THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 13: Lưu Huỳnh

Cập nhật lúc: 2026-01-21 05:12:22
Lượt xem: 289

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Điền ma ma tính tình thích khoe khoang, mặc bộ quần áo phu nhân ban thưởng, lập tức dạo khắp một lượt trong trang, mặt mũi rạng rỡ, gặp ai cũng khoe bộ đồ gấm .

Thiên Đăng Thủy Các xuống, thấy Điền ma ma đang kéo Đồi Mồi bãi cỏ, hớn hở bảo nàng sờ thử chất liệu vải.

“Mẹ , nghĩ đến việc may bộ đồ màu đó ?” Thiên Đăng dở dở trong các lục tủ quần áo, lấy cho một bộ váy áo lụa là màu xanh ngọc bích: “Mẹ xem, màu tuy chỉ nhạt hơn bộ một chút nhưng khác biệt lớn lắm, tôn da bao nhiêu.”

“Được, mặc bộ .” Thời tiết cuối hạ nóng bức, hôm nay gặp nhiều trắc trở, nàng cầm quần áo bình phong lau .

Khi bộ đồ bẩn , bà sờ thấy bức thư nhét trong túi tay áo từ sáng sớm.

Cầm bức thư tay chần chừ một lát, bà đầu con gái ở gian ngoài. Thấy Thiên Đăng đang chống cằm gương, ngón tay lơ đãng vuốt ve vết sẹo lông mày.

Lòng bà đau nhói, nhất thời khó kìm nén cảm thương.

Cô con gái duy nhất của bà đang tuổi hoa niên đẽ nhường , vì biến cố ba năm mà trở thành trò cho đời Trường An mỉa mai.

Sự lựa chọn trong bức thư , hoãn ngày nào ngày nấy ...

Đợi đến khi con gái tìm lang quân ý, hoa thơm chủ, lúc đó hãy để con tự lựa chọn cuộc đời .

Nghĩ , kéo ngăn kéo tủ, nhét bức thư xuống cùng, lặng lẽ đóng cửa tủ .

Trời nhanh chóng tối sầm.

Vì sợ loạn quân theo ánh sáng phát hiện vị trí trang viên, trong trang dám thắp nhiều đèn nến, chỉ lẳng lặng chờ đợi trong bóng tối.

Khang thúc thám thính tin tức trở về, mang theo tình hình ở Trường An. Chu Thử loạn binh ủng hộ chiếm Đại Minh Cung, và sự khuyên nhủ của Diêu Lệnh Ngôn, tự lập Hoàng đế, lấy quốc hiệu là Đại Tần.

Loạn quân đốt phá cướp bóc trong thành, hầu như nhà nào cũng gặp tai ương. Dân chúng chạy thoát sớm còn đường sống, những kẹt trong thành nhà nào cũng cướp sạch. Hoàng quốc thích kịp theo Đế Hậu chạy trốn càng tàn sát dã man, lầu Đan Phượng xác c.h.ế.t công khanh chất đầy, Trường An biến thành địa ngục trần gian.

Nghe t.h.ả.m trạng trong thành, mừng vì thoát đại kiếp, nhưng cũng ai là lo lắng cho nhà, lòng nóng như lửa đốt.

bên ngoài loạn quân vây quanh, về thành lúc chỉ nước nộp mạng. Huống hồ tông thất ở Trường An tàn sát như , nếu để loạn quân Thái t.ử Điện hạ đang ở đây, e là trang viên cũng khó giữ.

Trong lúc cả trang viên giới nghiêm, Thiên Đăng và cũng xuống khỏi lầu cao. Phòng ốc trong Thủy Các chật hẹp, Đồi Mồi ngủ chỗ cha nàng, chỉ Điền ma ma ở trong các hầu hạ.

Hơi nóng mùa hè tan, trang viên thanh tịnh vắng vẻ.

Trong bóng tối, phe phẩy quạt cho Thiên Đăng, Thiên Đăng ôm lấy cùng trong phòng.

Ngoài cửa sổ trăng thanh thưa, thỉnh thoảng một hai đốm đom đóm bay qua song cửa.

Dù bên ngoài binh hoang mã loạn, nhưng chỉ cần giữ trang viên thì giữa đất trời bao la, ít nhất con nàng vẫn còn một chốn dung .

Người tựa gối khẽ hỏi nàng: “Đăng Đăng, mười vị lang quân hôm nay, ai cũng xuất chúng, con chọn ý ?”

Thiên Đăng ngập ngừng im lặng, trả lời.

“Theo mắt của thì bọn họ đều , dù giao phó con cho ai, cũng yên tâm.”

“Vâng, họ đều ...”

Chỉ là đối với nàng, họ vẫn chỉ là xa lạ.

Cho dù đến mấy cũng chỉ là những thiếu niên tuấn tú xa lạ đường đời.

Mẹ nàng chút bất lực: “Đăng Đăng, nếu con còn do dự mãi, sẽ chủ, chọn con một đấy.”

“Được ạ, chỉ cho con một . Con gái nhất định tuân theo ý , bảo con gả cho cao, con tuyệt đối gả cho thấp; bảo con gả cho , con tuyệt đối gả cho ...”

“Nói bậy nào, trong đám lang quân ai thấp ai ?” Dù tình thế ngột ngạt nhưng nàng vẫn nhịn bật .

Thiên Đăng lặng lẽ tựa vai bà, cùng những đốm đom đóm bay qua bay mắt, giọng bỗng trầm xuống: “Mẹ, chuyện con đây... xuất gia nữ đạo sĩ, là lừa .”

Mẹ nàng sợ hãi bật dậy, chiếc quạt suýt rơi xuống giường: “Con linh tinh cái gì thế?”

“Không gì, con chỉ nghĩ thôi.” Thấy phản ứng của như , Thiên Đăng ôm lấy cánh tay bà, cọ cọ má bà: “Chỉ là ơi, con cam lòng... Phủ Xương Hóa Vương chỉ còn hai con nương tựa . Đợi con lấy chồng , vinh quang mà tổ phụ và cha đổ m.á.u hy sinh mới giành sẽ biến mất.”

Đăng Đăng , con dù cũng là phận gái, theo luật pháp triều đình, Vương phủ thể kén rể, càng thể để cháu ngoại kế thừa tước vị của ông ngoại. Cho dù con lấy chồng thì duy trì Vương phủ bao lâu?” Nghe con nhắc đến cha, khóe mắt nàng cũng ướt đẫm: “Thôi đừng ngốc nữa, bên ngoài mười vị lang quân đang đợi con chọn đấy. Con lấy chồng xuất gia, triều đình cho phép .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-13-luu-huynh.html.]

mà, đằng nào con cũng lục vô duyên khắc chồng, cần gì khổ khác? Con giống như Quận chúa Đan Lăng tu hành tại gia nhưng vẫn để tóc, cố gắng duy trì nhà thêm một thời gian nữa. Chỉ cần con xuất giá thì Xương Hóa Vương phủ vẫn còn đó, vinh quang của Bạch gia sẽ tan biến...”

Hơn nữa, điều nàng là, Thái t.ử coi nàng như em gái ruột, nếu nàng thể giữ vững Xương Hóa Vương phủ, một ngày Thái t.ử đăng cơ, nàng thể cầu xin ân điển đặc biệt, nhận nuôi một đứa trẻ xuất sắc trong tộc con thừa tự, để hương hỏa Bạch gia tiếp nối.

“Đứa trẻ ngốc, đời thường ai giàu ba họ, con tể tướng cũng khi chẳng quan, con cần gì chấp nhặt?” Mẹ vuốt ve mái tóc mềm mại của nàng, nhẹ nhàng : “Huống hồ, trai khôn dựng vợ gái lớn gả chồng, cha con và tổ phụ tổ mẫu suối vàng , chắc chắn cũng con vì những thứ định sẵn là sẽ tiêu vong mà lỡ dở cả đời . Đăng Đăng, đừng ngốc nghếch, chúng cầu gì cả, chỉ cầu con tìm , ân ái bên trọn đời, ?”

Thiên Đăng hồi lâu đáp, nàng bất lực lay lay nàng, một tiếng: “Đăng Đăng, hứa với , ?”

“Vâng... con nhất định sẽ tìm ý , đời kiếp cùng sống suôn sẻ như ý, vui vẻ viên mãn.”

Mẹ nàng nhẹ nhõm, ôm chặt nàng lòng.

Trong gian tĩnh lặng, cơn buồn ngủ ập đến. Hai con im lặng ôm , mơ màng sắp chìm giấc ngủ thì bên ngoài bỗng truyền đến tiếng ồn ào.

Mẹ nàng còn đang ngái ngủ, Thiên Đăng ấn vai bà xuống, lắng tai ngóng.

Trong tiếng hò hét loáng thoáng tiếng đao kiếm va chạm, âm thanh khiến nàng nhớ thời khắc cung biến năm mười ba tuổi.

Nàng rùng kinh hãi, gọi Điền ma ma ở gian ngoài canh chừng cho , : “Mẹ, con ngoài xem . Dù bọn họ cũng mới đến trang viên, lạ nước lạ cái, mà con quen thuộc bố cục nơi nhất.”

Mẹ nàng thể loạn quân xông bên ngoài, lo lắng khoác áo dậy, dặn dò: “Đăng Đăng, con nhất định cẩn thận.”

“Mẹ yên tâm, con tự bảo vệ .” Nàng đầu với : “Điền ma ma, chăm sóc phu nhân cho .”

“Vâng.” Điền ma ma vội đáp: “Chỉ là thưa Huyện chủ, cũng ở trong , bên ngoài vị Nam lang quân canh giữ , bọn họ là đàn ông võ nghệ cao cường, nhất định sẽ bảo vệ chúng chu !”

Thiên Đăng gì, chộp lấy con d.a.o găm cha để trong trang, thẳng ngoài.

Ra khỏi cửa các, nàng chạy xuống hành lang, thấy ngay Nam Ngu tay cầm cung tên, gác thẳng tắp ngay lối .

Trong ánh sáng lờ mờ, Nam Ngu đầu thấy nàng, vội đón lấy: “Huyện chủ, bên ngoài xảy chuyện , nàng đừng qua đó.”

Nàng đáp, chỉ thẳng ngoài: “Chuyện gì ?”

“Hình như cửa góc phía Đông Bắc động tay động chân, một toán loạn binh nhỏ xông , nhưng lượng nhiều. Thị vệ Đông Cung đến cửa Đông Bắc chi viện nên Huyện chủ cứ yên tâm.” Nam Ngu giơ cung tên trong tay hiệu với nàng, : “Hay là Huyện chủ cứ về yên tâm chờ đợi , nhất định dốc lòng dốc sức bảo vệ Huyện chủ và phu nhân!”

Thiên Đăng trầm ngâm một chút, chợt phía trong bóng tối truyền đến mấy tiếng kêu t.h.ả.m thiết, chừng cách đây xa.

“Ngươi giữ kỹ hành lang, xem .” Thiên Đăng , chân dừng bước, chạy vội về phía .

Vòng qua tường viện, tiếng c.h.é.m g.i.ế.c ở cửa góc Đông Bắc lập tức vọng . Thiên Đăng thấy trong bóng tối ánh đao sáng loáng lóe lên, kèm theo tiếng kêu thảm, vài tên loạn quân ngã xuống, nhanh chóng lôi .

Thôi Phù Phong chỉ huy thị vệ Đông Cung thu gom đao kiếm của loạn quân, phân phát cho trai tráng trong trang.

Quay đầu thấy Thiên Đăng tới, bèn : “Huyện chủ yên tâm, xông nhiều, xử lý hết , cửa nhỏ cũng chặn , chắc là nữa.”

Thiên Đăng xem xét cánh cửa nhỏ, liếc mắt bèn phát hiện then cửa cũ rơi mặt đất.

Thôi Phù Phong cúi nhặt then cửa lên xem xét, hạ giọng : “Then cửa c.h.é.m đứt từ bên trong.”

Sắc mặt Thiên Đăng khẽ biến, hỏi: “Nói như trong trang động tay động chân, dẫn loạn quân ?”

“Phải.” Thôi Phù Phong chút do dự, rõ ràng ngần ngại nghi ngờ bất kỳ ai trong trang.

Thấy khẳng định như , Thiên Đăng chút chần chừ: “Trong trang viên , bộ đều là cũ do tổ phụ đưa về, nô tỳ gia sinh* mấy chục năm, cũng những lão binh trung thành từng theo ông chinh chiến chút d.a.o động, tin sẽ thừa nước đục thả câu.”

* Gia sinh: sinh và lớn lên trong nhà chủ

Thôi Phù Phong ném then cửa xuống, : “Còn bên cạnh Thái tử, bộ đều là thị vệ tuyển chọn qua bao nhiêu vòng, tính mạng cả nhà đều gắn liền với triều đình và Đông Cung.”

Thiên Đăng ánh lửa bập bùng, trong lòng cả hai tự nhiên đều dấy lên một ý niệm... Mười vị lang quân.

Mười , hôm nay bọn họ đều mới gặp đầu, chỉ tình hình cơ bản, chứ hiểu rõ tường tận lai lịch.

“Chẳng lẽ...”

Ngay khi họ đang suy tính, bỗng phía vang lên một tiếng hét kinh hoàng, ngay đó là tiếng Điền ma ma x.é to.ạc màn đêm: “Phu nhân! Cứu mạng với! Người !”

...

 

Loading...