Nha dịch cầm bốn góc nâng lên, thấy sắp dán lên tường...

"Dừng tay!"

lúc đó, một con ngựa lao tới cổng Đại Lý Tự, dừng bên ngoài đám đông. Một giọng nữ quát lên đầy uy lực.

Thiên Đăng nhảy xuống ngựa, thị vệ theo vội rẽ đám đông mở đường cho nàng.

Nha dịch thấy nàng mặc đồ trắng, đội mũ màn che mặt, nhưng khí chất toát thường, bất giác đều dừng tay .

"Đại Lý Tự dán cáo thị, kẻ nào dám ngăn cản?"

"Không ngăn cản, chỉ xin các vị đợi một chút. Dù vụ án cũng liên quan mật thiết đến phủ Xương Hóa Vương." Thiên Đăng thở còn định, cố gắng giọng hòa nhã.

Một tên nha dịch từng gặp nàng ở Quốc T.ử Giám ướm hỏi: "Vị là... Huyện chủ Linh Lăng ?"

Thị vệ lập tức đáp lời: "Là Huyện chủ nhà . Các khoan hãy dán cáo thị !"

Đám nha dịch đang do dự, Thiên Đăng : "Phiền các vị bẩm báo một tiếng, gặp Cao Thiếu khanh của các ."

Đám nha dịch , đành đặt tờ cáo thị phết hồ xuống .

: "Vụ án Cao Thiếu khanh của chúng xử xong , phạm nhân cũng khai nhận thành khẩn. Đến Thánh thượng còn khen nha môn chúng xử lý gọn gàng, hiệu quả..."

Thiên Đăng thấy họ giúp , bèn tự về phía phòng gác cổng: "Phiền thông báo một tiếng, gặp Cao Thiếu khanh."

Đám gác cổng thấy động tĩnh bên ngoài, lúc co ro đút tay tay áo, vẻ mặt bất đắc dĩ: "Huyện chủ mời về cho, Cao Thiếu khanh e là , thể, và cũng sẽ gặp ."

"Tại ?" Thiên Đăng nhíu mày.

Một tên gác cổng trẻ tuổi khẩy: "Huyện chủ hỏi thăm mà xem, Cao Thiếu khanh còn ở trong nha môn nữa ."

Thiên Đăng đang suy nghĩ xem lời đó ý gì thì Tự Thừa Nhiếp Hòa Chính với đôi mắt thâm quầng vội vã chạy , chắp tay với nàng cầu khẩn: "Huyện chủ về cho ạ. Vì vụ án nha môn thức trắng cả đêm. Cao Thiếu khanh tuổi cao sức yếu vẫn kéo già thẩm vấn suốt đêm. May mà đến rạng sáng phạm nhân chịu khai, sáng sớm nay hồ sơ trình lên ngự lãm, Thánh thượng khen ngợi ngay tại triều. Vụ án kết thúc , Huyện chủ còn gây sóng gió gì nữa?"

Nói đến cuối, ánh mắt tràn đầy oán khí, giọng điệu cũng giấu sự bực bội.

Thiên Đăng đáp: "Ta quý Tự vất vả, nhưng đây là chuyện liên quan đến mạng . Sao thể vì vất vả, vì áp lực cấp mà vội vàng quy trách nhiệm, bỏ qua sự thật gây án oan?"

Giọng Nhiếp Hòa Chính cũng lạnh : "Không tại Huyện chủ nghĩ kết quả chúng điều tra sự thật? Mạnh Lan Khê g.i.ế.c chính và bao nhiêu khác bắt tại trận, hung khí còn trong tay. Lại thêm nạn nhân để chữ tố cáo, bằng chứng xác thực, manh mối đầy đủ. Giờ Huyện chủ bảo , xin hỏi hung thủ thực sự là ai?"

Thiên Đăng cứng họng, mím môi suy nghĩ một lát hỏi: "Mạnh Lan Khê đêm qua thực sự nhận tội? Thừa nhận g.i.ế.c ư?"

"Phải! Giấy trắng mực đen, rõ ràng rành mạch, chữ ký điểm chỉ, động cơ gây án thú nhận sót một chữ, quá trình gây án khai báo rành rọt. Nếu thì chúng dám kết án?"

Nhiếp Hòa Chính dang tay vẻ thành khẩn, nhưng đồng thời cũng chặn đường Đại Lý Tự của nàng: "Huyện chủ minh xét, Đại Lý Tự chúng dốc hết tâm can cũng là để cho Huyện chủ một câu trả lời. Nay trong cung và triều đình đều gật đầu, còn ngang nhiên nghi ngờ thế , chúng thật ..."

"Mạng quan trọng! Cho dù các nghĩ cho , nhưng tình tiết vụ án rõ ràng mà vội vã kết án, cho là !" Thiên Đăng gạt tay , định bước nha môn.

Tự Thừa kiên quyết ngăn cản: "Cho dù là Huyện chủ, tự tiện xông nha môn cũng là vi phạm luật pháp triều đình. Mong Huyện chủ tự trọng, sớm về phủ ."

Đám gác cổng bên cạnh cũng xúm chặn cửa. Tuy dám đẩy nàng nhưng cái kiểu kết thành bức tường bảo vệ Đại Lý Tự thế , Thiên Đăng xông , đành bất lực .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-19-dai-ly-tu-thieu-khanh.html.]

Ngay lúc đầu, nàng tiếng xe ngựa vọng .

Dưới bậc thềm, chiếc xe công vụ của Đại Lý Tự đang từ từ dừng , cửa xe hé mở, thấp thoáng một góc áo quan màu đỏ thẫm bên trong.

Đại Lý Tự Chính tuổi cao đức trọng chỉ là hư danh treo biển, hiện giờ quan lớn mặc áo đỏ xe công vụ ở Đại Lý Tự đương nhiên chỉ Cao Thiếu khanh.

Hóa ông đúng là trong nha môn. Thiên Đăng nhanh trí, lập tức xách váy bước nhanh xuống bậc thềm, lao thẳng về phía chiếc xe ngựa.

Phu xe của Đại Lý Tự mở cửa xe, vị Thiếu khanh áo đỏ cúi đầu bước .

Dáng cao ráo, tuy gầy nhưng tay chân dài khiến chiếc xe ngựa trông vẻ chật chội. Khi xuống xe, cúi đầu thấp hơn bình thường nhiều, khiến Thiên Đăng bậc thềm thể thấy mặt.

Lần gặp Cao Thiếu khanh để ý, dáng ông cao ráo đến thế ? ... Ý nghĩ thoáng qua trong đầu nhưng chân nàng dừng , lao nhanh xuống.

"Cao Thiếu khanh! Vụ án Mạnh Lan Khê tuyệt đối thể kết thúc qua loa như ! Ta cho rằng bên trong nhất định còn uẩn khúc..." Biết ông già cả lãng tai, Thiên Đăng cố tình cao giọng.

"Huyện chủ! Người cứ cố chấp mãi thế..." Phía , Nhiếp Hòa Chính và đám nha dịch đuổi theo định ngăn nàng .

Thiên Đăng nghiêng né tránh, nhưng chân bước hụt bậc thềm. Tiếng gió rít bên tai, nàng mất đà ngã nhào xuống đất.

May mà ba năm khổ luyện cũng chút công phu, nàng lập tức sải bước dài nhảy xuống bậc thềm để tránh ngã sấp mặt. cơ thể mất thăng bằng, loạng choạng lao thẳng vị Thiếu khanh áo đỏ bên .

Trong tiếng kêu thảng thốt của , đàn ông xuống xe vội vàng đưa tay đỡ lấy nàng. Trong lúc hoảng loạn, tay Thiên Đăng ấn mạnh n.g.ự.c . Hắn khẽ hừ một tiếng đau đớn nàng đè ép vách xe ngựa ...

Tiếng rên rỉ trầm thấp như vết thương cũ lành nàng chọc đau thêm.

Chưa kịp suy nghĩ nhiều, cơ thể mất đà của nàng áp sát .

Chiếc mũ màn đầu lệch , chỉ cách một lớp voan trắng mỏng manh, hai thể dán chặt , má kề má, trong tư thế mật đến mức khiến tất cả xung quanh đều hít sâu một . Cả con phố nha môn rộng lớn bỗng chốc im phăng phắc, rõ cả tiếng kim rơi.

"Huyện chủ Linh Lăng..."

Nàng tiếng vang lên bên tai, giọng trong trẻo, trầm thấp và... vô cùng quen thuộc.

Bờ vai rộng tay nàng tì , chiếc cổ trắng ngần má nàng áp sát, thế nào cũng... thể là Cao Thiếu khanh già nua .

Trong lòng Thiên Đăng dâng lên một nỗi sợ hãi mơ hồ, nàng ngẩng đầu lên ...

Vị Đại Lý Tự Thiếu khanh nàng đè lên vách xe giữa thanh thiên bạch nhật, ai khác là Thôi Phù Phong.

Còn vết thương n.g.ự.c nàng ấn , đương nhiên là vết d.a.o đ.â.m lành hẳn trong đêm cứu nàng đầm nước lạnh.

Thiên Đăng vội vàng thẳng dậy, lùi mấy bước liền, tay giữ chặt chiếc mũ màn để ai thấy khuôn mặt đỏ bừng của .

Tiếc , sự im lặng ngắn ngủi xung quanh phá vỡ bởi tiếng ồn ào như ong vỡ tổ.

"Giữa chốn đông mà sà lòng đàn ông... Chậc chậc, hổ danh là Huyện chủ Linh Lăng mười vị hôn phu!"

"Hậu viện nuôi tám còn đủ, định kiếm thêm tình nữa ?"

"Hoang đường! Thôi Thiếu khanh là gia chủ tương lai của Bác Lăng Thôi thị, thể kết với phủ Xương Hóa Vương..."

Nghe tiếng bàn tán, Thôi Phù Phong khẽ cau mày. Đám nha dịch hiểu ý, lập tức quát tháo xua đuổi đám rảnh rỗi hết.

Thôi Phù Phong chắp tay hành lễ với Thiên Đăng: "Huyện chủ chịu kinh sợ ."

Dù Thiên Đăng trải qua nhiều sóng gió, lúc đầu óc cũng trở nên chậm chạp: "Huynh... chuyển sang Đại Lý Tự ư? Còn Cao Thiếu khanh ?"

Thôi Phù Phong hiệu mời nàng trong, giải thích: "Cao Thiếu khanh thấy tuổi cao sức yếu nên cáo lão hồi hương. Sáng nay khi kết thúc vụ án Vu Quảng Lăng và Trịnh Quân Sơn, tiếp nhận chức vụ."

...

 

Loading...