THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 13: Biến Cố
Cập nhật lúc: 2026-02-03 06:02:00
Lượt xem: 138
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lao giữa đám cháy, Kim Đường chạy đến bên cạnh Lam Tú Dung, luống cuống cắt đứt dây trói cho nàng. Thôi Phù Phong che chắn cho Thiên Đăng để đề phòng kẻ ám sát còn nấp trong bóng tối: "Minh Thứu, hộ tống Huyện chủ lùi , sẽ cố gắng cứu một hai sống sót."
Dù họ vẫn còn nhiều điều rõ cần đám binh phỉ giải đáp, về việc tại họ đuổi khỏi quân đội, về vị "ân công" bí ẩn, về cái "thành giếng" mà họ đang tìm kiếm, và liệu vụ tấn công bên hồ lạnh kẻ . Nếu họ c.h.ế.t hết trong đám cháy , sự thật lẽ sẽ chôn vùi vĩnh viễn.
Bên trong miếu, Kim Đường cắt xong dây trói tay chân cho Lam Tú Dung, thở phào định kéo nàng chạy ngoài. Lam Tú Dung giằng , cố lôi kéo: "Cứu cả Phùng ca nữa!"
Lửa bốc cao, Kim Đường cuống sợ, đời nào cứu một tên binh phỉ, vẫn quyết lôi nàng . Chẳng ngờ Lam Tú Dung bỗng trở nên hung dữ, giật phắt con d.a.o nhỏ trong tay đ.â.m mạnh chân một nhát.
Đùi đau buốt thấu xương, Kim Đường trụ vững mà quỵ rạp xuống đất. Lam Tú Dung mặc kệ , cầm d.a.o lao đến chỗ Phùng Dực, điên cuồng cắt dây trói. May mắn là dây trói bằng vải mục nửa năm ở trong núi nên dù d.a.o sắc cũng nhanh chóng cắt đứt. Đám lính bên cạnh thấy cuống quýt cầu cứu: "Phùng ca, tẩu tẩu, cứu chúng với!"
Phùng Dực cúi xuống định cởi dây cho đồng bọn nhưng dây quấn quá chặt, trong lúc gấp gáp thể gỡ ngay, gã hét lên với Lam Tú Dung: "Đưa d.a.o đây!"
Lam Tú Dung còn đang do dự thì một tiếng "rắc" vang dội, một thanh xà ngang bốc lửa đổ sụp xuống ngay cạnh họ. Nàng hét lên, ôm c.h.ặ.t t.a.y Phùng Dực kéo gã lùi : "Phùng ca, chạy mau thôi, mang theo mấy gánh nặng thì chúng sống nổi?"
"Họ là mười mấy năm của !" Phùng Dực quát lên, nhưng khi thấy Thôi Phù Phong xông với con d.a.o găm sáng loáng tay, lửa hắt lên mũi d.a.o lấp lánh khiến gã nhớ trận chiến kinh hoàng bên hồ lạnh năm xưa. Gã còn dám lo cho đồng bọn nữa, lập tức cùng Lam Tú Dung liều mạng chạy thoát .
Thôi Phù Phong đuổi theo họ mà lao thẳng đến chỗ Kim Đường. Lúc thanh xà ngang đổ xuống suýt đè trúng Kim Đường đang bệt đất vì đau đớn. May mà kịp lăn , nhưng vạt áo vẫn thanh xà đè chặt. Khói đặc cuồn cuộn ập đến, Kim Đường đang tuyệt vọng ôm vết thương ở chân thì Thôi Phù Phong kịp thời xuất hiện. Một đường d.a.o sắc lẹm cắt đứt vạt áo, Thôi Phù Phong xốc nách Kim Đường lôi tháo chạy ngoài.
Ngay khi họ bước chân khỏi miếu, một tiếng nổ lớn vang lên, mái ngói vỡ vụn cùng những thanh gỗ mục đổ ập xuống . Tiếng kêu t.h.ả.m thiết của đám binh phỉ bên trong vang lên chói tai đột ngột im bặt, đống đổ nát nuốt chửng. Thôi Phù Phong và Kim Đường lăn lộn vài vòng nền đất phía , thoát khỏi biển lửa trong gang tấc.
Thiên Đăng chạy kiểm tra vết thương của Kim Đường, thấy m.á.u thấm đẫm vạt áo lót. Thôi Phù Phong lập tức xé vải buộc chặt đùi để cầm máu. Thiên Đăng đầu , thấy Lam Tú Dung và Phùng Dực thoát khỏi đám cháy, hồn vía kịp định thần vội vã lủi nhanh rừng rậm phía .
"Đứng !" Thấy các binh phỉ khác còn cơ hội sống sót, Thiên Đăng quyết để Phùng Dực, nhân chứng cuối cùng, chạy mất, nàng lập tức cùng Minh Thứu đuổi theo: "Các trả giá Kim gia và quan phủ!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-13-bien-co.html.]
Cánh rừng hoang vắng, bụi rậm gai góc khiến bên trong tối om. Họ vốn quen thuộc địa hình như đám binh phỉ ẩn náu ở đây nhiều tháng, chẳng mấy chốc mất dấu đối phương. Thiên Đăng thấy rừng sâu nguy hiểm bèn dừng , hiệu cho Minh Thứu cùng về.
Minh Thứu vốn quen với thảo nguyên bao la, gặp chốn rừng sâu âm u cũng thấy e dè. Cả hai định rút lui để hội quân với lính của Lăng Thiên Thủy mới tổ chức lùng sục . khi họ lưng, bỗng tiếng lá khô xào xạc phía .
Minh Thứu thấy một vạt áo xanh xanh lướt qua cây, Lam Tú Dung thì còn ai? "Đừng chạy!" Thấy ngay mắt, Minh Thứu kịp suy nghĩ, lao thẳng tới. Thiên Đăng định kéo nhưng kịp: "Đừng , mau!"
Tiếng kêu "A!" của Minh Thứu vang lên, kèm theo đó là tiếng lăn lông lốc. Hóa cây là một dốc đá dựng , địa hình nên hụt chân rơi xuống. Sau tiếng kêu ngắn ngủi, khu rừng chìm im lặng đáng sợ. Thiên Đăng dám khinh suất, tay bí mật chạm cơ quan vòng tay, từ từ tiến gần vách đá.
như nàng dự đoán, khi nàng đến gần mép đá, tiếng gió thình lình nổi lên, Phùng Dực từ gốc cây lao định khống chế nàng. Thiên Đăng vốn đề phòng, lập tức rút lưỡi d.a.o giấu trong vòng tay , xoay đ.â.m thẳng về phía gã.
Lưỡi d.a.o nhọn hoắt đ.â.m xuyên lòng bàn tay Phùng Dực. Máu tươi b.ắ.n tung tóe kèm theo tiếng gào thét t.h.ả.m thiết của gã vang vọng khắp rừng. Không để gã kịp trở tay, Thiên Đăng rút d.a.o dùng tay trái rút thêm một lưỡi d.a.o khác giấu trong vòng bên , đ.â.m thẳng bụng gã. Lăng Thiên Thủy từng dạy nàng rằng nội tạng tổn thương sẽ khiến đối phương đau đớn co giật, mất khả năng chống trả ngay lập tức.
Tiếc rằng khi mũi d.a.o sắp chạm tới Phùng Dực, Lam Tú Dung bỗng từ lao xô mạnh nàng. Ngay cạnh đó là vực sâu, trong tình thế nghìn cân treo sợi tóc, Thiên Đăng kịp thời xoay né tránh, lảo đảo giữ vững thăng bằng để rơi xuống như Minh Thứu.
Thế nhưng khi vững, nàng bỗng cảm thấy một cơn đau buốt thấu từ bàn chân, những vật nhọn hoắt đ.â.m xuyên qua chiếc ủng của nàng. Nàng vội bám lấy cây, thấy Lam Tú Dung dìu Phùng Dực chạy biến rừng sâu.
Không còn tâm trí đuổi theo, Thiên Đăng nén đau, cúi xuống bàn chân . Dưới tán lá là một cái bẫy thú bằng tre, những mũi tre nhọn hoắt đang găm chặt chân nàng. Có lẽ đám binh phỉ đặt bẫy để bắt thú rừng, nay vô tình Lam Tú Dung dụ nàng đúng chỗ để tẩu thoát. Ủng của nàng bằng da cừu mềm nên dễ dàng tre nhọn đ.â.m thủng, m.á.u tươi rỉ thấm đỏ cả cỏ lá.
Thiên Đăng nghiến răng, dùng lưỡi d.a.o cạy cái bẫy nhưng vì quá đau và tư thế thuận lợi nên nàng thể gì . Nghe thấy tiếng bước chân xào xạc tiến gần, nàng tưởng Lam Tú Dung hại nên vội dựa lưng gốc cây, tay nắm chặt d.a.o đầy cảnh giác.
Một bóng hình cao lớn, uy nghiêm xuất hiện giữa rừng già. Những tia nắng le lói xuyên qua kẽ lá phủ lên một lớp hào quang rực rỡ. Thiên Đăng thở phào nhẹ nhõm, lòng dâng lên một cảm giác ấm áp lạ thường: "Lăng Thiên Thủy..."
Như một sự sắp đặt của định mệnh, mỗi khi nàng gặp nguy hiểm cần giúp đỡ nhất, luôn xuất hiện đúng lúc để bảo vệ nàng.