THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 12: Hương an thần
Cập nhật lúc: 2026-01-24 12:33:35
Lượt xem: 187
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đôi môi nàng run rẩy, giọng yếu ớt như gió thoảng: "Ta chóng mặt... chắc là đói ."
Lăng Thiên Thủy đỡ nàng xuống ghế, Thôi Phù Phong vội vàng chạy ngoài gọi cô cô Huyền Cơ .
Thấy sắc mặt Thiên Đăng trắng bệch, bà liên tục giục giã dìu Huyện chủ về Đông viện , sai tỳ nữ mời Khương đại phu tới.
Các tỳ nữ xúm dìu Thiên Đăng rời . Thôi Phù Phong lo lắng thở dài, đang định rủ Lăng Thiên Thủy cùng về hậu viện thì buông một câu "Ngươi về ", sải bước biến mất dạng.
Thôi Phù Phong sinh nghi, suy tính một chút rảo bước về phía cổng hậu viện. Chẳng bao lâu thấy Lăng Thiên Thủy dẫn Đồi Mồi tới.
"Có chuyện gì ?" Thôi Phù Phong liếc Lăng Thiên Thủy một cái, nhưng hỏi Đồi Mồi.
Đồi Mồi vội vàng hành lễ: "Ôi chao Thôi Thiếu khanh, Khương đại phu của phủ định khám cho Huyện chủ thì hiểu vấp ngã, giờ đang hoa mắt chóng mặt, nghỉ . May mà Lăng Tư giai nhắc nhở là Mạnh lang quân cũng y thuật, nên nô tỳ mau chóng mời ngài đến tiền viện xem bệnh cho Huyện chủ."
"Hóa là ." Ánh lồng đèn treo cao cổng viện soi sáng gương mặt Thôi Phù Phong, Lăng Thiên Thủy với nụ đầy ẩn ý: “Sao trùng hợp thế nhỉ, Khương đại phu thể khám bệnh đúng lúc . Cũng may, hậu viện còn Mạnh Lan Khê."
Lăng Thiên Thủy như thấy, chỉ dặn Đồi Mồi: "Nghe giấc ngủ của Huyện chủ cũng lắm, thấy chỗ Mạnh Lan Khê hương an thần, ngươi bảo chuẩn một ít cho Huyện chủ dùng thử."
"Ơ, thật ạ?" Đồi Mồi mừng rỡ như bắt vàng: “Huyện chủ mấy năm nay ngủ kém, nếu Mạnh lang quân cách thì quá !"
Đợi cô bé vội vã chạy về phía Y Lan Quán, Thôi Phù Phong con đường nhỏ ngoài Cận Trúc Đường, sâu mắt Lăng Thiên Thủy: "Lăng Tư giai nhiệt tình thật đấy, tốn bao tâm tư tạo cơ hội cho khác tiếp cận Huyện chủ. Ta cứ tưởng ngươi sẽ ưu ái cho biểu Kỷ Lân Du của chứ."
"Ngươi đa nghi , trùng hợp thôi."
Thấy Lăng Thiên Thủy định lướt qua để về hậu viện, Thôi Phù Phong mỉm : "Chẳng lẽ ngươi lo ? Mạnh lang quân thủ như ngươi, giờ hậu viện sóng gió ngầm, nếu trở thành tâm điểm của vòng xoáy, liệu gánh vác nổi ?"
"Ta dám để xuất đầu lộ diện thì tự khắc cách bảo vệ bình an vô sự." Giọng Lăng Thiên Thủy lớn nhưng lời chắc nịch vô cùng: “Không phiền Thôi Thiếu khanh bận tâm."
"Vậy cảm ơn hành động của Lăng Tư giai , giúp và Huyện chủ bớt lo nhiều." Thôi Phù Phong dùng từ "chúng " để chỉ và Thiên Đăng: “Vốn tưởng tiếp theo sẽ vất vả điều tra, phỏng đoán nhiều chiều, nay Lăng Tư giai nguyện ý giúp 'dụ rắn khỏi hang', trực tiếp tạo một mục tiêu cho kẻ , chúng chỉ cần canh chừng mục tiêu đó, chẳng đỡ tốn công sức lắm ?"
Lăng Thiên Thủy khựng một chút, nhưng gì thêm, lẳng lặng bỏ .
Mạnh Lan Khê đến tiền viện nhanh, chỉ mang theo hòm t.h.u.ố.c mà còn bưng một bát cháo nóng hổi tới.
"Ta cô nương Đồi Mồi kể , Huyện chủ chắc là do lao lực quá độ nhiễm lạnh, cộng thêm ăn uống t.ử tế nên nhất thời kiệt sức. Vừa dạo cũng mệt mỏi, mới nấu chút cháo bách hợp, thiên ma, táo đỏ và kỳ tử. Món giúp bổ m.á.u ích khí, an thần tĩnh tâm, Huyện chủ ăn một chút cho ấm bụng ."
Mạnh Lan Khê bên mép giường bao quanh bởi ánh đèn, dâng bát cháo t.h.u.ố.c vẫn còn ấm lên cho nàng.
Dưới ánh đèn màu cam ấm áp, lúm đồng tiền bên môi trông thật mê . Mùi thơm của cháo nóng khiến Thiên Đăng cảm thấy dễ chịu, nàng múc từng thìa cháo ngọt thơm, ấm nóng ăn chậm rãi, cảm giác bi thương và lạnh lẽo dần tan biến.
Cơ thể ấm lên, cả nàng trở nên mềm nhũn. Mạnh Lan Khê bắt mạch cho nàng, : "Huyện chủ mất ngủ lâu ngày, lo nghĩ quá nhiều dẫn đến cơ thể suy nhược, nhưng căn cơ sức khỏe vẫn , thường xuyên vận động, chỉ cần tẩm bổ đàng hoàng, ngủ nghỉ là sẽ cả."
Nói mở hòm t.h.u.ố.c định kê đơn.
Ai ngờ nắp hòm mở, một con thỏ trắng bèn nhảy tót ngoài, phóng lên giường nàng, rón rén chạm tay nàng rúc nàng xuống.
Thiên Đăng theo phản xạ vuốt ve bộ lông trắng muốt của nó. Mạnh Lan Khê cúi đầu , bế con thỏ lên, lau sạch chân cho nó đặt bên tay nàng, dịu dàng : "Đây là con thỏ cứu ở sơn lăng hôm nọ, chân nó mũi tên sượt qua rách một miếng da, giờ cầm m.á.u . Không nó chui hòm t.h.u.ố.c của từ lúc nào nữa."
Thiên Đăng vuốt ve con thỏ, ngửi thấy mùi t.h.u.ố.c thoang thoảng nó, bất giác ôm nó lên, áp má bộ lông ấm áp.
"Nếu Huyện chủ ngủ ngon để đốt thử chút hương xem ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-12-huong-an-than.html.]
Mạnh Lan Khê dậy thêm một thìa bột hương pha chế sẵn lư hương bên giường.
Trong làn khói hương lượn lờ, thiếu niên mặt mờ ảo như trong tranh, con vật nhỏ trong lòng mềm mại ấm áp. Cảm giác êm đềm khiến nàng tựa gối, thể cử động và cũng chẳng cử động.
Toàn như rút hết sức lực, cơn mệt mỏi tích tụ bấy lâu đè xuống, khiến nàng lịm trong sự dịu dàng , từ từ khép mắt .
Mạnh Lan Khê cửa sổ đối diện, uống chén tỳ nữ dâng lên, lặng lẽ canh chừng cho nàng, nàng chìm giấc ngủ say.
Thiên Đăng chìm những giấc mơ vụn vỡ như thường lệ.
Nàng thấy nắm lấy tay một đàn ông, trịnh trọng trao tấm hồn bạch thêu bằng tóc xanh tay đó. khi ngẩng đầu lên, nàng thấy đài cao, tà áo tím sẫm tung bay, từ trong mắt chầm chậm chảy xuống hai dòng huyết lệ.
Mẹ : "Đăng Đăng, là kẻ g.i.ế.c ..."
Nàng bàng hoàng sang đang nắm tay, gửi gắm niềm tin, thấy bóng tối bao trùm lấy , đen kịt chập chờn, mãi cũng rõ mặt mũi.
Nỗi đau như một lưỡi d.a.o sắc nhọn đ.â.m thẳng lồng ngực. Nàng dùng hết sức đẩy đó , cố vùng vẫy để xua tan cơn ác mộng kinh hoàng . bóng tối như hình với bóng, hình kẻ đó ngày càng phình to, chực chờ nuốt chửng cả thế giới mắt nàng.
Ngay lúc nàng tuyệt vọng gào thét, thế giới mắt bỗng bừng sáng.
Một mùi hương nồng nàn ập tới, hàng vạn ngọn đèn lung linh bay lên giữa màn đêm tăm tối soi sáng khắp quanh nàng.
Trong làn khói mây luân chuyển, bụi lấp lánh rơi xuống từ bầu trời. Nàng thấy thời gian như ngược trở , tất cả những gì nàng sợ hãi đều hóa thành tro bụi bay .
Trên tấm hồn bạch do chính tay nàng thêu, bước xuống đài cao, mỉm rạng rỡ với nàng.
Trong mưa m.á.u và lửa đỏ, tổ phụ vạn tiễn xuyên tâm dậy, rũ sạch bụi trần.
Máu thịt nhầy nhụa thềm mây Cửu Long tụ , ngưng kết thành hình dáng cha nàng, cưỡi rồng bay lên.
Và nàng dường như vẫn là cô bé tết tóc hai chùm, vang chạy về phía họ, sà lòng tổ mẫu, vùi mặt vòng tay ấm áp mà nàng vĩnh viễn mất .
Trời sáng rõ. Khi Thiên Đăng tỉnh dậy, nàng cảm thấy mềm nhũn, trong một cảm giác mơ màng, hoang mang lạ lẫm.
Đã lâu, lâu nàng mới một giấc ngủ ngon đến thế.
Con thỏ trắng đang cuộn tròn chăn, nàng đưa tay vuốt nhẹ bộ lông mềm của nó, mở mắt màn trướng thêu hoa quanh .
Trời quang mây tạnh, ánh nắng xuyên qua song cửa chiếu lên những cành hoa thêu màn, từng đóa hoa xuân như đang nở rộ trong luồng sáng, đẽ và dịu dàng.
Hồi lâu , nàng mới lờ mờ nhớ những chuyện khi ngủ đêm qua, nhớ thêu xong hồn bạch cho , và cũng phát hiện Thời Cảnh Ninh, nàng tin tưởng nhất hành tung đáng ngờ nhất.
Sự dịu dàng êm ái trong mơ dần rút . Nàng đưa tay che mắt, hít thở thật sâu, buông con thỏ , rời giường dậy.
Các tỳ nữ hầu hạ nàng chải tóc đồ, rửa mặt. Khi bước cửa, nàng thấy Mạnh Lan Khê đang đợi hành lang, mỉm gật đầu chào nàng: "Huyện chủ ngủ ngon ?"
"Rất ngon, lâu lắm ngủ ngon như thế." Có lẽ do tinh thần sảng khoái, Thiên Đăng thấy đôi lúm đồng tiền của càng thêm duyên dáng, nàng kìm cũng nhẹ với , trao trả con thỏ trắng tay, cảm thán: “Có lẽ là nhờ bát cháo đó, hoặc cũng thể nhờ hương đốt, mà ngủ một mạch mộng mị đến tận bây giờ."
Với khác đó thể là chuyện bình thường, nhưng với nàng, thoát khỏi ác mộng dù chỉ một đêm là điều tưởng.