THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 17: Di Ngôn

Cập nhật lúc: 2026-02-04 13:26:56
Lượt xem: 156

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Gỡ bỏ lớp ngụy trang, gương mặt thật của xa lạ quen thuộc.

Quen thuộc là đôi mắt sâu thẳm, khí thế bức ; xa lạ là ngũ quan của : lông mày dường như rậm hơn, sống mũi cao hơn, đường nét khuôn mặt góc cạnh, sắc sảo hơn ...

nàng , đây là .

"Lăng Thiên Thủy..."

Hắn đáp, cứ thế mang nàng lao rừng rậm, đến khi chắc chắn còn ai thấy mới ghìm cương dừng ngựa, lạnh lùng cúi đầu con gái trong lòng.

"Huyện chủ Linh Lăng, nàng còn di ngôn gì ?"

Giọng trầm thấp quen thuộc, nhưng lời thốt lạnh lùng vô tình đến thế.

Thiên Đăng trân trân, lẩm bẩm hỏi : "Di ngôn...?"

"Bạch Thiên Đăng, chẳng lẽ nàng cho rằng khi nàng tổn thương , xua đuổi , sỉ nhục ... và bí mật lớn nhất đời , còn thể để nàng sống yên đời ?” Hắn chằm chằm nàng, ánh mắt chứa đựng nỗi hận thù phức tạp khó tả: “Ta năm bảy lượt từ chối gặp nàng là cho nàng cơ hội, tiếc là nàng hiểu."

Phải, nàng quá khứ nhơ nhuốc của , chính tay quất roi xua đuổi . Đường đường là Lâm Hoài Vương, nỗi nhục nhã lớn nhất đời đều trong tay nàng, thể tha cho nàng để nàng tiếp tục xuất hiện mắt đời?

"Đời ai cản . Khi ngã ngựa trong tay nàng, từng thề độc trong lòng..."

Trên đường trở về Bắc Đình trong bộ dạng thương t.h.ả.m hại, ánh hoàng hôn đỏ như m.á.u nơi đại mạc ít khiến nhớ sự tuyệt vọng khi một đuổi theo năm xưa.

Hắn ghìm cương đầu, vô về hướng Trường An, dám tin đời chịu nỗi nhục nhã dường tay một nữ nhân.

Vết thương tay đóng vảy để sẹo; vết roi lưng mãi lành, đêm đêm như kiến đục xương, ngừng nhắc nhở về nỗi nhục nhã ê chề gánh chịu.

Trong cơn đau âm ỉ, tưởng tượng xem trả thù nàng thế nào, tổn thương nàng để nỗi tuyệt vọng đau đớn nàng trút lên trả gấp trăm ngàn .

Thiên Đăng , bày mắt là cục diện tất tử.

Nàng nên kìm nén bản , nên bốc đồng vén áo choàng của lên, phơi bày chiếc túi thơm Thương Long nàng tặng ánh mặt trời.

Trước khi chọc thủng lớp màn che đậy , nàng vốn dĩ vẫn còn một con đường sống.

Sự đến nước , thể dung thứ cho một như nàng tồn tại.

"Được, Lăng... Lâm Hoài Vương, tội thể tha thứ." Trước mặt vị Chiến thần Tây Bắc cường hãn bức , điều duy nhất nàng thể là hạ xuống, giọng run run dám cố chấp nữa: “ cầu xin một việc. Dù c.h.ế.t, cũng thành việc khi c.h.ế.t, nếu c.h.ế.t nhắm mắt."

"C.h.ế.t nhắm mắt thì liên quan gì đến ?" Giọng lạnh lẽo pha chút mỉa mai: “Chẳng lẽ nàng cho rằng, nàng của hiện tại còn tư cách mặc cả với ?"

"Ta dám nghĩ nhưng..." Ánh mắt Thiên Đăng từ từ hạ xuống, dừng chiếc túi thơm Thương Long bên hông : “Chuyện cũ tuy là tội nghiệt sâu nặng, nhưng ... quen , hiểu suốt một năm qua, dẫu cũng từng vài phần tình ý. Ta ảo tưởng và cầu xin đại nhân đại lượng, cho vài ngày để xong việc cần , đó... nhất định sẽ thanh thản chịu c.h.ế.t, một lời oán thán."

Nghe bốn chữ "quen , hiểu " run rẩy thốt từ miệng nàng, ánh mắt dừng gương mặt nàng lâu, hỏi: "Việc nàng cần ?"

Nàng đầu về hướng Vương thành Khâu Từ, kiên quyết : "Phải, quan trọng hơn mạng sống của , hơn ân oán của chúng , nhất định thành."

Hắn về phía nàng thoát . Là hiểu nàng hơn bất cứ ai đời , hiểu rõ ý định của nàng: "Nàng tìm hung thủ thật sự, rửa sạch oan khuất cho ?"

"Phải. Ta sợ c.h.ế.t, nhưng sợ trở thành tội nhân của phủ Xương Hóa Vương, thành vết nhơ của cha ông. Bạch Thiên Đăng c.h.ế.t, cũng c.h.ế.t trong sạch, thanh thản!"

Hắn nắm chặt cổ tay nàng, cứng rắn như gông cùm: "Xem ... nàng thực sự coi trọng cái danh hiệu Huyện chủ Linh Lăng, dứt bỏ phủ Xương Hóa Vương."

"Phải, cầu xin cho thêm chút thời gian. Ta về rửa sạch tội danh, chứng minh sự trong sạch cho , cho cha ông... Hậu nhân của Xương Hóa Vương khi đối mặt với gian nan hiểm trở, tuyệt đối gánh tội danh mà trốn chạy, chịu nhục nhã mà sống chui nhủi!"

"Bản nàng chịu nhục nhã, trút nhục nhã lên .” Hắn nhạt một tiếng: “Cho nên trong lòng nàng phủ Xương Hóa Vương, cha ông nàng, danh tiếng của bản ... nhiều thứ, duy chỉ bao giờ cân nhắc đến..."

Nói đến đây, chợt khựng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-17-di-ngon.html.]

Hắn hỏi, trong lòng nàng , tương lai cùng nắm tay tiếp mà họ từng hoạch định và hứa hẹn .

lời như nếu thốt , sự kiêu hãnh và lòng tự trọng của chắc chắn sẽ tan nát mặt nàng. Vì thế dừng một chút, gắng gượng chuyển chủ đề...

"Bất kể nàng gì, Huyện chủ Linh Lăng bắt buộc biến mất khỏi thế gian . Kể từ giờ phút , bổn vương cho phép nàng xuất hiện nữa."

Lời cầu xin từ chối thẳng thừng, Thiên Đăng gương mặt lạnh lùng đáng sợ của , trong lòng chỉ thấy tuyệt vọng bi thương.

"Lâm Hoài Vương, bản lĩnh thông thiên, . Chuyện cũ đều là do gây , nếu chịu tha cho , mong nể chút tình nghĩa xưa cũ, khi c.h.ế.t hãy giúp rửa sạch oan khuất để trong thiên hạ rằng Bạch Thiên Đăng từng chuyện gì với Khâu Từ và tiên tổ!"

Nàng vùng vẫy dậy lưng ngựa, bất chấp tất cả lao xuống đất, định thoát khỏi sự kìm kẹp của .

"Hôm nay, lấy cái c.h.ế.t để tạ tội với !"

Thấy nàng sắp ngã khỏi lưng ngựa, gãy xương đứt gân đến nơi, não bộ kịp suy nghĩ thì đôi tay theo bản năng ôm chặt lấy nàng, ngăn cản nàng nhảy xuống.

nàng dường như quyết chí tìm c.h.ế.t, lực mạnh. Hắn đang lúc thất thần, nhất thời giữ , cả hai cùng ngã nhào xuống.

khi tiếp đất, Thiên Đăng hề chịu va đập mạnh.

Bởi vì dang rộng vòng tay ôm chặt nàng lòng, nàng hứng trọn cú va đập xuống mặt đất, hé răng chịu đựng tất cả tổn thương.

Thiên Đăng hít sâu một , chỉ thấy trong lòng trào dâng niềm bi thống to lớn.

Nàng rút tay khỏi lòng , sờ lên lưng , khẽ hỏi: "Có thương ?"

Hắn nghiến chặt răng, một lời mặt .

"Không vĩnh viễn biến mất khỏi thế gian ? ... rốt cuộc vẫn khẩu xà tâm phật." Thiên Đăng vuốt lưng , khẽ thở dài: “Ta sẽ hại , nếu , tại khi gặp nguy hiểm luôn âm thầm quan tâm, hôm nay cần gì xuất hiện kịp thời cứu trong lúc khó khăn nhất? Chẳng lẽ cứu tự tay g.i.ế.c cho hả giận ?"

Khoảnh khắc , thực sự hận nàng quá thông minh, chỉ thử dò xét một chút nắm thóp , khiến trong lúc bất ngờ kịp suy nghĩ lựa chọn bảo vệ nàng để lộ chân tâm.

Quá khứ thể chịu đựng nổi của , thế thể của , nỗi nhục nhã chịu đựng trong tay nàng...

Tất cả những hận thù đủ để chia cắt họ, giờ khắc thể dùng để che đậy, tự lừa dối nữa.

"Ta quả thực sẽ để Huyện chủ Linh Lăng vĩnh viễn biến mất. Vì sẽ để bất cứ ai bí mật của !"

Hắn siết chặt vòng tay, thể kìm nén dòng m.á.u nóng đang cuộn trào trong tim, ôm chặt nàng lòng.

"Nếu là khác, nhất định sẽ tự tay g.i.ế.c c.h.ế.t . Dẫu chỉ cần còn một thở là thể tiết lộ bất cứ chuyện gì. nàng... nàng hãy cùng về Bắc Đình . Để Huyện chủ Linh Lăng từ nay biến mất, đó là giới hạn cuối cùng của . Từ nay về , đừng xuất hiện mặt bất kỳ ai nữa."

Thiên Đăng cố gắng hít thở trong vòng tay nóng rực của , điều chỉnh nhịp thở của : "Nếu Huyện chủ Linh Lăng biến mất, sẽ trở thành cái gì?"

"Thế gian sẽ thêm một Lâm Hoài Vương phi. Từ nay về bảo vệ nàng chu một đời, cần chịu đựng bất kỳ sóng gió hiểm nguy nào nữa. Nàng chỉ cần an tâm phụ nữ hạnh phúc nhất Tây Bắc, thậm chí là hạnh phúc nhất Đại Đường, khiến tất cả phụ nữ trong thiên hạ đều ghen tị ngưỡng mộ... Lời hứa là cả một đời, ."

Lời hứa đầy cám dỗ , đời ai mà động lòng.

Còn nàng, lẽ là hiểu rõ sức nặng của lời hứa nhất đời.

Từ biến cố năm mười ba tuổi, tất cả đều rời bỏ nàng. Nàng sống trong bóng tối bao phủ, đêm nào cũng ác mộng quấn , khao khát một cuộc đời bình yên định hơn bất kỳ ai.

Giờ đây, đàn ông vững chãi như bàn thạch giống cha ông nàng, đang trải mắt nàng bức tranh nàng hằng mơ ước. Từ nay về nàng sẽ vĩnh viễn đối mặt với nỗi cô đơn sợ hãi mỗi khi tỉnh giấc giữa đêm khuya, vì thực sự khả năng , cho nàng tất cả những gì nàng khao khát.

nếu điều nàng mơ ước và con đường nàng bắt buộc giống thì ?

"Ta tin, hứa thì chắc chắn ." Trong mắt Thiên Đăng dâng lên màn sương, nhưng ánh xuyên qua màn sương hề d.a.o động: “ Lâm Hoài Vương, lúc đó phận của , quả thực thật lòng thật cùng chung sống một đời, giữa chúng quá nhiều trở ngại. Nay con đường thênh thang đầy sóng gió của , cây cầu độc mộc bắt buộc . Có lẽ trong mắt , cuộc đời hạn hẹp, đáng nhắc tới, nhưng là kẻ cố chấp, sẽ , cũng thể vì bất cứ ai, vì một tương lai an mà từ bỏ mục đích kiên trì theo đuổi."

 

Loading...