THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 14: Mật Lâm

Cập nhật lúc: 2026-02-03 06:20:07
Lượt xem: 152

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chỉ cần qua một cái, Lăng Thiên Thủy hiểu rõ chuyện gì đang xảy . Hắn sải bước tới, dùng đôi bàn tay thép bẻ gãy cái bẫy thú, giải thoát cho bàn chân nàng. Thiên Đăng rụt chân , mới chạm nhẹ xuống đất đau đến mức hít sâu một . Nhìn thấy vết m.á.u ủng, Lăng Thiên Thủy rút d.a.o găm, bèn nhanh chóng xuống rạch chiếc ủng .

Hắn xé bỏ lớp tất lụa trắng thấm đẫm máu, thấy gan bàn chân nàng găm đầy những dằm tre thô ráp. Thiên Đăng vốn là cành vàng lá ngọc, gót chân trắng ngần nhỏ nhắn, lúc vì đau mà các ngón chân đều co quắp . Trong cảnh thể xử lý kỹ lưỡng, chỉ thể dùng nhíp nhỏ nhổ hết những mảnh tre lớn , băng bó tạm bằng lớp tất rách và xỏ chiếc ủng cho nàng.

Thấy cúi đầu tỉ mỉ chăm sóc cho , đôi hàng mi dài che khuất ánh sắc sảo thường ngày, Thiên Đăng bỗng cảm thấy mặt nóng bừng lên. Nàng ngượng ngùng mặt chỗ khác, về phía vách đá nhỏ: "Minh Thứu ngã xuống , chúng nên tìm ?"

"Ta tìm , còn nàng thì ?" Thiên Đăng còn đang ngập ngừng thì tiếp: "Hắn chắc . Ta xem qua bản đồ vùng , vách đá địa hình khá bằng phẳng, quá sâu, khỏe mạnh nên cùng lắm là trầy xước nhẹ. Với hai ngươi thương, Minh Thứu sẽ chịu thiệt ."

Nói đoạn, thấy rừng rậm khó , bế nàng tay sẽ tiện di chuyển, bèn khom lưng mặt nàng hiệu: "Để cõng nàng. Dọc đường sẽ để ám hiệu cho binh lính xuống tìm Minh Thứu ." Thiên Đăng lưỡng lự, nhưng cái chân đau khiến nàng thể tự , nàng đành im lặng vươn tay ôm lấy cổ , tựa bờ vai vững chãi .

Lăng Thiên Thủy cõng nàng len lỏi trong rừng, chợt hỏi: "Còn Thôi Phù Phong?"

"Kim Đường Lam Tú Dung đ.â.m thương, Thôi đại ca đang ở chăm sóc ." Lăng Thiên Thủy khẽ nhíu mày: "Lẽ họ thoát , chắc Kim Đường lao cứu ?"

"Dù Lam Tú Dung cũng là thẩm của , Kim Đường thể c.h.ế.t cháy cho ?" Đã lưng , Thiên Đăng cũng buông bỏ sự giữ ý, nàng khẽ thở dài mệt mỏi, tựa đầu vai : " ngờ bà lấy oán báo ân như thế. Ban đầu còn thấy thương cho cảnh của bà , giờ mới thấy thật đáng hận."

"Chuyện đó cũng thường thôi, mười năm sống trong uất hận khiến lòng khô héo hết ." Hắn vốn nếm trải đủ sự hiểm ác đời nên chỉ bình thản đáp.

Thiên Đăng im lặng một lúc, nàng cúi xuống thấy vạt áo vài vệt m.á.u b.ắ.n : "Trên máu, thương ?"

"Là m.á.u của kẻ ám sát lúc nãy, đuổi theo đ.â.m trúng gã nhưng gã thuộc địa hình nên trốn thoát ." Lăng Thiên Thủy nhẹ tênh: "May mà khu rừng nhỏ, lúc tìm thấy tiếng nàng, nếu nàng ở đây một thì tính ?"

Thiên Đăng khẽ mỉm , tựa sát lưng nhỏ: "Ta sợ, vì nếu thấy , chắc chắn sẽ tìm." Bờ vai rắn chắc của bỗng cứng một nhịp, im lặng tiếp tục cõng nàng tới.

Cánh rừng u tối ẩn chứa bao hiểm nguy nhưng lưng , nhịp thở và tiếng bước chân đều đặn, Thiên Đăng cảm thấy bình yên đến lạ kỳ: “Lăng Thiên Thủy, thấy vụ g.i.ế.c trong miếu hoang lúc nãy quen ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-14-mat-lam.html.]

Lăng Thiên Thủy khẽ "ừ" một tiếng nhưng thêm gì: “Lưỡi d.a.o từ cửa sổ bay , cắt đứt cổ họng găm tường... giống hệt cách Phúc bá sát hại." Thiên Đăng thì thầm bên tai : "Và vị 'ân công' che chở cho đám binh phỉ đó, là một trong những lang quân trong hậu viện của , từng ở trang viên lúc đó."

"Kẻ nơi ẩn náu của đám lính tất nhiên đó." Nghe khẳng định, Thiên Đăng tiếp: "Hắn tay để ngăn đám lính khai danh tính của , nhằm che giấu tội ác năm xưa."

Lăng Thiên Thủy im lặng một lúc mới hỏi: "Trong hậu viện của nàng giờ chẳng còn mấy , nàng nghi ai?"

"Tiết Tích Dương, Mạnh Lan Khê và Kỷ Lân Du là ba vắng mặt hôm nay, họ đáng nghi nhất." Thế nhưng Mạnh Lan Khê và Tiết Tích Dương một là nho sinh, một là quan nhạc, quanh năm chỉ cầm kỳ thi họa, trông giống kẻ thể phi d.a.o g.i.ế.c tàn nhẫn như . Người duy nhất võ công và khả năng tay chỉ Kỷ Lân Du. Lăng Thiên Thủy đáp , dường như tin em họ của là hung thủ.

Thiên Đăng cũng tin, nàng suy nghĩ một lúc dè dặt: " lúc đó ai thấy ngoài cửa sổ, liệu khi nào... là bên trong miếu tay ?" Bởi vì Minh Thứu và Kim Đường đều lưng về phía cửa sổ. Lúc đang chăm chú kể chuyện, họ thể lén phóng d.a.o mà ai . nàng tự phủ nhận: " nếu là trong miếu, thể đồng thời phóng hỏa ở bên ngoài và dụ rừng ?"

Lăng Thiên Thủy vẫn lẳng lặng cõng nàng để nàng tự chìm suy nghĩ của : “Thật hiểu nổi, chuyện kỳ quái quá... Tại ngăn Phùng Dực tiếp? Cái c.h.ế.t của biểu ca Minh Thứu và phụ nữ rốt cuộc bí mật gì..."

"Chuyện đó cũng đơn giản thôi, đám lính đuổi khỏi quân đội chắc chắn sẽ hồ sơ lưu , về tra là rõ ngay." Lăng Thiên Thủy bình thản : "Đoán chừng khi hai c.h.ế.t, Diêu Cao Đồ và đồng bọn cướp sạch tài sản, khi mang đồ quý của quý tộc Hồi Hột tiêu thụ thì phát hiện, từ đó lộ tội ác g.i.ế.c đoạt của. Diêu Cao Đồ xử tử, còn đuổi khỏi quân, chuyện chỉ ." Thiên Đăng gật đầu: "Ừ, chắc là thế."

Còn về vị "ân công" bí ẩn , lẽ việc Phùng Dực chạy thoát cũng là một cơ hội để tìm sự thật: “Nói cũng , họ nhắc đến trận chiến cốc Hoàng Sa, Lăng lang quân, chắc cũng trận đó..."

Nàng định nhắc đến chuyện Mã Hiệu úy kể, nhưng bất ngờ đường rừng gập ghềnh khiến bước chân Lăng Thiên Thủy loạng choạng. Thiên Đăng khẽ kêu lên một tiếng, theo bản năng siết c.h.ặ.t t.a.y ôm lấy cổ , mặt áp sát gáy . Khoảng cách gần đến mức nàng thể rõ nhịp thở của hòa quyện cùng nhịp tim của chính .

Hơi ấm tỏa từ da thịt khiến khí giữa hai trở nên mờ ám, tim nàng đập thình thịch thôi. Nàng chợt nhớ đêm ở phủ, trong phòng Mạnh Lan Khê, họ từng những phút giây bối rối như thế . Thiên Đăng nhắm mắt , cố trấn tĩnh nhịp tim nhưng nàng cảm nhận bờ vai của cũng đang căng cứng .

Hóa , một lạnh lùng như Lăng Thiên Thủy cũng lúc bối rối, thể dùng vẻ sắt đá thường ngày để che giấu tâm tư. Hóa cũng như nàng, vẫn luôn khắc ghi những cái chạm của đêm hôm đó trong lòng. Niềm vui sướng ngọt ngào len lỏi tim, khiến nàng quên cả việc định hỏi tội cho các thuộc hạ cũ của cha ông. Nàng ghé sát tai gọi khẽ: "Lăng Thiên Thủy..."

"Ừ?"

"Nếu như... là nếu như thôi nhé, lúc chúng mới gặp , còn tuyệt tình đến mức ném xuống nước đ.á.n.h ngất ?"

 

Loading...