THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 16: Nghiên mực nhuốm máu

Cập nhật lúc: 2026-01-22 06:02:24
Lượt xem: 176

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghe tin vụ án của con trai tiến triển mới, Kim Bảo Nghĩa mừng rỡ khôn xiết, vội vã chạy đến Quốc T.ử Giám và gặp Thiên Đăng ngay tại cổng.

Trịnh Quân Sơn là học trò từ nơi khác đến kinh thành cầu học, hiện đang ở trong khu ký túc xá của Quốc T.ử Giám.

Người gác cổng dẫn họ trong. Đám học trò hiếu kỳ thấy Thiên Đăng tuy đội mũ rèm che mặt, nhưng dáng thướt tha thoát tục, khác hẳn với lời đồn đại về một con hổ cái hung dữ, nên ai nấy đều tò mò chằm chằm lớp màn mỏng, như xuyên qua để thấy rõ dung nhan nàng.

Kỷ Lân Du vóc dáng cao lớn, xuất quân ngũ, chỉ cần vài động tác xua tan đám tò mò, bảo vệ Huyện chủ theo con đường nhỏ, đến một đất trống ven rìa Quốc T.ử Giám, nơi mấy dãy nhà trệt san sát.

Kỷ Lân Du gõ cửa một căn phòng gần đó hỏi thăm nơi ở của Trịnh Quân Sơn, sang với Thiên Đăng: "Hắn ở phòng hai dãy Ất, chắc là căn thứ hai ở dãy nhà thứ hai ."

Lời còn dứt, phía bỗng vang lên một tiếng gọi trầm trầm: "Huyện chủ..."

Giọng quái đản, phân biệt nam nữ, phần giống với giọng con vẹt Kim Đoàn Đoàn của Kim Đường.

Thiên Đăng và Kỷ Lân Du , cả hai rảo bước nhanh về phía dãy nhà , Kim Bảo Nghĩa cũng vội vàng đuổi theo.

Ba vòng qua dãy nhà thứ nhất, thấy tường dãy nhà thứ hai treo biển chữ "Ất". Nhìn sang căn phòng thứ hai, thấy cửa phòng khép hờ, một bóng đang hoảng hốt lách trong.

Kỷ Lân Du lao tới như một mũi tên, tung cước đá văng cửa, túm lấy bóng bên trong quát lớn: "Trịnh Quân Sơn?"

Vừa dứt lời, xoay kẻ đó , kỹ thì khỏi sững sờ: "Mạnh Lan Khê?"

Lúc Thiên Đăng cũng đến cửa, thấy Kỷ Lân Du lôi ai khác là Mạnh Lan Khê.

Trên khuôn mặt vốn thanh tao thoát tục của giờ đây tràn ngập vẻ kinh hoàng.

Ánh mắt Thiên Đăng dời xuống , thấy vạt áo trắng ngà của lấm tấm vài giọt mực, lẫn trong màu đen của mực là hai vệt m.á.u đỏ tươi. Trong tay đang ôm một chiếc nghiên đá khá nặng, đó vết mực và vết m.á.u loang lổ rõ ràng.

Rõ ràng vết mực và m.á.u dính từ chiếc nghiên .

Thiên Đăng lướt mắt qua trong phòng.

Căn phòng chật hẹp, chỉ một bàn một ghế một giường một tủ thấy tù túng. Trên đất trống bàn, một học trò mặc áo xanh sấp mặt nền gạch, gáy đ.á.n.h đến m.á.u chảy đầm đìa, thấm ướt một mảng lớn cổ áo, bất động sàn.

Tư thế sấp khiến Thiên Đăng bất giác nhớ hình ảnh Vu Quảng Lăng c.h.ế.t trong vũng máu, ánh mắt nàng đầy vẻ tin nổi Mạnh Lan Khê.

Mạnh Lan Khê mặt cắt còn giọt máu, vứt toẹt chiếc nghiên đá trong tay xuống đất, cổ họng nghẹn đắng: "Huyện chủ, ... gài bẫy..."

Chưa đợi Thiên Đăng lên tiếng, Kim Bảo Nghĩa ghé đầu , thấy cảnh tượng đó bèn hét toáng lên: "Người ! G.i.ế.c ! Có án mạng !"

Ông nhận Mạnh Lan Khê, là một nghi phạm khác trong vụ án của Vu Quảng Lăng, nên tiếng hét vang đầy vẻ hả hê che giấu .

Đám học trò bên ngoài tiếng la hét bèn ùa cả . Thấy cảnh tượng trong phòng, ai nấy đều ồ lên kinh hãi: "Quân Sơn? Sao thế ... Ai ?"

Mấy bạn thiết với Trịnh Quân Sơn vội lao tới, luống cuống định đỡ dậy. Nào ngờ m.á.u sàn trơn trượt, một ngã nhoài vũng máu, tay dính đầy cả m.á.u lẫn mực, sợ quá giơ tay lên hét thất thanh.

Giản An Đình chạy tới phía , lập tức kéo tay đó lôi , gấp gáp : "Đừng loạn hiện trường! Quan phủ còn đến khám nghiệm!"

Kỷ Lân Du bước lên một bước, thấy ngăn cản kịp thời, t.h.i t.h.ể xê dịch mới thở phào nhẹ nhõm. Hắn hiệu cho Giản An Đình mau lôi ngoài, đồng thời đuổi hết những kẻ phận sự khỏi phòng để tránh hỏng dấu vết.

Đợi trong phòng chỉ còn , Thiên Đăng, Mạnh Lan Khê và Kim Bảo Nghĩa, Kỷ Lân Du mới bước đến bên cạnh Trịnh Quân Sơn, đặt tay lên cổ một lúc. Xác định còn mạch đập, Thiên Đăng lắc đầu.

Giọng Thiên Đăng lạnh lùng vang lên, với đám học trò bên ngoài: "Phiền các vị nhờ gác cổng đến Đại Lý Tự báo một tiếng, xin điều một ngỗ tác đến Quốc T.ử Giám ngay."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-16-nghien-muc-nhuom-mau.html.]

Mấy học trò vội vã chạy gọi .

Mạnh Lan Khê nãy giờ c.h.ế.t trân như mất hồn, giờ mới sực tỉnh, vội vàng biện bạch: "Huyện chủ, hãm hại! Vừa nãy gần đây thấy gọi 'Huyện chủ', giọng điệu lạ, thấy cửa phòng khép hờ nên mới xem . Ai ngờ đẩy cửa..."

Hắn chỉ tay lên khung cửa, giọng gấp gáp: "Cái nghiên mực từ đó rơi xuống, suýt thì trúng đầu . Ta đưa tay đỡ lấy mới thấy đó là máu, giống... giống hệt . Lúc đó hoảng quá, , nên trốn chạy ngoài..."

Kim Bảo Nghĩa khẩy, ngắt lời : "Trên đời chuyện trùng hợp thế? Người g.i.ế.c, hung khí từ trời rơi xuống, rơi đúng tay ngươi?"

Sắc mặt Mạnh Lan Khê cực kỳ khó coi, cố giải thích: "Đẩy cửa mà vật gì rơi xuống, theo bản năng ai chẳng đưa tay đỡ, đó... đó là lẽ thường tình mà."

" đó Vu Quảng Lăng c.h.ế.t, ngươi hiềm nghi ! Mà nạn nhân tuyên bố ai là hung thủ thực sự, giờ c.h.ế.t ngay mặt ngươi, ngươi cầm hung khí tay, cái cũng gọi là lẽ thường tình ?"

Mạnh Lan Khê cứng họng, chỉ về phía Thiên Đăng, đôi môi trắng bệch run run: "Vì thế mới hãm hại cố tình dụ tròng, xin Huyện chủ minh xét!"

Vẻ thanh cao thoát tục thường ngày của giờ đây tan biến vì nỗi sợ hãi tột độ.

Thiên Đăng , im lặng một lát lệnh cho Kỷ Lân Du: "Huynh xem thử khung cửa dấu vết gì ."

Nếu đúng như lời Mạnh Lan Khê , chiếc nghiên mực rơi từ khung cửa xuống, mà đó dính đầy m.á.u và mực thì chắc chắn để dấu vết cửa.

Kỷ Lân Du lời, kéo chiếc ghế lên cạnh cửa, kỹ khung cửa phía cau mày.

Kim Bảo Nghĩa thấy vẻ mặt , bèn hỏi ngay: "Sao ?"

Kỷ Lân Du đưa tay sờ lên khung cửa một lượt, xòe lòng bàn tay cho xem.

Trên tay chỉ bụi, tuyệt nhiên chút dấu vết mực m.á.u nào.

Mạnh Lan Khê tin mắt , buột miệng kêu lên: "Không thể nào... Rõ ràng nó rơi từ đó xuống mà!"

Thiên Đăng nhíu mày rút chiếc khăn tay mang theo đưa cho Kỷ Lân Du.

Kỷ Lân Du cầm khăn, lau kỹ một nữa khung cửa, giơ cho xem.

Trên chiếc khăn trắng tinh, ngoài bụi bẩn vẫn chẳng gì cả.

Mặt Mạnh Lan Khê cắt còn giọt máu, lùi hai bước thốt nên lời.

Thấy cử động, Kỷ Lân Du tưởng định bỏ chạy bèn nhảy xuống ghế, đè ép cửa, cho cử động.

"Huyện chủ..." Mạnh Lan Khê đè chặt cửa nhưng vẫn cố ngoái đầu , chằm chằm nàng. Ánh mắt bi thương oan ức kinh ngạc, như xuyên qua lớp màn che mỏng manh để chạm đến trái tim nàng.

Thiên Đăng lặng lẽ cụp mắt, tránh ánh của .

Thấy nàng cứng đờ, bê ghế đến khẽ : "Huyện chủ, nghỉ một lát ."

Nàng , là Giản An Đình. Sau khi lôi học trò loạn hiện trường ngoài, , lẳng lặng t.h.i t.h.ể Trịnh Quân Sơn với khuôn mặt tái nhợt.

Nàng gật đầu với , xuống nghỉ ngơi. Giản An Đình cất giọng phần hoang mang hỏi: "Cái c.h.ế.t của Quân Sơn... liên quan đến Quảng Lăng ?"

Thiên Đăng và Vu Quảng Lăng là bạn nhất trong Quốc T.ử Giám, dù cảm thấy chút u uất, nàng vẫn miễn cưỡng đáp: "Hiện tại chuyện vẫn thể kết luận ."

...

 

Loading...