THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 15: Lạc Lõng
Cập nhật lúc: 2026-02-04 13:05:20
Lượt xem: 130
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trời dần sáng tỏ.
Thiên Đăng nấp trong ngôi nhà hoang xa lạ, lặng lẽ chờ đợi.
Nàng suy ngẫm về những chuyện xảy mấy ngày nay, từ cái c.h.ế.t của Bắc Vương đến vụ hỏa hoạn Linh điện, rõ ràng là nhắm nàng, năm bảy lượt bày mưu dồn nàng chỗ c.h.ế.t.
Thế nhưng kẻ thể điều là ai?
Hôm đó Bắc Vương hẹn gặp nàng là nhất thời ngẫu hứng, chuyện chỉ thể là những gần họ lúc đó...
Ngoài mấy vị ứng cử viên phu quân của nàng, chỉ còn vài trong Vương tộc.
Mà Vương tộc Khâu Từ tề tựu đông đủ trong Linh điện, nếu thực sự là họ thiết kế, tuyệt đối sẽ dùng thủ đoạn nguy hiểm đến mức đẩy tất cả biển lửa như .
Ngoài , còn Quốc sư và mấy vị quan lớn trong triều.
Nhìn bộ dạng Quốc sư lúc thoát khỏi đám cháy, e là lành ít dữ nhiều. Còn những khác... liệu vì tranh quyền đoạt lợi mà khiến Vương tộc Khâu Từ vong quốc diệt chủng ?
nếu họ thực sự ý đồ đoạt chính quyền, tuyệt đối sẽ chọn lúc Thái t.ử Đại Đường đến tuần tra. Dẫu nếu giấu Đại Đường tay, họ còn cơ hội lên ngôi, nhưng hiện giờ binh hùng tướng mạnh Đại Đường đang ở đây, cục diện trong tầm kiểm soát, Vương tộc Khâu Từ c.h.ế.t hết, Đại Đường sẽ nhanh chóng sắp xếp nâng đỡ thế lực cận với . Đối phương tay tàn độc diệt sạch Vương tộc Khâu Từ như cũng chỉ là may áo cưới cho khác mà thôi.
Loại trừ bọn họ , những mặt lúc đó chuyện còn Thái t.ử điện hạ và ba ứng cử viên vị hôn phu của nàng.
Hiện nay Tây Vực đang biến động, Thái t.ử tây tuần vốn là để định cục diện, tuyệt đối thể tay với Khâu Từ. Nếu , biên phòng Tây Bắc của Đại Đường xảy vấn đề, một nửa giang sơn rơi tay giặc, triều đình sẽ nguy như trứng chồng.
Nếu vì chính cục bất , sự yên của biên quan quá quan trọng, Đế Hậu nỡ để đứa con độc nhất, Trữ quân của một nước đích tuần tra biên giới, gây dựng uy tín?
Còn Tiết Tích Dương...
Thiên Đăng lặng lẽ suy xét về .
Thái Nhạc Thừa mang danh phong lưu khắp thiên hạ, tài hoa cầm kỳ thi họa xuất chúng, trình độ âm nhạc ca vũ càng siêu phàm.
Cũng vì thế tính tình chút phóng túng, thích châm chọc thị phi, thích quần áo và vui chơi, thích công khai ngấm ngầm trêu chọc tiếp cận nàng, nhưng điều, điểm dừng.
Tiếp xúc với lâu như nàng bao giờ thấy hứng thú với chính sự triều đình, càng đừng đến việc quan tâm nỗi khổ biên ải.
... Điều duy nhất liên quan đến biên giới, lẽ là việc tinh thông nhạc vũ các vùng Tây Vực.
Thái Nhạc Thừa đương nhiên tinh thông Thập bộ nhạc, giống như đầu gặp mặt đàn khúc Tô Mạc Già của Khâu Từ; khi nàng hoang mang bất lực cũng là đàn cho nàng khúc nhạc ca tụng tổ phụ.
Nói thì, tài vẽ tranh của cũng thâm hậu. Nàng từng tịch thu bức chân dung vẽ trộm, giờ nghĩ , hình dáng nàng mặc trang phục Khâu Từ trong tưởng tượng của với lúc nàng thực sự mặc , gần như khác chút nào.
điều chứng minh gì chứ? Nàng thấy một kẻ say mê phong hoa tuyết nguyệt như bất kỳ liên hệ nào với biến cố của Khâu Từ.
So thì tiếp xúc sâu hơn với hai vụ án là Thôi Phù Phong và Kỷ Lân Du.
Dẫu nàng sẽ bỏ trốn lúc đó, khéo ngang qua Linh điện, chỉ hai giúp nàng lên kế hoạch là họ.
Thôi Phù Phong thời cơ gây án trong vụ đầu tiên.
Khi Bắc Vương qua đời, đang ở trong Linh điện từng rời , tuyệt đối thể di chuyển Trấn quốc Tam thánh khí để g.i.ế.c .
Còn Kỷ Lân Du thì thiếu thời cơ trong vụ án thứ hai.
Khi Linh điện xảy hỏa hoạn, đang dẫn lẻn cung đưa nàng .
Hơn nữa, theo lời , đai lưng xanh là đến khi hành động Thôi Phù Phong mới đưa cho ký hiệu, thể sắp xếp để đám thích khách cải trang Linh điện g.i.ế.c ?
Nàng rà soát tất cả trong đầu một lượt, phát hiện ai cũng thể gây án... so , khả nghi nhất thực sự là chính bản nàng.
"Có động cơ, thời gian, năng lực, nhân chứng, vật chứng..."
Quả là bằng chứng như núi, thể chối cãi.
Kẻ bày mưu hãm hại nàng rốt cuộc là ai?
Thủ đoạn của kẻ nào cao minh đến thế, khiến nàng nhất thời bó tay chịu trói, nghĩ bất cứ cách nào phá vỡ cục diện vững như thành đồng vách sắt mặt?
Đang khổ sở suy nghĩ, bên ngoài bỗng vang lên tiếng bước chân.
Thiên Đăng cảnh giác trốn hầm ngầm, tay ngầm giữ chặt con d.a.o găm Kỷ Lân Du để .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-15-lac-long.html.]
Chỉ thấy hai ăn mặc như dân thường Khâu Từ mò trong sân, ngó tứ phía sắc trời mờ mờ sáng hẳn.
Thấy trong ngoài động tĩnh gì, bọn chúng mới nhà, bệt xuống đất, lôi lương khô và nước ăn uống.
"Ngươi bảo xem, con ả Huyện chủ Đại Đường trốn nhỉ? Cả thành đang lục soát, kết quả cả đêm qua chẳng thu gì?"
Thiên Đăng nín thở, im nhúc nhích cách bọn chúng đầy năm thước.
"Theo lý mà thì đáng lẽ ở ngay gần đây chứ. Lúc đó bọn mai phục gần Linh điện, bám theo đến tận đây thì mất dấu... khu cũng chẳng còn chỗ nào khác nữa mà."
Trong lòng Thiên Đăng khẽ động. Qua khe hở nắp hầm, nàng quan sát kỹ hai tên đó.
Chúng mặc quần áo vải thô bình thường, nhưng vóc dáng rõ ràng vạm vỡ hơn thường. Cái tướng xoạc chân khiến Thiên Đăng vô thức nhớ đến đám loạn binh của Phùng Dực.
Xem bọn chúng tìm đến đây tuyệt đối trùng hợp, mà là âm thầm bám theo nàng suốt dọc đường, chỉ là đến đoạn cuối mới mất dấu thôi.
Vậy thì... phận của đám mai phục gần Linh điện chờ đợi là gì, trong lòng Thiên Đăng đáp án.
Như để chứng minh phán đoán của nàng, chúng lôi từ trong hai dải vải, vo tròn nhét một khe đá.
nhờ ánh sáng ban mai lọt nhà, Thiên Đăng sớm nhận dải vải đó là gì...
Ánh xanh lấp ló trong lớp vải tối màu, là chiếc đai lưng vải xanh mà nhóm nàng dùng ký hiệu.
Sau khi bốc nắm rễ cỏ bịt chặt khe đá giấu đai lưng, hai tên sắc trời, bàn bạc: "Bên ngoài kiểm tra gắt gao thế , bọn kiểu gì?"
"Sợ cái gì? Đằng nào chúng nó cũng đang tìm con ả Huyện chủ Đại Đường, với ngươi ký hiệu gì ." Tên thản nhiên đáp: “Hơn nữa phía cửa Tây chẳng lót tay ? Bọn cứ bảo là thương nhân buôn, sợ cục diện hiện giờ lỡ hành trình của thương đội nên tranh thủ thành sớm là ."
Hai tên xong, xóa sạch dấu vết trong nhà, kiểm tra tình hình xung quanh một nữa rời khỏi sân, mất hút trong ánh sáng ngày mới.
Thiên Đăng do dự một chút. Biết rõ hai tên xuất hiện đáng ngờ, nên một một mạo hiểm, nhưng hang cọp bắt cọp con, lẽ bỏ lỡ cơ hội , thời cơ nắm bắt manh mối sẽ vĩnh viễn mất .
Nàng rốt cuộc vẫn chui khỏi hầm ngầm, dùng d.a.o găm vội vàng khắc lên tường chỗ nhét đai lưng xanh một mũi tên chỉ hướng cửa thành hình vòm, thêm chữ "Tây", đó quấn chặt quần áo và khăn trùm đầu, bám theo hai tên .
Hai gã đó rõ ràng thông thạo Vương thành Khâu Từ, lòng vòng tránh hết các đội tuần tra, qua những con hẻm hoang vắng, đến một cổng thành nhỏ vắng vẻ.
Nơi rõ ràng là điểm quan trọng của thành Khâu Từ, lính gác cổng cũng lười biếng. Hắn cầm bức tranh trong tay xem xét, còn cợt giơ cho bọn chúng xem: "Dọc đường thấy cô nương nào lẻ ? Trông như thế !"
Hai tên lắc đầu quầy quậy. Tên lính phẩy tay, lập tức cho qua.
Thiên Đăng đoán đó là hình vẽ của . Không ngờ cửa thành cũng phòng , hiện giờ nàng đồ hóa trang, rõ ràng thoát là chuyện dễ, càng thể khỏi thành theo dõi đám giả mạo .
Nàng , đang định tìm chỗ ẩn nấp thì ngước mắt lên thấy phía bụi bay mù mịt, một toán lính đang phi ngựa tới. Nàng ở cách cổng thành xa, khéo chặn ngay đường, chỉ đành vội kéo khăn che kín mặt, cúi đầu lùi gốc cây ven đường.
"Canh chừng cửa thành cho kỹ ! Uất Trì tướng quân lệnh, bỏ qua bất kỳ kẻ khả nghi nào!" Tên lính cầm đầu quát tháo hai gã canh cổng: “Nhất là phụ nữ, cô nương trẻ đến từ Trường An!"
Tên lính gác cổng giơ bức tranh trong tay lên, rối rít đáp: "Hiệu úy yên tâm! Bọn thuộc hạ lúc nào cũng chằm chằm tranh để soi đấy ạ!"
"Người lạ mặt khác cũng cho khỏi thành! Huyện chủ Đại Đường còn đồng bọn nữa!" Hắn đưa mắt quét sang Thiên Đăng đang bên đường, quát hỏi: “Ngươi, ở phường nào, sáng sớm tinh mơ đây?"
Thiên Đăng gần đây phường nào, trong lòng thầm kêu khổ, nhưng bề ngoài vẫn tỏ bình thản, giơ tay chỉ nhà dân bên cạnh: "Nhà ở đằng , nhà thứ hai dòng mương ngầm chảy qua . Đêm qua cừu nhà mất hai con, cha khỏi thành tìm cả đêm về, lo lắng nên sáng sớm bảo đây đợi cha về."
Nhờ nhà đốc thúc học tập từ nhỏ, tiếng Khâu Từ của nàng tròn vành rõ chữ, còn pha chút giọng địa phương Vương thành, khiến đối phương bớt vài phần nghi ngờ.
Lại nàng khăn che kín mặt mũi, chỉ lộ đôi mắt giống hệt cha ông, trong veo sáng ngời, rõ ràng là phong tình động lòng của con gái Khâu Từ.
Cô nương xem chẳng giống Hán Đại Đường chút nào.
Viên Hiệu úy cầm đầu buông lỏng ba phần cảnh giác, thấy nàng chỉ là phận nữ nhi cô độc, bèn nhảy xuống ngựa gần quan sát: "Đã cử một đưa cô nương về nhà, đêm qua trong thành xảy chuyện, thái bình ."
"Được thế thì quá, đa tạ ngài." Thiên Đăng thần sắc như thường, thậm chí còn vuốt ve bờm ngựa của , đầu cánh đồng hoang cây cối um tùm bên ngoài: “Ta đợi cha về sẽ... À, cha về kìa! Ta đón cha!"
Trong khi theo phản xạ theo tay nàng ngoại ô, nàng rút con d.a.o găm Kỷ Lân Du đưa, vung mạnh một nhát cắt đứt dây cương con ngựa tên lính đang dắt trong tay.
Ngay lập tức, nàng phi lên ngựa, chộp lấy roi da bên yên quất mạnh một cái.
Con ngựa đau, theo bản năng tung vó lao vụt về phía , phóng thẳng khỏi thành.
Trong chớp mắt, một kỵ mã cuộn lên bụi mù, như mũi tên b.ắ.n về phía núi rừng hoang dã, lao qua con đường núi quanh co nhấp nhô, thấy sắp lao nơi cây cối rậm rạp che khuất.
Cú quá bất ngờ, mất đến năm sáu nhịp thở, tên Hiệu úy mới bàn tay trống trơn của , hồn hét lớn: "Mau đuổi theo!"
Cả đám vội vã kéo ngựa, trèo lên lưng ngựa đuổi theo.