THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 15: Hàn Đàm
Cập nhật lúc: 2026-01-21 05:12:24
Lượt xem: 259
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Trăng đen gió lớn, hoang dã loạn binh, nguy hiểm tứ bề như mà tìm đại phu ?” Thái t.ử về phía rừng núi tối tăm gió rít từng cơn, chút sợ hãi: “Linh Lăng, là phận gái, thể lặn lội trong rừng núi giữa đêm hôm thế ? Chi bằng... chi bằng đợi viện binh đến, dọn sạch loạn binh bên ngoài hãy tính?”
“Ai viện binh bao giờ mới đến? Mà tình hình thần... thể đợi thêm nữa .” Giọng Thiên Đăng run run, nhưng mang theo sự quyết tuyệt thể lay chuyển: “Dù thế nào, thần nhất định tìm Liêu Y cô ngay lập tức!”
“Được, như thì sẽ cùng nàng một chuyến.” Một giọng trong trẻo vang lên từ ngoài cửa.
Thiên Đăng đầu , thấy bóng dáng cao gầy của Thôi Phù Phong bước qua cửa. Vạt áo lụa tím cổ tròn lấm lem m.á.u và bùn đất, nhưng tổn hại đến khí chất thanh lãnh sáng ngời của , chỉ càng tôn lên vẻ thanh cao thoát tục.
Hắn hành lễ với Thái tử, : “Nam Ngu bắt về, hiện đang trói trong phòng củi, sai trong trang canh giữ cẩn thận. Ngoài , thần gặp thám báo của Lâm Hoài Vương ở ngoại thành, tiền quân Sóc Phương chỉ còn cách đây đầy trăm dặm.”
Thái t.ử mừng rỡ khôn xiết, kích động bật dậy: “Thật ? Nói là Lâm Hoài Vương sắp đến ?”
“Phải, đến thì đại cục sẽ định, Điện hạ cứ yên tâm.”
Nghe tin Lâm Hoài Vương sắp đến, tựa như ánh bình minh xua tan đêm trường tăm tối, trong sảnh đều phấn chấn hẳn lên.
Ngay cả Thiên Đăng vốn thành kiến với Lâm Hoài Vương, cũng cảm thấy chuyến lẽ sẽ an hơn chút.
Thôi Phù Phong với nàng: “Chỉ là bên ngoài loạn quân vẫn còn, là rừng núi đêm khuya, Huyện chủ mạo hiểm lặn lội e là , để hộ tống nàng .”
Trước đề nghị bất ngờ của , Thiên Đăng ngỡ ngàng cảm kích: “Thôi lang quân... nguyện cùng mạo hiểm?”
“Trong trang đa phần là già yếu, thị vệ bảo vệ Điện hạ, còn mấy vị ứng cử viên , hiện giờ chúng thể tin tưởng .” Thôi Phù Phong hạ thấp giọng, ánh mắt nàng trong veo sáng ngời: “Đừng lo, nhất định sẽ dốc hết sức .”
Thiên Đăng rũ mắt, gật đầu một cái, đó gọi Phúc bá tới, dặn dò ông nhất định chăm sóc phu nhân chu đáo.
Có Thôi Phù Phong cùng, Thiên Đăng mang theo Khang thúc là quen thuộc địa thế xung quanh nhất. Thái t.ử phân cho nàng hai thị vệ cận võ nghệ cao cường, năm năm ngựa lao khỏi trang viên phi con đường núi tối tăm.
Giữa đêm khuya, bóng tối đặc quánh như mực.
Thiên Đăng dựa trí nhớ, đầu dò đường. Trong lòng nóng như lửa đốt, nàng mặc kệ phía nguy cơ trùng trùng, chỉ cắm đầu tìm đường núi.
Khang thúc giúp nàng xác định phương hướng, nàng vắt óc nhớ con đường từng dẫn , men theo khe suối quanh co mà tiến.
Cho đến khi mặt xuất hiện một thung lũng, khe suối tụ thành một đầm nước nhỏ. Phía hết đường, đá lởm chởm, vó ngựa khó .
Nàng nhảy xuống ngựa, cố gắng nhận diện con đường mặt.
Bôn ba suốt đêm, đang nguy kịch, Thiên Đăng trong đêm hè oi bức, toát mồ hôi lạnh. Cảm giác nóng lạnh đan xen khiến tinh thần nàng hoảng hốt, nhất thời tìm con đường mòn trong ký ức.
“Đừng hoảng, núi ở đây, đường ở đây, chạy .” Thôi Phù Phong quanh núi rừng, : “Chúng nghỉ một lát, nàng bình tĩnh nhớ xem.”
Thiên Đăng gật đầu, mệt lả đến bên đầm vốc nước hắt lên mặt. Nước đầm lạnh buốt giúp ý thức nàng tỉnh táo hơn đôi chút.
Trong tiếng nước khỏa lao xao, Thôi Phù Phong lưng nàng bỗng đầu, cảnh giác lắng những âm thanh hỗn tạp trong rừng.
Thiên Đăng chằm chằm mặt nước một lúc, lật mu bàn tay lên. Trong ánh sáng lờ mờ, nàng láng máng thấy bên mép bàn tay vẫn còn vương vệt m.á.u của .
Nỗi bi thương và sợ hãi dâng trào trong lòng, nghĩ đến dáng vẻ thoi thóp của giường bệnh, nàng ngẩng đầu rừng núi mênh m.ô.n.g trùng điệp mặt, cố hết sức lục lọi ký ức về lộ trình.
“Đoạn đường phía e là thể cưỡi ngựa nữa, chúng men theo đường núi lên ...”
“Đi mau!” Chưa đợi nàng xong, Thôi Phù Phong phía đột ngột nắm lấy bàn tay ướt sũng của nàng, kéo phắt nàng dậy.
Thiên Đăng kịp phản ứng, lôi xềnh xệch chạy về phía mấy con ngựa.
“Huyện chủ, đắc tội.” Trong lúc nguy cấp , vẫn quên xin vì nắm tay nàng.
“Đi ?”
Nàng lảo đảo chạy theo , còn hiểu chuyện gì xảy thì bên cạnh vang lên một tràng quái dị.
Mười mấy bóng từ bụi cây thấp ven đầm lao , đều mặc áo giáp rách nát, là một toán loạn binh.
Kẻ đầu vung đao sáng loáng c.h.é.m đứt dây cương ngựa của bọn họ.
Lũ ngựa hí vang một tiếng, lập tức hoảng sợ chạy tán loạn bụi cỏ, bỏ năm đang bao vây chặt chẽ.
Đám loạn binh cầm đao từng bước ép sát, vây chặt lấy họ, hau háu Thiên Đăng đang Thôi Phù Phong che chắn phía , gằn: “Huynh tiếng vó ngựa là dê béo đến , nhưng ngờ béo thế , uổng công bọn vất vả đuổi theo tận cái khe núi !”
Ánh sáng lờ mờ tuy che khuất dung nhan Thiên Đăng, nhưng phủ lên bóng dáng nàng một lớp hào quang mỏng manh, càng khiến nàng trông như đóa hoa đang độ xuân thì, yêu kiều mê .
Mắt thấy đám loạn binh từng bước ép sát, năm Thiên Đăng lưng tựa đầm nước, còn đường lui.
Khang thúc và hai thị vệ vây công tách , tên lính cầm đầu kìm nôn nóng lao bổ về phía Thiên Đăng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-15-han-dam.html.]
Ánh đao trong tay Thôi Phù Phong lóe lên, c.h.é.m thẳng mặt đối phương. Mặt tên lập tức tóe máu, một nhát đao rạch từ trán trái xuống hàm , gọt phăng cả một nửa cái mũi, hét lên t.h.ả.m thiết ngã vật đất.
Từ khi quen đến nay, Thiên Đăng chỉ thấy phong thái con nhà thế gia thanh nhã cao quý của , nào ngờ tay tàn nhẫn quyết liệt đến thế. Trong lúc kinh hãi nàng cũng hiểu ... giờ phút sinh t.ử , chỉ cần do dự một chút, đừng bản nàng mà đang trọng thương cũng sẽ rơi tuyệt cảnh.
Thấy một tên loạn binh phía né sự bảo vệ của Thôi Phù Phong, áp sát nàng, Thiên Đăng lúc đầu óc lạnh băng sáng suốt, con d.a.o găm trong tay đ.â.m mạnh, hiểm mạnh cắm phập vai đối phương.
Tên ôm vai lùi , gầm lên giận dữ: “G.i.ế.c cho ! G.i.ế.c thằng đàn ông , lão t.ử ăn sống con đàn bà !”
Đám lính phía đồng loạt xông lên. Tuy là loạn quân nhưng dù cũng huấn luyện, mười mấy thanh đao ngọn giáo chĩa bọn họ đ.â.m chém, thế công kín như bưng.
Thôi Phù Phong dù thủ xuất chúng, nhưng đối mặt với sự vây công như cũng chỉ thể đ.á.n.h che chở Thiên Đăng lùi phía .
Gót chân hẫng một cái, phía hai là mép vực đầm nước.
Thị vệ và Khang thúc thoát khỏi sự đeo bám của mấy tên lính lao tới giải cứu, nhưng song quyền nan địch tứ thủ, một thị vệ đ.â.m trúng sườn trái, ngã gục ngay lập tức.
Khang thúc một đao c.h.é.m lật, ngã bụi cỏ còn động tĩnh.
Nhìn đám loạn binh đang ép sát từng bước, Thôi Phù Phong hai tay cầm đao chắn Thiên Đăng ở phía .
Thời khắc sinh tử, Thiên Đăng dựa lưng miễn cưỡng vững bên mép đầm, nắm chặt con d.a.o găm nhỏ bé trong tay, cảnh giác với cử động của đám lính mặt.
Thôi Phù Phong cũng chằm chằm đối phương, chỉ khẽ mấp máy môi, : “Bên hông , một mũi tên lệnh.”
Thiên Đăng ngẩn , tên lệnh là vật truyền tin trong quân, thấy cầm đao phòng thủ, bèn đưa tay sờ soạng bên hông .
Quả nhiên, nàng lập tức sờ thấy một mũi tên lệnh to bằng ngón tay cái, dài chừng nửa thước. tên lệnh cần lửa hương mới kích hoạt , nàng lập tức theo thắt lưng về phía , đai lưng túi thơm, túi cá vàng, ngọc bội... ống lửa.
Ngay khoảnh khắc nàng giật ống lửa xuống, đám loạn binh đối diện lao tới.
Thôi Phù Phong che chắn nàng lưng, vung đao nghênh chiến. Giữa rừng đao kiếm chuẩn xác cắt đứt cổ họng một kẻ phía bên trái, đao thế thu về, c.h.é.m chéo qua sườn một kẻ khác bên trái, m.á.u tươi lập tức phun trào.
Nhân lúc Thôi Phù Phong giành một trống trong chớp mắt, Thiên Đăng lập tức thổi bùng ống lửa, châm ngòi tên lệnh.
Trong bóng tối, một luồng sáng chói lòa vút lên trời đêm, nổ tung cao, ánh sáng màu cam đỏ chói mắt soi rọi khắp núi rừng xung quanh.
Màu cam đỏ, là tên lệnh truyền tin của quân Sóc Phương.
Thiên Đăng trong lòng lập tức hiểu , Thôi Phù Phong đó bắt Nam Ngu gặp thám báo của Lâm Hoài Vương, chắc chắn đây là thứ lấy lúc đó, lẽ dùng để báo vị trí của Thái t.ử để bảo vệ an .
mang theo bên dùng nó cho nàng.
Chưa đợi nàng suy nghĩ kỹ, m.á.u nóng b.ắ.n lên má nàng.
Thôi Phù Phong tuy c.h.é.m c.h.ế.t mấy kẻ xông lên đầu tiên, nhưng những tên lính phía nhân lúc thu đao về thừa cơ xông tới, một ngọn giáo nhanh chóng đ.â.m phập n.g.ự.c .
Trái tim vật nhọn xuyên thủng, chỉ trong một thở, m.á.u tươi n.g.ự.c Thôi Phù Phong phun xối xả, lảo đảo ngã ngửa .
“Thôi lang quân!”
Thiên Đăng đưa tay định kéo , nhưng cao sức nặng, trong tiếng nước b.ắ.n tung tóe, nàng chẳng những kéo , mà còn cùng rơi tùm xuống đầm nước lạnh giá.
Thiên Đăng tuy bơi nhưng giỏi, chỉ đủ khỏa nước mà thôi. Còn Thôi Phù Phong trọng thương rơi xuống nước, ý thức mê man.
Vùng Kính Nguyên ở Tây Bắc, nhiều cát ít nước, nên loạn quân tuy hung hãn nhưng bơi, chỉ thể bờ c.h.ử.i bới ầm ĩ, dùng ngọn giáo chọc xuống nước đ.â.m họ.
Thiên Đăng ngụp lặn trong nước, ôm lấy Thôi Phù Phong cố sức bơi giữa đầm để tránh mũi giáo.
Tuy là cuối hạ nhưng nước đầm núi sâu thăm thẳm, lạnh buốt thấu xương. Tay chân nàng cứng đờ, cả chỉ thể miễn cưỡng nhô đầu lên mặt nước, nhưng cố chấp chịu buông Thôi Phù Phong , sợ chìm xuống đáy đầm.
Ý thức chìm hôn mê, vết thương n.g.ự.c ngâm trong nước, m.á.u tươi ngừng trào .
Thiên Đăng ban đầu dùng tay nâng , đó tay cứng đờ , bèn dùng vai húc đỡ lấy .
Cả nàng ngâm trong làn nước lạnh giá, vì gánh lấy sức nặng của nên cả cổ và cằm đều nước ngập qua. nàng vẫn cố hết sức chống đỡ lên, để vết thương của nước nhấn chìm.
giống như năm mười ba tuổi , nàng phí công vô ích giữ mạng sống của tổ phụ, giờ đây giữa đầm nước , nàng vẫn bất lực như xưa.
Nàng dần dần mất hết sức lực, trong thở gấp gáp, nước tràn miệng mũi khiến nàng ho sặc sụa đau đớn, thể run rẩy dữ dội chìm nổi.
“Huyện... chủ...”
Thôi Phù Phong hồi phục chút ý thức trong làn nước lạnh lẽo, khó khăn đầu nàng.
Nàng còn thấy tiếng gọi yếu ớt của , thần trí mơ hồ, nhưng cơ thể vẫn cố chấp dùng vai đỡ lấy , dốc hết sức tàn để và để nhô lên khỏi mặt nước.