THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 13: Bia ngắm
Cập nhật lúc: 2026-01-24 12:33:36
Lượt xem: 164
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mạnh Lan Khê quan sát kỹ thần sắc của nàng, : "Đêm qua bắt mạch cho Huyện chủ, đoán là đó ngủ ? Để lâu dài như , khi về sẽ kê cho Huyện chủ một liệu trình điều trị chi tiết."
Thiên Đăng vết quầng thâm mờ mắt , áy náy : "Đêm qua phiền Mạnh lang quân canh chừng cả đêm, nên về nghỉ ngơi sớm , ngủ bù một giấc ..."
Lời còn dứt, bên cạnh vang lên tiếng "xoảng" cắt ngang câu của nàng.
Thiên Đăng đầu , thấy Kim Đường đang ngây bậc thềm họ, tập sổ sách tay rơi vung vãi xuống đất.
Hắn mặc áo gấm thêu kim tuyến bạc, lấp lánh chói mắt, nhưng vẻ mặt tối sầm, ngơ ngác hai , lẩm bẩm hỏi: "Hôm qua... Mạnh Lan Khê ngủ... ngủ ở đây ?"
Thiên Đăng biểu cảm của là ngay hiểu lầm, định giải thích thì Mạnh Lan Khê : "Chuyện ở đây, mong Kim đừng ầm ĩ lên, kẻo khiến các vị lang quân khác trong hậu viện suy nghĩ nhiều."
Kim Đường như sét đ.á.n.h ngang tai, nhảy dựng lên, hét lớn giận dữ: "Ta tin! Một kẻ khố rách áo ôm, cha c.h.ế.t hết, tộc nhân đuổi như ngươi, dựa mà Huyện chủ để mắt tới? Chắc chắn là ngươi... ngươi dùng t.h.u.ố.c mê hoặc Huyện chủ, ý đồ bất chính!"
Thiên Đăng khẽ nhíu mày, cảm thấy vô cùng bất lực.
Bên cạnh, Lưu Ly vội đỡ lời: "Kim lang quân đừng nghĩ lung tung, Mạnh lang quân chỉ đến khám bệnh cho Huyện chủ thôi."
" Kim , Huyện chủ đại ân với , kính trọng Người còn hết, dám mạo phạm tổn hại danh tiết của Người?" Mạnh Lan Khê khẽ thở dài, ánh mắt vốn trong trẻo ôn hòa giờ cũng nhuốm vẻ oan ức và giận dỗi: “Trong lòng nghĩ về , nghĩ về Huyện chủ như thế ?"
Mặt Kim Đường lập tức đỏ bừng, luống cuống Thiên Đăng.
Thiên Đăng ấm nhà giàu ngốc nghếch đối thủ của Mạnh Lan Khê, đang định mở miệng giải thích thì ngẩng lên thấy Lăng Thiên Thủy cũng đang từ cổng, cất tiếng chào: "Huyện chủ, đêm qua Mạnh Lan Khê hầu hạ chu đáo ?"
Nghe câu đầy hàm ý mập mờ, còn cố tình đổ thêm dầu lửa , Thiên Đăng bực nghi, trừng mắt định mắng thì thấy ánh mắt Lăng Thiên Thủy nàng đầy ẩn ý. Trong lòng khẽ động, nàng sang hỏi nhỏ Lưu Ly: "Đêm qua Khương đại phu trong phủ ?"
"Tối qua Khương đại phu vấp ngã ngất xỉu, thể khám bệnh , may mà sáng nay tỉnh ạ."
Thiên Đăng đăm chiêu Lăng Thiên Thủy một cái, quyết định tạm thời truy cứu chuyện , nhặt tập sổ đất lên hỏi Kim Đường: "Cái là gì?"
Kim Đường mếu máo: "Đây là bản vẽ tu sửa nhà kho, mời Huyện chủ xem qua."
Sau cơn binh biến, vương phủ bừa bộn, Kim Đường dẫn thợ thuyền nhà họ Kim đến tu sửa xong hậu viện, mấy ngày nay đang chuẩn sửa sang nhà kho.
Thiên Đăng bàn bạc với về kiểu dáng, cảm ơn sự vất vả của bấy lâu, dặn dò đừng việc quá sức, nhớ giữ gìn sức khỏe.
Được Huyện chủ quan tâm dịu dàng tỉ mỉ như Kim Đường mới thấy dễ chịu hơn đôi chút, nhét tập bản vẽ ngực, lườm Mạnh Lan Khê một cái hậm hực bỏ .
Đợi Mạnh Lan Khê thu dọn hòm t.h.u.ố.c về, Thiên Đăng mới sang hỏi Lăng Thiên Thủy: "Lại chuyện gì mà đến đây từ sáng sớm thế?"
Lăng Thiên Thủy theo bóng lưng Mạnh Lan Khê, : "Hôm qua bàn với Thôi Thiếu khanh, thể dựng lên một tấm bia ngắm để kẻ lộ diện."
Thiên Đăng chuyện tranh luận riêng giữa và Thôi Phù Phong hôm qua, cũng ý tưởng "bia ngắm" là do Thôi Phù Phong đề xuất, chỉ thấy ngang nhiên lấy đó lý do.
Suy nghĩ một chút, nàng lập tức hiểu ý : " mà Mạnh Lan Khê là thư sinh trói gà chặt, thích hợp ?"
"Việc tự cách, Huyện chủ cần lo." Lăng Thiên Thủy cụp mắt nàng: “Chỉ là để kế hoạch hiệu quả, mong Huyện chủ ngày thường thể... tiếp xúc nhiều hơn với Mạnh Lan Khê."
"Được, sẽ ." Thiên Đăng ngẩng đầu đón nhận ánh mắt của , thẳng thắn đáp: “Dù thực sự giúp , đêm qua ngủ ngon."
"Vậy thì ." Lăng Thiên Thủy dời ánh mắt nơi khác, chẳng hiểu chạm ánh mắt rực sáng chói chang của nàng ánh mặt trời lúc .
Thiên Đăng ngoài, lệnh cho tỳ nữ: "Đến hậu viện tập hợp các lang quân , chuyện với tất cả ."
Theo lệ cũ, Đông chí lớn như Tết, nghỉ bảy ngày, triều đình nghỉ ngơi, thư viện đóng cửa, nên các lang quân đều mặt trong phủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-13-bia-ngam.html.]
Dùng xong bữa sáng, Thiên Đăng đến hậu đường nơi giảng thường ngày, đều đông đủ. Theo thứ tự học cung quy, họ ngay ngắn, yên lặng chờ đợi nàng.
Chỉ Tiết Tích Dương đợi hành lang, thấy nàng đến bèn bước tới, vẻ mặt thôi.
Thiên Đăng bèn hiệu cho cùng chái nhà bên cạnh, hỏi: "Nghe hôm qua Tiết lang quân đợi lâu, là chuyện gì?"
Tiết Tích Dương xuống đối diện nàng, với đôi mắt thâm quầng và vẻ mặt t.h.ả.m thương, mở lời: "Huyện chủ, nhốt ở phường Bình Khang cả đêm. Đêm dài thưa, gió sương lạnh lẽo, một lòng lo lắng cho Huyện chủ, yên. Một đêm dày vò , cũng chẳng vượt qua thế nào nữa..."
Thiên Đăng tâm trạng kể lể nỗi lòng, rót cho một chén : "Tiết lang quân chuyện gì xin cứ thẳng."
Tiết Tích Dương nâng chén trong lòng bàn tay, hạ giọng vẻ bí hiểm: "Hôm qua đến Thúy Ngọc Lâu ở phường Bình Khang, Huyện chủ đoán xem gặp ai?"
Thiên Đăng nhíu mày: "Thúy Ngọc Lâu?"
Tiết Tích Dương vội giải thích: "Huyện chủ yên tâm, chỉ tìm Phùng Thiện Tài thôi. Bà năm nay bảy mươi ba tuổi, năm mươi năm từng là tay đàn tỳ bà một của Lê Viên Nhạc bộ. Sau loạn An Sử, bà lưu lạc dân gian, giờ đang dạy tỳ bà cho các cô nương ở phường Bình Khang. Ta đến đó là để nhờ bà chỉnh lý mấy khúc cổ nhạc thất truyền."
"Tiết Thái nhạc thừa vì việc công, gặp ai ở đó?"
Chẳng lẽ bắt gặp vị lang quân nào đang "trêu hoa ghẹo nguyệt" nên đến đây mách lẻo ?
Chưa đợi Thiên Đăng nghĩ nhiều, Tiết Tích Dương ghé sát thì thầm: "Ta gặp của phủ Thái tử."
Thiên Đăng im lặng nhấp , quan tâm đến chuyện Đông Cung chơi kỹ viện.
"Tuy Đông Cung cũng thể đến Thúy Ngọc Lâu tiêu khiển xã giao, nhưng thấy kẻ đó đang bàn bạc chuyện gì đó với một khác. Cái ..." Giọng Tiết Tích Dương trầm xuống, kéo dài đầy vẻ bí hiểm: “Trên mặt roi quất hai đường, trán đóng vảy máu, cằm trầy xước, cả khuôn mặt thê t.h.ả.m lắm..."
Tay cầm chén của Thiên Đăng khựng , buột miệng thốt lên: "Dương Hòe Giang?"
"Phải. Lúc ở trong lầu là ai, chỉ để ý thấy phủ Thái t.ử chuyện với nhắc đến Huyện chủ, nên mới lưu tâm ngóng một chút."
Hắn đương nhiên sẽ nhắc những lời lẽ dơ bẩn của Dương Hòe Giang với nàng, chỉ kể tình hình một cách khéo léo, tiếp: "Ta vốn định dò la kỹ xem lai lịch đối phương thế nào, ai ngờ uống say, ngủ luôn ở Thúy Ngọc Lâu, hại cũng vì giờ giới nghiêm mà về . Vừa nãy về vương phủ mới chuyện của Dương Hòe Giang, hóa là biểu ca của Huyện chủ, vì ăn hàm hồ mà phủ Huyện chủ dạy dỗ cho một trận?"
"Kẻ phẩm hạnh đoan chính, đúng là dạy dỗ hai . Chỉ là dù cũng là dì , thể đuổi thẳng cổ , đành dung túng cho tạm ở trong phủ." Thiên Đăng giờ đang nặng lòng vì những chuyện quan trọng khác, cũng lười bận tâm quá nhiều đến tên Dương Hòe Giang : “Nếu còn chịu thu liễm, hành động gì khác thường thì phủ Xương Hóa Vương chắc chắn sẽ tha cho ."
Tiết Tích Dương chống cằm nàng, đôi mắt xếch long lanh như nước xuân ngập tràn vẻ khó hiểu: " mà chẳng xưa nay ở Quắc Châu, ngay cả Huyện chủ cũng quen với ? Tại đến Trường An Đông Cung tìm đến tận chốn lầu xanh, còn thể giúp 'cầu ước thấy'... Không cái 'ước' mà cầu là gì?"
Thiên Đăng trầm ngâm một lát : "Ta tin Thái t.ử điện hạ sẽ hại ."
"Đó là đương nhiên. Chỉ là tên Dương Hòe Giang mưu đồ bất chính, dường như thế lực ngầm trợ giúp, Huyện chủ nhất định lưu ý, đề phòng kẻ ."
"Được, cảm ơn nhắc nhở, sẽ ghi nhớ. ở Tây viện cùng dì , ở Đông viện, tường cao cửa rộng ngăn cách, chỉ cần chịu gặp, tin rằng cũng chẳng thể mò sang địa bàn của ..."
Lời còn dứt, bên ngoài bỗng vang lên tiếng bước chân dồn dập.
Ngay đó là hai tiếng gõ cửa nhẹ, giọng đầy bất an của cô cô Huyền Cơ vang lên: "Huyện chủ, Nội Cung Cục tới."
Thấy Huyền Cơ hốt hoảng như Thiên Đăng hiệu cho Tiết Tích Dương cứ tự nhiên, rảo bước chính đường đón tiếp cung sứ, hỏi: "Nội Cung Cục đột nhiên sai tới là việc gì?"
"Bọn họ... đưa tới một vị lang quân nữa. Nói là Đế Hậu khâm định để bổ sung cho đủ mười ứng viên trong hậu viện của Huyện chủ."
Bước chân Thiên Đăng khựng , trong lòng dâng lên dự cảm chẳng lành. Nàng hít sâu một , cố gắng giữ giọng bình tĩnh: "Là ai?"
"Là... độc đinh của chi thứ tư nhà họ Dương ở Quắc Châu, biểu ca của Huyện chủ, Dương Hòe Giang."