THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 15: Đăng Đăng

Cập nhật lúc: 2026-02-03 06:20:08
Lượt xem: 101

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lăng Thiên Thủy cúi đầu đường, trả lời ngay. Chỉ thấy vành tai dường như đỏ lên và bước chân còn vững chãi như nữa. Dù nhận câu trả lời nhưng Thiên Đăng đáp án, nàng mỉm tựa vai , giọng điệu nhẹ tênh: "Không nghĩ linh tinh, đường cho kỹ ."

Hắn siết chặt đôi tay đang đỡ lấy chân nàng, vẫn giữ im lặng. Bởi vì quả thực đang nhớ những chuyện nên nhớ. Đêm đen ở Y Lan Quán hôm đó, nàng trúng mê d.ư.ợ.c còn tỉnh táo, cứ bám chặt lấy buông, thở ấm nóng vương vít cổ và má . Nàng lóc, nàng nỉ non tìm kiếm ấm của ... Những đụng chạm đó, cái cảm giác nhói lòng đó, giờ đây ùa về y hệt. Thật , lúc cần nước lạnh để tỉnh táo nhất nàng, mà là .

Ánh hoàng hôn xuyên qua kẽ lá báo hiệu sắp khỏi rừng. Hắn nhanh chân hơn, nàng cũng chẳng hề nôn nóng. Hắn cõng nàng thêm một chút, nàng cũng tựa lâu hơn: “Huyện chủ..." Hắn khẽ thốt , giọng trầm đục: "Chẳng nàng luôn bảo rằng những chuyện khi trúng t.h.u.ố.c nàng đều nhớ gì ?"

Một tầng giấy mỏng manh chọc thủng, ánh sáng chiếu rọi khiến tim Thiên Đăng lỡ nhịp. Nàng vùi mặt vai , nhỏ như muỗi kêu: "Thì... thật là nhớ, lừa đấy." Cái dáng vẻ bối rối giấu của nàng cùng nhịp tim đập thình thịch áp sát lưng khiến chợt nhận cô nương thực mới chỉ mười bảy tuổi. Chỉ vì gánh vác quá nhiều nên nàng mới gồng lên chống đỡ cả vương phủ, bao giờ dám để lộ vẻ yếu đuối .

"Huyện chủ..." Hắn gọi.

"Ở đây ngoài, cần gọi là Huyện chủ ." Thiên Đăng buông bỏ lớp vỏ bọc, nàng ôm chặt vai như đang nũng: "Lâu lắm ai gọi tên cả. Ta cho phép ... khi ai, thể gọi tên ."

Lăng Thiên Thủy cảm thấy m.á.u trong như sôi sục, hạ thấp giọng: "Bạch Thiên Đăng..."

Thiên Đăng khẽ thụi vai một cái, “Hứ" nhẹ một tiếng. Hắn hít một thật sâu, cuối cùng cũng thốt hai tiếng dịu dàng: "Đăng Đăng."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-15-dang-dang.html.]

Đăng Đăng, cái tên mật mà chỉ những ruột thịt mới gọi khiến Thiên Đăng tự chủ mà mỉm hạnh phúc. Lăng Thiên Thủy cảm nhận thở của nàng bên tai, nhịp tim đập nhanh hơn bao giờ hết. Trong buổi hoàng hôn , thứ dường như tan biến hết, chỉ còn hai tiếng "Đăng Đăng" vang vọng trong lòng. Cái tên vốn bình thường vì là của nàng mà trở nên động lòng đến lạ.

" gọi mặt khác nhé, để ai ... ?" Thiên Đăng thì thầm. Lăng Thiên Thủy lúc quên sạch những lời hứa với , quên cả sự nhờ vả của Mạnh Lan Khê, quên cả mục đích ban đầu khi vương phủ. Trong mắt lúc chỉ cô nương nhỏ lưng. Hắn khẽ đáp: "Được."

Trời sẩm tối, khỏi rừng là con đường nhỏ dẫn tới miếu hoang. Cả hai ngầm hiểu ý mà buông . Hắn đỡ nàng từng bước chậm chạp: “Huyện chủ!" Thôi Phù Phong từ đằng xa chạy , gương mặt lo lắng của bừng sáng khi thấy nàng an . Kim Đường dù thương cũng khập khiễng chạy tới. Quân lính Bắc Nha thấy khói cũng thung lũng tìm kiếm.

Thiên Đăng xuống nghỉ ngơi, nhớ chuyện quan trọng: "Minh Thứu ngã xuống vách đá , mau tìm ."

"Để dẫn , nhớ đường." Lăng Thiên Thủy cầm đuốc, khẽ gật đầu với Thiên Đăng. Nàng , dặn dò nhỏ: "Rừng tối lắm, cẩn thận nhé."

"Đừng lo." Hai ánh mắt chạm trong tích tắc vội vàng dời như chuyện gì. Thiên Đăng cúi đầu xem chân, còn Lăng Thiên Thủy dẫn rừng.

Cái chạm mắt thoáng qua đó qua mắt Thôi Phù Phong. Anh lặng lẽ vết m.á.u chân Thiên Đăng sang Lăng Thiên Thủy. Trên vạt áo của Lăng Thiên Thủy những vết bẩn mờ mờ do đế giày cọ . Hắn lập tức hiểu họ rời rừng bằng cách nào. Lòng Thôi Phù Phong bỗng chốc bộn bề những cảm xúc tên khi thấy sự che giấu vụng về của hai họ.

 

Loading...