THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 14: Biến Cố
Cập nhật lúc: 2026-01-21 05:12:23
Lượt xem: 295
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tim Thiên Đăng thắt , lập tức xoay , cắm đầu chạy về phía .
Xuyên qua tường viện , bước lên hành lang gấp khúc, nàng liều mạng chạy về phía Thủy Các nơi đang ở.
Trong bóng tối, một bóng cầm cung tên từ hòn non bộ bên cạnh nhảy hành lang, hốt hoảng gọi nàng: “Huyện chủ!”
Là Nam Ngu.
Thiên Đăng rảnh để ý đến , cứ thế chạy thẳng lên .
Thôi Phù Phong thì hỏi Nam Ngu: “Ngươi phụng mệnh canh giữ ở đây ? Vừa ?”
Nam Ngu chỉ tay về phía hòn non bộ, thần sắc chút hoảng loạn: “Ta... thấy bên động tĩnh, nên qua xem thử...”
Lời còn dứt, Thiên Đăng chạy lên đến lầu cao. Nhìn về phía bậc thềm mái hiên, con d.a.o găm trong tay nàng rơi xuống đất, cả bủn rủn, lảo đảo bổ nhào tới.
Dưới hành lang lầu nhỏ, Điền ma ma đang quỳ mặt đất, ánh đèn lồng bên tay lờ mờ soi sáng bà đang đỡ.
Mẹ nàng trúng tên ngay ngực, ngã gục trong lòng Điền ma ma, m.á.u tươi từ miệng trào xối xả.
Bộ quần áo màu xanh ngọc nàng chọn cho ánh đèn trông sẫm màu, m.á.u tươi dính đó quá chói mắt.
Thiên Đăng lao tới ôm chầm lấy kiểm tra vết thương.
Mũi tên đ.â.m thẳng lồng ngực, tổn thương đến phổi, nên mỗi thở đều trào bọt máu, ho sặc sụa vài cái lịm , chỉ còn bàn tay nắm chặt lấy tay Thiên Đăng, đau đớn đến mức cào hai vệt m.á.u cổ tay nàng.
Bà khó nhọc mở miệng, m.á.u tươi trong miệng và lời đứt quãng như : “Đăng Đăng, ... đau n.g.ự.c quá, thở ...”
Thiên Đăng nắm c.h.ặ.t t.a.y , nỗi sợ hãi và đau đớn khiến thể nàng run lên bần bật thể kìm chế.
Phía Thôi Phù Phong đuổi tới nơi, tình hình bèn phu nhân nguy kịch, lập tức : “Mau đưa phu nhân phòng, gọi đại phu tới!”
Đám phía lập tức xúm cẩn thận khiêng phu nhân, cố gắng nhẹ nhàng nhất thể đặt bà thẳng giường.
Phúc bá chút y thuật, lúc hỏa tốc chạy tới kiểm tra, nhưng đầu mũi tên chạm đến phổi, ông dám rút , chỉ đành bẻ gãy cán tên miễn cưỡng cầm máu.
Thiên Đăng nắm tay , nước mắt tuôn rơi ngừng.
Đợi đến khi bà hôn mê , Thiên Đăng dùng đôi tay run rẩy đắp chăn cho dẫn Phúc bá ngoài cửa, gượng hỏi: “Phúc bá, ... tình hình thế nào?”
Vẻ mặt Phúc bá nặng nề: “Đã tổn thương đến phế phủ , e là khó ... May mà đầu mũi tên chạm đến tâm mạch, nếu y thuật cao minh mổ lấy đầu tên , cầm m.á.u để lở loét, lẽ... còn một tia hy vọng...”
Thiên Đăng hành lang tối tăm, lặng lẽ siết chặt nắm đấm: “ giờ loạn quân hoành hành, chúng vây hãm trong trang, tìm y thuật cao minh?”
Phúc bá cũng chút võ vẽ của nổi việc , đưa tay áo lén lau nước mắt.
Bên ánh đèn lồng chao đảo, Thái t.ử dẫn vội vã chạy đến. Thấy nàng bi thương bất lực trơ trọi trong gió hành lang, vội hỏi: “Linh Lăng, phu nhân ?”
“Mẹ thần trúng tên , mau tìm đại phu cứu chữa.” Thiên Đăng , trong đầu như một sự sáng sắc lẹm lóe lên, miệng vô thức lặp : “Trúng tên ...”
Thôi Phù Phong ý tứ của nàng, : “Thủy Các ba mặt giáp nước, Nam Ngu giỏi cung tên nhất, trấn giữ hành lang duy nhất thể . Nói cách khác, nếu khác thì duy nhất thể tay chỉ ...”
Ánh mắt của , bộ đổ dồn Nam Ngu đang hành lang.
Nam Ngu đương nhiên cũng thấy lời họ . Hắn nắm chặt cung tên trong tay, ánh đèn mờ ảo soi rõ vẻ mặt kinh hoàng của : “Không , ... thể tay g.i.ế.c phu nhân chứ!”
“Vậy thì khi xảy chuyện, lúc chúng chạy đến, tại ngươi canh giữ hành lang, cũng lên lầu cao kiểm tra, mà chạy từ hòn non bộ bên cạnh?” Thiên Đăng siết chặt nắm đấm, cơn giận dữ và hoảng loạn điên cuồng dâng lên trong lòng khiến nàng thể nào kiểm soát nổi bản .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-14-bien-co.html.]
Dưới ánh mắt bức bách của , Nam Ngu theo bản năng lùi phía , trong lúc hoảng loạn buột miệng : “Ta... thấy hòn non bộ bên cạnh ... tiếng động lạ, nên qua xem thử... Điền ma ma và phu nhân chắc chắn cũng thấy... Điền ma ma, bà cũng thấy đúng ?”
Hắn đầu thấy Điền ma ma đang bưng nước nóng tới, lập tức như vớ cọc, hét lớn với bà: “Có hòn non bộ, ... con c.h.ế.t t.h.ả.m quá, , ?”
Chậu nước tay Điền ma ma lập tức rơi xuống đất, sắc mặt bà trở nên trắng bệch.
Bà trừng mắt Nam Ngu, quát lớn: “Nói... bậy! Đâu đứa trẻ nào, đàn bà nào ! Ta... lúc đó đang ở trong các với phu nhân, chẳng thấy gì cả!”
Nghe bà chối phăng, Nam Ngu càng thêm hoảng loạn, đôi tay khi b.ắ.n tên vững như Thái Sơn, giờ đây suýt nữa cầm nổi cây cung.
Thái t.ử đến đây cũng suy đoán đầu đuôi câu chuyện, quát lớn: “Nam Ngu! Bên ngoài loạn quân đ.á.n.h , tình thế nguy cấp như , thị vệ Cô bố trí ở đây đều ngoài chống đỡ loạn binh, ngươi một ở bảo vệ phu nhân, dám vì thấy tiếng mà tự ý rời bỏ vị trí?”
Thiên Đăng quệt mạnh nước mắt mặt: “Hơn nữa, thấy động tĩnh chạy từ trong các xuống, ngay đó thấy loạn quân đ.á.n.h lui, dọc đường hề gặp bất cứ ai... Nói cách khác, lầu cao, chỉ ngươi, còn và Điền ma ma!”
Lúc trong trang cũng lục tục kéo đến, chín vị ứng cử viên phu quân còn từ chỗ trấn thủ của chạy qua, tin Nam Ngu nhân lúc hỗn loạn sát hại Kỷ Quốc phu nhân, ai nấy đều ồ lên kinh ngạc.
sự thật rành rành mắt, trong tình cảnh , ngoài Nam Ngu , còn ai thể tay với phu nhân?
Nam Ngu thể chối cãi, mắt thấy thị vệ Đông Cung cầm vũ khí vây quanh , bỗng hét lớn một tiếng, lắp tên dây cung, chĩa thẳng đám đang ép tới, điên cuồng gào lên: “Đừng qua đây!”
Hắn tiễn thuật cao siêu, sợ thương, theo bản năng đều dừng bước dám gần.
Nhân cơ hội đó, Nam Ngu xoay , hốt hoảng bỏ chạy về phía .
“Cái loại đạo tặc , nhất định bắt lấy!” Thái t.ử vung tay cấp bách : “Tuyệt đối để trốn thoát khỏi trang viên kẻo dẫn loạn quân tới!”
Trong lúc rượt đuổi, Nam Ngu chạy thục mạng đến cửa nhỏ, thấy truy binh phía tới, chút suy nghĩ rút con d.a.o chẻ củi phát trong trang , c.h.é.m mạnh cái then cửa mới .
Trong tiếng rắc rắc, then cửa c.h.é.m gãy. Lúc ch.ó cùng rứt giậu, còn quan tâm gì nữa, đạp mạnh cửa xông ngoài cắm đầu chạy con đường mòn tối tăm.
Thôi Phù Phong kẻ lòng nham hiểm, nếu để trốn thoát nhất định sẽ dẫn loạn binh tới, lúc đó trang viên ắt gặp đại họa, bèn kéo con ngựa bên cạnh, nhảy lên lưng ngựa, theo tiếng động đuổi theo.
Thái t.ử căm hận hoảng sợ, chỉ định vài thị vệ, bọn họ lập tức lên ngựa, theo Thôi Phù Phong truy kích trong đêm tối.
Thiên Đăng rảo bước đến bên cửa, cúi nhặt cái then cửa Nam Ngu c.h.é.m gãy lên, so sánh với cái then gãy đó.
Dưới ánh lửa, cùng một vết c.h.é.m do d.a.o chẻ củi gây , cùng một vết gỉ sét giống hệt .
Trở Thủy Các, Thiên Đăng xuống giường đang hôn mê vì mất máu, nắm c.h.ặ.t t.a.y bà.
Nàng áp lòng bàn tay má , xác định tay bà vẫn còn ấm, xác định m.á.u bà vẫn đang chảy trong cơ thể, xác định sự sống của vẫn trôi mất mới thể chống đỡ để gục ngã.
Cửa gõ nhẹ, Thái t.ử bước xem xét. Thấy phu nhân thoi thóp, trong lòng bi thương, nhỏ: “Linh Lăng đừng quá đau lòng. Ta vết thương của tuy sâu nhưng chỉ cần xử lý thỏa đáng, hẳn là... vẫn còn hy vọng.”
Sự phẫn nộ và bi thống dần qua , giọng Thiên Đăng tuy vẫn còn nghẹn ngào, nhưng bình tĩnh hơn nhiều: “Chỉ là tình hình hiện nay... ai thể giúp thần lấy mũi tên , xử lý vết thương đây? Loạn quân lui, Trường An thì tìm đại phu y thuật cao minh...”
Nói đến đây, trong đầu nàng dường như nhớ điều gì, khựng giây lát, bật dậy, cũng kịp gì với Thái tử, vội vàng hét vọng ngoài: “Khang thúc, Khang thúc!”
Tiếng bước chân bên ngoài vang lên, Khang thúc chạy chậm : “Huyện chủ!”
“Liêu Y cô, thúc mau tìm Liêu Y cô!”
Khang thúc vẻ mặt ngơ ngác, Phúc bá bước theo , hỏi: “Huyện chủ là con gái của Liêu đại phu trong quân đội của Lão Vương gia năm xưa ? ... từ khi Liêu đại phu qua đời, Liêu Y cô rời trang ở ẩn, chúng bà ở cả!”
“Ta đường, đầu năm bệnh cũ của tái phát, chính cùng tìm bà . Nơi Liêu Y cô dựng lều ở ẩn ở...” Nói đến đây, Thiên Đăng ngập ngừng một lát, mới phát hiện chỉ từng qua con đường đó, nhưng tên núi tên đường xung quanh, nàng .
Nhìn những dãy núi đen thẫm trong màn đêm xa xa, đầu đang trọng thương hôn mê giường, Thiên Đăng c.ắ.n răng, xoay hành lễ với Thái tử, : “Xin Điện hạ cho thần mượn một hai hộ vệ, thần dẫn tìm Liêu Y cô, xuất phát càng sớm càng .”