THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 16: Linh Hy
Cập nhật lúc: 2026-02-03 06:20:09
Lượt xem: 157
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Thôi thiếu khanh.” đợi khi Lăng Thiên Thủy dẫn quân rời , Thiên Đăng mới đống đổ nát của ngôi miếu hoang thiêu rụi, khẽ bàn bạc với Thôi Phù Phong: "Ta đuổi kịp Phùng Dực và Lam Tú Dung. Xem phía cần dọn dẹp sớm, bên vẫn còn sống sót để chúng khai thác thêm thông tin."
"Được. ngôi miếu cháy sập, e là bên khó mà giữ mạng." Thôi Phù Phong gật đầu đồng ý. Hắn ngoảnh đám binh sĩ phía , định gọi vài tới dỡ đống gạch ngói để tìm kiếm xem ai may mắn còn sống .
"Sợ là vô ích thôi, cái mái nhà nặng như thế, ở đè c.h.ế.t thì cũng ngạt mà c.h.ế.t ."
Giọng đầy khí thế vang lên từ phía . Cả hai thì thấy Kỷ Lân Du đang vội vã dẫn theo vài tới. Người lên tiếng là một lão già trông tinh , khỏe khoắn ngay lưng .
"Ta ghé nhà Ngụy thúc ở ngay đầu hẻm núi, thấy trong thung lũng lửa cháy nên cùng thúc chạy tới cứu hỏa, ngờ ..." Kỷ Lân Du đang dở, ánh lửa mập mờ thấy Thiên Đăng trong bộ nam trang, ngẩn một chút mới nhận , kinh ngạc hỏi: "Quận chúa? Sao cũng ở đây?"
"Trong loạn binh, chúng bắt cóc thím Thất của Kim Đường nên chúng tới tìm ." Thiên Đăng chỉ tay về phía Kim Đường, ngắn gọn giải thích: "Ta xem bên còn sống , hy vọng tìm chút manh mối."
"C.h.ế.t tiệt, lũ loạn binh diệt mãi hết!" Kỷ Lân Du vỗ đùi đ.á.n.h đét, sang dặn dò: "A Ngụy, phiền chạy qua phía Ngự Lâm quân gọi thêm vài tới giúp một tay. Mấy thúc mấy bá, chúng cùng với Bắc Nha dọn chỗ , đưa bên ngoài !"
Một thanh niên gầy gò trong nhóm lên tiếng nhận lệnh, đó bèn chạy biến. Trời sập tối, bước hụt suýt ngã nhưng vẫn kịp giữ thăng bằng, mượn một bó đuốc nhanh chân biến mất trong bóng đêm.
Thiên Đăng chợt nhớ lời Mã hiệu úy , thầm hiểu "A Ngụy" hẳn là con trai lão Ngụy, từng thi Thần Sách quân nhưng đậu.
Cô sang mấy đàn ông trung niên, ánh mắt dừng ở một vẻ ngoài khá giống A Ngụy: "Vị là Ngụy thúc ? Nghe năm xưa thúc cũng là thuộc hạ trướng cha ông ?"
"Phải, , ngờ Quận chúa đến !" Lão Ngụy vội vàng hành lễ: "Quận chúa yên tâm, lên tiếng thì dù bên là sống xác c.h.ế.t, mấy chúng cũng sẽ dốc sức đào lên bằng !"
" thế, chúng đều từng là lính của lão Vương gia. Nhờ Quận chúa tận lực mà còn trong quân mới giữ vị trí, kẻ xuất ngũ như chúng cũng thường xuyên nhận cứu tế, ai nấy đều ơn sâu nặng. Nay việc, chúng nhất định từ nan!" Những khác cũng đồng thanh phụ họa: "Quận chúa tuy là nữ nhi nhưng mang đậm phong thái của cha ông, già chúng luôn ghi nhớ ân đức của !"
"Các thúc quá khen , đều là tiền bối trướng cha ông , chút việc cỏn con đó đáng là bao." Thiên Đăng nén đau dậy đáp lễ, cảm ơn họ kịp thời tới giúp sức.
Sau khi phân phó xong xuôi, Thôi Phù Phong trời muộn, khẽ hỏi cô: "Sắp tối hẳn , Quận chúa đừng đợi ở đây nữa, là về trang viện nhé?"
Thiên Đăng định gật đầu thì bỗng thấy tiếng c.h.ử.i rủa với chất giọng kỳ quái vọng : "Cái đôi gian phu dâm phụ đó! Đợi bắt , nhất định băm tụi nó mười mảnh mới hả giận!"
Mọi đầu . Dưới sự hộ tống của Lăng Thiên Thủy và binh sĩ, Minh Thứu một tay cầm đuốc, một tay sờ vết m.á.u mặt, c.h.ử.i đổng khỏi rừng.
Kỷ Lân Du buồn trêu: "Người băm thây tám mảnh thôi, mười mảnh?"
"Hừ, đao của nhanh, c.h.é.m thêm hai nhát nữa !" Minh Thứu cãi , ngước mắt lên thấy Thiên Đăng cùng bàn chân trái vẫn còn dính máu, lập tức bỏ mặc đám đông, lao thẳng tới ngựa cô: "Tiên chu, nàng cũng thương ?"
"Vết thương nhỏ thôi, đáng ngại." Thiên Đăng vẻ lôi thôi lếch thếch, đầu tóc rũ rượi của : "Còn ? Không chứ?"
Minh Thứu lắc đầu nguầy nguậy, vẻ mặt tỏ vô cùng đáng thương: "Sao , Tiên chu xem, khuôn mặt trai của rách !"
"Thôi ông tướng!" Kỷ Lân Du ấn mặt đẩy sang một bên.
Lăng Thiên Thủy bấy giờ mới tiến tới với Thiên Đăng: "Dưới sườn dốc đó là lá khô tích tụ lâu năm, hề hiểm trở. Khi chúng tới nơi, tự bò lên , vết thương nặng nhất là vết xước mặt đó thôi."
Thấy Minh Thứu vẫn còn nhảy nhót tung tăng , Thiên Đăng mới thật sự nhẹ lòng. Nào ngờ đầu thấy Kim Đường, cơn giận bùng lên: "Kim Đường, và mười lăm bộ tộc Hồi Hột sẽ tha cho ngươi và cái nhà họ Kim của ngươi !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-16-linh-hy.html.]
Kim Đường bàn chân thương của Thiên Đăng, sờ vết thương đùi , lí nhí đáp: "Huynh yên tâm, nhà họ Kim chúng cũng tuyệt đối tha cho Thất... Lam Tú Dung và tên Phùng Dực ."
"Hừ, chỉ món nợ thôi , thù của biểu ca , đợi tra rõ sẽ tính sổ với nhà ngươi !"
Kim Đường đỏ bừng mặt, siết chặt miếng ngọc bội bên hông: “Huynh cứ đợi đấy, lai lịch miếng ngọc nhất định sẽ hỏi cho lẽ. Tóm ... biểu ca thể c.h.ế.t một cách rõ ràng như thế, mà cũng thể chịu oan ức công ."
Minh Thứu hậm hực lườm một cái. Thiên Đăng đưa ánh mắt an ủi Kim Đường đang tội nghiệp, mới sang Lăng Thiên Thủy.
Từ lúc ở rừng trở về, chẳng buồn để tâm đến sự ồn ào xung quanh mà cầm đuốc kiểm tra tiến độ dọn dẹp đống đổ nát. Như linh tính mách bảo, đúng lúc nàng đang lén thì cũng ngoảnh , hai ánh mắt chạm giữa trung.
Đoạn, rảo bước tới bên cạnh, dắt lấy cương ngựa đưa tay về phía nàng.
Chẳng chút do dự, Thiên Đăng đặt tay lên cánh tay , mượn lực leo lên ngựa. Dù một bên chân đau điếng thể đạp bàn đạp, nhưng may con ngựa ngoan, cô cứ thế co một chân lên mà vững vàng.
Ánh mắt Thôi Phù Phong khựng họ một thoáng, cố giữ vẻ thản nhiên , đúng lúc thấy tiếng bàn tán từ phía . Đó là mấy lão binh cùng Kỷ Lân Du đang hạ thấp giọng trò chuyện.
"Kỷ hiệu úy, cái mặt trắng họ Kim cũng là ứng cử viên phu quân của Quận chúa đấy ?"
Kỷ Lân Du thuận miệng đáp: "Phải, là tiểu công t.ử nhà họ Kim, giàu nhất Trường An đấy."
"Hắn năm nay bao nhiêu tuổi ? Sao cứ thấy giống..." Có đang lầm bầm thì lão Ngụy nháy mắt hiệu. Cả nhóm lướt qua Thôi Phù Phong và Lăng Thiên Thủy lách qua phía mấy cây cột trong đống đổ nát.
Thôi Phù Phong chỉ loáng thoáng mấy chữ "miếng ngọc bội đó... là... trông chừng cho kỹ". Hắn định tiến gần thêm nhưng họ im bặt và tản .
Hắn khẽ nhíu mày, miếng ngọc bội bên hông Kim Đường, trầm mặc một lát thở dài: " là tới rắc rối tới đó."
...
Vừa thấy Quận chúa mang thương tích trở về, trong trang viện lập tức cuống cuồng cả lên.
Vết thương vốn chỉ băng bó tạm bợ nay rửa sạch nữa, đắp t.h.u.ố.c quấn băng cẩn thận. Thiên Đăng bộ y phẩm sạch sẽ, mềm mại, uống cạn bát t.h.u.ố.c đắng ngậm lấy một quả thanh mai ngào đường, bấy giờ mới coi như hồi phục chút sức lực.
Vi Phong Dương, đang trú tạm tại trang viện, lúc cũng lặn hết phát ban. Với tư cách là khách, thấy chủ nhà gặp chuyện, thể sang hỏi thăm một tiếng.
Khi cô gặp chuyện vì đám loạn binh, mắt sáng rực lên, liên tục gặng hỏi lũ phỉ đang ở , lập tức dẫn lao thẳng tới ngôi miếu hoang, hùng hổ tuyên bố nhất định sẽ lùng sục cả đêm để bắt bằng tên lính đào ngũ còn sót .
Thiên Đăng thừa hiểu, Vi Phong Dương đề bạt Tả Vệ phủ suất Đông Cung, một phần nhờ bao năm cần mẫn sai sót, hai là tình cờ hộ giá Thái t.ử trong loạn binh, chứ thực chất chẳng công trạng gì lẫy lừng. Lần đám loạn binh bắt cóc quyến thuộc nhà giàu, thương Quận chúa triều đình, nếu thể xen chân lập công thì bản lý lịch sẽ thêm bội phần.
Thiên Đăng chỉ mỉm gì. Quay đầu thấy Đồi Mồi cứ sụt sịt lóc vì tự trách, nàng vỗ nhẹ tay cô bé, bảo: "Đừng lo, chẳng bình an trở về ?"
Đồi Mồi nghẹn ngào: "Quận chúa, đều tại em , em nên... nên..."
"Sao nên? Phải báo cho chứ, nếu chuyện tiến triển ?" Thiên Đăng đoạn, chợt nhớ : "Có điều về nhà em giúp giấu cô cô Huyền Cơ đấy, nếu để cô cô , thế nào bà cũng cằn nhằn cho xem..."
"Ta chỉ cằn nhằn thôi , mà còn trách phạt Quận chúa nữa đấy!"
Giọng của cô cô Huyền Cơ vang lên từ ngoài cửa. Thiên Đăng ngẩng đầu, thấy bà đang giận cuống quýt , lườm nàng một cái vội vàng tiến lên kiểm tra vết thương.