THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 15: Đợi giá mà bán
Cập nhật lúc: 2026-01-22 06:02:23
Lượt xem: 199
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Thật ? Huyện chủ thực sự nhận lời Kim gia và Vu gia, sẽ điều tra kỹ vụ án ư?"
Chuyện nhà họ Vu đến Vương phủ loạn đương nhiên giấu , nhất là sáu còn ở hậu viện, họ nhanh chóng tin tức.
"Ta nghĩ, Huyện chủ chừng thực sự thể tra đấy." Lại đến buổi họp mặt ba ngày một để học cung quy, tập trung sảnh đường. Thương Lạc chống cằm mắt sáng lấp lánh: “Hồi ở điền trang, Kỷ Quốc phu nhân gặp nạn, chính Huyện chủ chỉ trong vài ngày ngắn ngủi điều tra rõ ràng chuyện, tóm gọn hung thủ!"
Không cần nhắc, vẫn còn nhớ rõ buổi tiệc tiễn biệt ở điền trang hôm đó, cảnh tượng Huyện chủ Linh Lăng bóc tách từng lớp kén tìm hung thủ.
Tiết Tích Dương khẽ, ngón tay gảy nhẹ bản nhạc phổ, nhỏ: "Thế nhưng Thương Lạc, từng nghĩ tới ? Hôm đó hung thủ g.i.ế.c hại Vu Quảng Lăng, nếu là Kim Đường thì những nghi phạm còn đều đang giữa chúng đây..."
Thương Lạc hít sâu một , vội vàng : "Không , ! Hôm đó cùng Huyện chủ suốt mà!"
Tiết Tích Dương kéo dài giọng: "Đương nhiên . Chỉ là kẻ vô duyên vô cớ kéo khác xuống nước. Ta chỉ bộ quần áo thôi, ngờ dây dưa rắc rối..."
Mạnh Lan Khê ý trong lời của , mặt cảm xúc lật qua một trang sách: "Cây ngay sợ c.h.ế.t , chẳng lẽ Huyện chủ đổ oan cho vô tội?"
Thương Lạc lập tức hưởng ứng: "! Đệ tin Huyện chủ nhất định sẽ tìm chân tướng, trả sự trong sạch cho Kim đại ca và chúng !"
Người trong Vương phủ chịu tin tưởng Huyện chủ, nhưng bên ngoài Vương phủ, dân chúng phố phường lý lẽ riêng.
Cửa sòng bạc Thịnh Phát vây kín như nêm cối, đa phần ôm đầu than ngắn thở dài, còn kẻ định xông sòng bạc đòi tiền vốn.
Chỉ bên trong ồn ào một trận, đám bảo kê cầm gậy gộc xông , đẩy lùi đám đông đang kích động.
Chưởng quầy sòng bạc bước , lớn tiếng quát mắng đám con bạc đang chặn cửa: "La lối cái gì? Tiền đặt xuống còn lấy , cứt ỉa các ăn ?"
Có bên ngoài phục hét lên: "Tại lấy ? Đây là c.h.ế.t , chứ Huyện chủ chọn chồng!"
"Hừ! Lúc các đặt cược bộ Huyện chủ mang mệnh khắc chồng, lục vô duyên ? Mười ông chồng thì ai xảy chuyện cũng là do mệnh! Trước đó Tô Vân Trung c.h.ế.t, ai kêu gào đòi tiền ? Nam Ngu lưu đày, đặt cửa ai chẳng tự nhận xui xẻo? Nói cho cùng Huyện chủ kén rể là xem mạng ai lớn mới trụ ! Nếu c.h.ế.t một mà trả tiền, thế c.h.ế.t thêm nữa thì ? Chấp nhận chơi thì chấp nhận chịu, hạ nêm hối, vì đặt cược c.h.ế.t mà đòi xe ? Không cửa !"
Thấy đám bảo kê sòng bạc như lang như hổ, một kẻ nhát gan đành nhận xui xẻo, lủi thủi bỏ .
vẫn còn một nhóm nhỏ rõ ràng thua đau chịu nổi, vẫn chặn cửa ồn ào, đám bảo kê trực tiếp đẩy ngã lăn đường.
Thương Lạc đang ôm một túi lạc và hạt dưa ngang qua, kịp đề phòng, suýt chút nữa ngã đ.â.m sầm .
Cậu vội che chắn đống đồ ăn trong lòng, kỹ lồm cồm bò dậy mặt , kinh ngạc thốt lên: "Quân Sơn ca, ?"
Kẻ cờ b.ạ.c đỏ mặt tía tai vì tức giận là bạn học cùng lớp Trịnh Quân Sơn. Hắn hậm hực phủi bùn đất , miệng c.h.ử.i bới: "Thật quá đáng! Cái lũ khốn nạn vô , thế là cướp trắng trợn !"
Thương Lạc bên cạnh c.h.ử.i rủa, lập tức hiểu đầu đuôi câu chuyện: "Quân Sơn ca, đặt cược Quảng Lăng ca hả?"
"Ta dốc hết vốn liếng đặt ! Đây là bộ tiền tiêu vặt cả năm của , giờ đây? Về nhà xin thêm chắc chắn cha mắng cho vuốt mặt kịp!"
Thương Lạc vốn định nhạo , nhưng nghĩ đến Vu Quảng Lăng và Kim Đường, trong lòng thấy khó chịu, bĩu môi : "Biết , ai mà ngờ xảy chuyện như ? Giờ ai đặt cửa Quảng Lăng ca và Kim Đường ca đều tiêu tùng hết..."
"Kim Đường tiêu tùng , oan đấy." Trịnh Quân Sơn bỗng hạ thấp giọng, vẻ mặt bí hiểm : “Nếu mà còn một khoản tiền nữa , sẽ đặt cửa Kim Đường."
"Huynh thua trắng tay mà còn đòi đặt cược !" Thương Lạc buột miệng , đợi hồn mới "A" lên một tiếng, hỏi: “Sao Kim Đường ca hung thủ?"
"Cái cho . Vương phủ quyền, Kim gia tiền. Giờ trong tay nắm giữ manh mối, cả đời ăn sung mặc sướng là trông chờ cả nó đấy!" Trịnh Quân Sơn nháy mắt hiệu với : “Chỉ Huyện chủ và Kim gia sẽ đưa điều kiện gì thôi, thấy ?"
Thương Lạc là trẻ con ranh ma, đương nhiên hiểu ý , trợn tròn mắt hỏi: "Chẳng lẽ hung thủ thực sự là ai, nhưng 'đợi giá mà bán', dùng nó để đổi lấy lợi ích?"
"Ây da, đừng khó thế chứ... Nói thế nhé, quả thực phát hiện chút gì đó. Hôm đó ở Quốc T.ử Giám một , động cơ gây án, thời gian gây án, thậm chí còn vô tình phát hiện thủ đoạn gây án của ... Chỉ là lúc đó đang gì thôi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-15-doi-gia-ma-ban.html.]
Thương Lạc kích động vô cùng, lập tức kéo tay : "Đi! Đệ dẫn gặp Huyện chủ!"
"Khoan , thực vẫn để ý đến tiền của Kim gia hơn, dù cũng đang cháy túi thật . Đệ nhớ đừng kinh động khác, cứ lặng lẽ thông báo cho họ, là đang đợi ở phòng ngủ của trong Quốc T.ử Giám cung kính chờ đón."
Trịnh Quân Sơn bỏ . Thương Lạc theo bóng lưng , lầm bầm trong miệng: "Quân Sơn ca lúc nào cũng thần thần bí bí, tin nhỉ...?"
"Cái gì mà thần thần bí bí?" Phía hỏi.
Thương Lạc , là mấy học trò Quốc T.ử Giám cùng dạo chợ Tây.
Thương Lạc định mở miệng thì bỗng rùng một cái.
... Những quen thuộc đều mặt ở Quốc T.ử Giám, đều hiềm nghi g.i.ế.c hại Quảng Lăng ca, đều thể là kẻ khiến ngã xuống trong vũng máu...
Cậu bừng tỉnh dám thêm gì nữa, chỉ ném một câu ba chân bốn cẳng chạy biến: "Không gì, còn việc, đây!"
Thấy bộ dạng của , tiếng đùa phía vang lên: "Đã là ứng cử viên phu quân Huyện chủ mà vẫn như trẻ con thế nhỉ?"
"Thương Lạc! Đệ mà cứ thế là rút tiền cược cửa đấy nhé!"
Thương Lạc mặc kệ họ, nóng lòng như lửa đốt, chạy một mạch về Vương phủ tìm Thiên Đăng.
"Nắm giữ manh mối, đợi giá mà bán ?" Thiên Đăng Thương Lạc kể đầu đuôi, lập tức sai cô cô Huyền Cơ chuẩn ngựa, đồng thời cho báo tin cho Kim gia.
Nghĩ ngợi một chút, nàng dặn Thương Lạc: "Ngoài Vu Quảng Lăng gặp chuyện , nhớ cẩn thận, đừng lẻ loi một . Nếu thì về nhà ở tạm cũng ."
Thương Lạc nghĩ đến cảnh ngộ ở nhà, đầu lắc như trống bỏi: "Huyện chủ yên tâm , mấy hôm nay chạy sang chỗ Cảnh Ninh ca ngủ, tiện thể dạy mấy đứa của sách vỡ lòng, còn ăn ké điểm tâm ngon, sướng hơn ở nhà nhiều!"
Thiên Đăng cũng gật đầu: "Cũng , bản hết sức cẩn thận."
Lúc Thương Lạc sắp , dè dặt quan sát sắc mặt nàng, ngập ngừng hỏi: "Huyện chủ, nghi ngờ Lan Khê ca ca ?"
Thiên Đăng khẽ nhướng mày: "Sao nghĩ ?"
Thương Lạc ấp úng: "Tại vì... tại vì Quân Sơn ca , động cơ, thời gian, hơn nữa còn phát hiện thủ đoạn gây án... Đệ nhớ là hôm đó học trò nào đến muộn, Quân Sơn ca cũng đến muộn."
Cho nên, Tiết Tích Dương - đến muộn - vì Trịnh Quân Sơn thời gian gặp mặt, ngược rửa sạch hiềm nghi.
Cũng Vì thế động cơ và thời gian lúc đó, chỉ còn Kim Đường và Mạnh Lan Khê.
Mà nếu Trịnh Quân Sơn cung cấp manh mối về hung thủ thực sự thì chắc chắn đó thể là Kim Đường .
Thiên Đăng gì, chỉ phất tay hiệu cho .
Đợi Thương Lạc khỏi, nàng thấy cô cô Huyền Cơ vẫn bên cạnh chần chừ chịu chuẩn xe ngựa cho . Đang định hỏi thì thấy cô cô mặt đầy hờn dỗi, nước mắt chực trào: "Đường đường là Huyện chủ Vương phủ, xuất đầu lộ diện đến cái nơi vàng thau lẫn lộn như Quốc T.ử Giám, thế còn thể thống gì nữa, thể diện Vương phủ để chứ..."
Thiên Đăng chút bất lực: "Cô cô , con chỉ xem xét một chút thôi, cũng là hỏi chuyện học trò mà..."
" đó dù cũng là nơi xảy chuyện, còn c.h.ế.t nữa! Huyện chủ, thể màng phận, bất chấp an nguy mà đặt chân đến những nơi như thế chứ?"
"An nguy?" Bên cạnh vang lên giọng của Kỷ Lân Du. Hắn vẫn còn mặc áo chẽn tay bó, rõ ràng là từ thao trường trở về. Bắt hai chữ nhạy cảm nhất trong lời cô cô Huyền Cơ, lập tức sải bước tới hỏi: “Không Vu Quảng Lăng xảy chuyện ? Ta tin bèn chạy về ngay, xảy chuyện gì mà liên quan đến an nguy của Huyện chủ ?"
Thiên Đăng thấy tới, đúng là cầu ước thấy, bèn : "Vừa cô cô Huyền Cơ lo lắng thị vệ bảo vệ an nguy cho . Kỷ lang quân đang giữ chức Lục sự Ngự Lâm Quân, cùng một chuyến thì chắc cô cô còn lo lắng nữa nhỉ?"
Cô cô Huyền Cơ giận sốt ruột, nhưng cũng chẳng thế nào, đành mếu máo dâng mũ màn lên, trơ mắt nàng đội mũ lên ngựa, cùng Kỷ Lân Du phi nước đại về phía Quốc T.ử Giám.