THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 18: Ánh Lửa
Cập nhật lúc: 2026-01-27 16:16:58
Lượt xem: 163
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Kể từ ngày đó, đầu gối Yến Bồng Lai mắc di chứng, tuy bình thường nhưng thể vận động mạnh.
Ai cũng bao giờ chịu chạm bùn đất nước bẩn, thậm chí ghét cay ghét đắng.
Còn Cáo Quốc Công chúa và cũng từng chạm mặt công khai thêm nào.
Đợi Yến Bồng Lai khỏi, trong phòng im lặng một lúc.
"Nếu những gì Yến Bồng Lai là thật thì hai quyết liệt đến mức khó coi như liệu còn khả năng gương vỡ lành ?"
Thiên Đăng suy tính: "Nhắc mới nhớ, hôm qua khi Yến Bồng Lai tặng chiếc bồ đoàn tự tay khâu, từng quan sát kỹ y phục của , nhớ rõ là dính chút bùn đất nào, ngay cả giày cũng sạch bong, vết bùn nước."
Cho dù Yến Bồng Lai thể dựa tình xưa để lừa Cáo Quốc Công chúa bờ nước thì cũng tuyệt đối thể khiến bà tự nhảy xuống, mà chỉ thể đẩy bà từ cách gần.
Mà bờ sông nơi Cáo Quốc Công chúa trượt chân đầy bùn lầy ẩm ướt, là nơi Yến Bồng Lai vì bệnh sạch sẽ mà tuyệt đối đặt chân đến. Đế giày và viền giày của vô cùng sạch sẽ, chút bùn đất dấu vết cọ rửa nào, đủ để chứng minh thể tay.
Triệu tập xong vị Thần tiên lang quân yếu đuối , Thiên Đăng lật danh sách các lang quân phía , bàn bạc với hai : "Theo thứ tự xa gần, tiếp theo nên gọi Thương Lạc hoặc Kim Đường."
Lăng Thiên Thủy liếc qua, : "Ta thấy Thương Lạc chẳng gì để tra cả. Hắn vóc dáng đủ lớn, mà phủ Công chúa kẻ hẹn hò với Công chúa là một nam thanh niên vóc dáng khá cao."
Thiên Đăng tán thành: "Hơn nữa với tuổi của , thể nào quen với Cáo Quốc Công chúa đến thế . Hôm qua Thương Lạc suýt c.h.ế.t đuối, vốn sợ hết hồn, khi đến giờ vẫn hồn, chi bằng..."
Thôi Phù Phong trầm ngâm, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn, dường như đang cân nhắc điều gì.
Thiên Đăng bèn hỏi: "Thôi Thiếu khanh cách khác ?"
"Xét về tuổi tác, vóc dáng và tính cách của Thương Lạc, vốn dĩ thể loại khỏi diện tình nghi, nhưng..." Hắn ngập ngừng, cuối cùng cau mày : “Cha , Ký Châu Biệt giá Thương Nam Lưu từng quan hệ tình cảm với Cáo Quốc Công chúa."
Chi tiết Thiên Đăng từng nghĩ tới, nàng ngạc nhiên vị công t.ử thế gia trông thì thanh cao nho nhã nhưng nắm rõ mối quan hệ lợi ích chằng chịt, đúng hơn là chuyện bát quái, trong triều đình như lòng bàn tay.
"Năm xưa Thương Nam Lưu tuổi trẻ đắc chí, hơn hai mươi tuổi đỗ Thám hoa, qua mật thiết với Cáo Quốc Công chúa. Nên khi chồng thứ hai của Công chúa qua đời, nhiều từng đoán ông sẽ trở thành chồng thứ ba."
ngoài dự đoán của , Công chúa Thái hậu khuyên răn, vì Tiêu Phù Ngọc sắp Thái t.ử phi nên tuyên bố tái giá ba. Vợ của Thương Nam Lưu là con gái danh gia vọng tộc ở quê nhà, tâm tính cao ngạo, bắt gặp chồng tư thông với Công chúa bèn bỏ cả con trai là Thương Lạc, phẫn uất hòa ly tu đạo.
Hiện nay Thương Nam Lưu điều về Ký Châu rèn luyện, trong lúc binh biến vẫn giữ quân dân nghiêm chỉnh nên khen ngợi. Triều đình vì loạn Phụng Thiên mà các bộ thiếu , đang cân nhắc triệu ông về Trường An.
"Nếu đoán lầm, Thương Nam Lưu gần đây sẽ mượn cớ báo cáo công tác để kinh, lúc đó khả năng giúp ông vận động nhất là tình cũ Cáo Quốc Công chúa."
Thiên Đăng suy tư hỏi: "Nói thì, Thương Lạc phù hợp với điều kiện quen Cáo Quốc Công chúa, còn lý do để hận bà ?"
"Hơn nữa và cha Thương Nam Lưu hồi trẻ trông giống ."
Một thiếu niên hoạt bát giống hệt cố nhân, liệu thể khiến Cáo Quốc Công chúa hồi xuân, theo bờ nước dạo chơi ?
Thiên Đăng nhớ đến dáng vẻ vô tư lự thường ngày của Thương Lạc, thể tưởng tượng nổi cảnh dụ Cáo Quốc Công chúa bẫy tay sát hại.
"Nghi vấn lớn nhất là chiều cao của Thương Lạc..."
Lăng Thiên Thủy thấy nàng chần chừ bèn : "Khả năng cũng . Ví dụ như thị nữ xổm đất, chỉ liếc qua, trong môi trường lạ lẫm cũng thể phán đoán sai về chiều cao."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-18-anh-lua.html.]
Tất nhiên, khả năng cũng cao lắm.
Thương Lạc tuổi còn nhỏ, khả năng gây án thấp nhất trong các lang quân, thể để hỏi .
Ngay khi Thiên Đăng dậy cửa định dặn gọi Kim Đường thì tiếng bước chân dồn dập, ngay đó bóng dáng Thương Lạc xuất hiện hành lang.
Nhìn thấy Thiên Đăng, lao tới ngay, liên thanh hỏi: "Huyện chủ Huyện chủ, tìm tỷ việc, liên quan đến... đến cái c.h.ế.t của Cáo Quốc Công chúa đêm qua!"
Thiên Đăng sững sờ, ngờ Thương Lạc tích cực thế, còn chủ động chạy đến tìm nàng.
Thôi Phù Phong thuận thế hỏi: "Vậy ? Tối qua khi phát hiện t.h.i t.h.ể Công chúa, ngươi thấy gì bất thường ?"
"Ta , xác bà còn chẳng dám nhiều, đáng sợ quá..." Thương Lạc , ngập ngừng một lát dụi mắt: “Chỉ là chỉ là đến tận bây giờ, vẫn thấy mắt khó chịu."
Thôi Phù Phong ghé sát xem, thấy gì lạ: "Mắt ?"
"Thì tối qua suýt rơi xuống nước, Lân Du ca túm , treo ngược mặt nước, thấy mắt tóe lửa, Huyện chủ ? Pháo hoa xa thì , chứ gần thì trời, nước, ngay cả trong khe đá cũng b.ắ.n tia lửa vàng, chói mắt kinh khủng, mắt đau rát!"
Thiên Đăng nhớ màn pháo hoa hoành tráng tối qua, Kim Đường ỷ nhà là giàu nhất Trường An nên đốt pháo hoa đủ màu sắc rợp trời, nàng thủy tạ xem còn thấy chói mắt, huống hồ Thương Lạc suýt rơi xuống nước?
"Đệ đang tuổi ăn tuổi học, nhất định chú ý đôi mắt, lát nữa nhớ tìm Khương đại phu khám kỹ cho." Thiên Đăng dặn dò: “Hai hôm nay nhớ nghỉ ngơi nhiều, ngủ sớm chút."
"Vâng, nhưng mà..." Thương Lạc sờ sờ mí mắt, mặt đầy vẻ kinh hãi: “ mà cứ nhắm mắt là mắt hiện lên khuôn mặt Cáo Quốc Công chúa lúc đó... sợ lắm! Huyện chủ , tối qua gặp ác mộng suốt đêm, mơ thấy bà trôi lềnh bềnh trong nước, mặt lúc xanh lúc đỏ... Ta sợ quá ngã từ thủy tạ xuống, treo lủng lẳng khe đá chân móng, kết quả Huyện chủ đoán xem thế nào? Trong khe đá b.ắ.n tia lửa vàng, Cáo Quốc Công chúa chui từ trong khe đá !"
Nói đến đây, ôm đầu hét toáng lên, nước mắt chực trào: "Làm bây giờ Huyện chủ ơi, sợ quá tỉnh dậy mở mắt chong chong cả đêm, sợ lắm, Cáo Quốc Công chúa biến thành ma về tìm ?"
Thôi Phù Phong : "Đừng lo, Cáo Quốc Công chúa thành ma cũng chỉ tìm kẻ g.i.ế.c báo thù, ngươi hung thủ, sợ cái gì?"
"Thật... thật ?" Vẻ sợ hãi mặt Thương Lạc giảm chút nào: “Thế nếu, nếu đây thù oán thì ?"
"Đệ tí tuổi đầu, gây thù chuốc oán gì lớn với bà ?"
Thương Lạc há miệng, khó khăn : "Lớn lắm ạ, bà theo xa giá suối nước nóng Ly Sơn, cha lén lút gặp bà , bỏ ba đậu của bà , bà ngoài suốt dọc đường..."
Dù ba mặt kiến thức rộng rãi, cũng nhịn giật khóe miệng, khó mà tưởng tượng nổi Cáo Quốc Công chúa chịu đựng thế nào suốt chặng đường xe ngựa xóc nảy, đến suối nước nóng tắm cùng Thái hậu Thái phi .
"Vốn dĩ bà chịu tha cho , cha vì bảo vệ mà trở mặt với Cáo Quốc Công chúa, mới đuổi khỏi kinh thành Ký Châu... Cho nên tổ phụ hận lắm, suýt đ.á.n.h c.h.ế.t để tạ tội với Công chúa..."
Thiên Đăng nhớ lúc tổ phụ đ.á.n.h thừa sống thiếu c.h.ế.t, hóa nguyên do là đây.
Nàng thở dài an ủi: "Đừng lo, cha dấu hiệu trở về, nghĩ Cáo Quốc Công chúa chắc cũng nguôi giận . Hơn nữa bà bình sinh gây thù chuốc oán nhiều vô kể, chút chuyện cỏn con của , bõ bèn gì mà c.h.ế.t còn nhớ để báo thù?"
"Thật ạ?" Thương Lạc nàng chằm chằm đầy mong đợi.
Thiên Đăng gật đầu khẳng định: "Đừng quên bà và tranh chấp bao , năm bảy lượt đối đầu bà còn chẳng sợ, sợ cái gì?"
"Thế, thế Huyện chủ cũng cẩn thận nhé, Hay là chúng ... chúng tìm siêu độ ?"
"Cái cần lo." Thương Lạc vốn là ít lực sát thương nhất trong hậu viện Vương phủ, bộ dạng cũng giả vờ , nên Thiên Đăng vỗ về : “Đệ bảo vệ mắt cho , bớt khỏi sảnh Mộc Tê, bớt tiếp xúc với khác, qua hai ngày là thôi."