THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 11: Vòng Xoáy
Cập nhật lúc: 2026-02-04 13:05:16
Lượt xem: 127
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mặc cho chiến loạn triền miên, Khâu Từ vẫn là viên minh châu rực rỡ nhất con đường tơ lụa.
Gió cát Tây Vực ngăn nổi bước chân các thương đoàn Đông, Tây đổ về trọng trấn . Dù tiết trời nóng bức, hai bên trường phố trong thành vẫn rợp bóng những tấm màn màu do các cửa hiệu dựng lên, kéo dài đến tận bốn phương Vương thành.
Hương liệu Thiên Trúc, đá quý Đại Thực, tơ lụa Giang Nam, đồ sắt Trường An... Tiếng mặc cả pha lẫn giọng điệu ngoại quốc hòa cùng tiếng chuông lạc đà leng keng tạo nên một bản hòa âm náo nhiệt.
Kỷ Lân Du cưỡi ngựa qua phố, trong lòng đang vướng bận suy tư nên suýt chút nữa va con lạc đà hai bướu của đám thương nhân.
Hắn đầu ngựa tránh những kiện hàng chất cao lưng lạc đà, ngước mắt lên thì thấy Thôi Phù Phong đợi sẵn trong quán rượu.
Kỷ Lân Du nhảy xuống ngựa, ném dây cương cho tiểu nhị chạy đón, rảo bước quán, xuống đối diện Thôi Phù Phong, hạ giọng : "Việc hôm qua bàn cơ bản xong. Đám lính già hầu hết liên lạc , trong quân đội Khâu Từ cũng..."
Thôi Phù Phong giơ tay lên hiệu im lặng, hất hàm về phía đám thực khách trong quán.
"Không thể nào! Vị Huyện chủ Đại Đường đưa y quan bài vị của cha ông về Khâu Từ chúng , tình cảnh hôm đó ai nấy đều tận mắt chứng kiến, tấm lòng thành thực rõ như ban ngày! Sao đùng một cái thành nghi phạm g.i.ế.c hại Bắc Vương, trở thành tù nhân ?"
Một gã thương nhân Hồ râu tóc nhạt màu, tiếng Đại Đường lơ lớ chen : "Theo thấy thì Huyện chủ Đại Đường về báo thù cho cha ông cũng khả năng lắm chứ! Chuyện Vương tộc Khâu Từ năm xưa với Xương Hóa Vương, các nước Tây Vực chúng ai mà chẳng tiếng. Vương phi hại, tiểu Vương t.ử non nớt lưu vong nơi đất khách quê . Ta mà là hậu nhân của Xương Hóa Vương, tìm cơ hội cũng về báo thù cho thôi!"
"Chắc ?" Đám rảnh rỗi trong quán đa phần tin: “Ân oán hơn năm mươi năm , Xương Hóa Vương còn Khâu Từ cùng trấn giữ An Tây, sớm hòa giải với Vương tộc . Huyện chủ Đại Đường việc gì lật nợ cũ?"
"Hơn nữa hôm đó Huyện chủ hộ tống y quan bài vị cha ông tới, cả nàng và Vương tộc đều thành tâm cung nghênh. Ta thấy giống kẻ vì báo thù mà trộm cả Thánh khí Trấn quốc, còn dùng nó để sát hại Bắc Vương?"
Một gã đàn ông râu quai nón tướng mạo thô kệch đập mạnh tay xuống bàn rượu: "Theo thấy , khi nào vì dạo ca tụng Xương Hóa Vương, khiến cho kẻ dã tâm sinh lòng đố kỵ, mới chọn vị Huyện chủ kẻ c.h.ế.t ..."
Câu thốt , cả quán rượu bỗng im bặt trong chốc lát, chẳng ai dám tiếp lời.
Chủ quán và tiểu nhị vội vã mời uống rượu đàn, cố gắng lấp l.i.ế.m cái đề tài nhạy cảm nên xuất hiện .
Trong tiếng ồn ào trở , Kỷ Lân Du ở góc khuất ngạc nhiên hỏi: "Sao nhanh thế? Chuyện Bắc Vương hại lan truyền khắp phố phường ?"
Thôi Phù Phong hờ hững đáp: "Đồn sớm là chuyện , ít nhất hiện tại Huyện chủ và chúng thể nắm tiên cơ."
Kỷ Lân Du vốn còn chút thắc mắc, những lời bàn tán bên ngoài liền vỡ lẽ, giơ ngón cái lên với Thôi Phù Phong: "Vậy tiếp theo..."
"Tiếp theo, việc Huyện chủ lấy tự do là điều hiển nhiên." Thôi Phù Phong rút mấy tờ giấy đưa cho : “Trên triều đình Thái t.ử điện hạ và Vương t.ử Minh Thứu gây sức ép, tin rằng Khâu Từ nhất định dám lén lút xử lý. Nếu cộng thêm cả lòng dân, bọn họ ném chuột sợ vỡ bình, khả năng chúng can thiệp thành công là lớn."
Kỷ Lân Du cũng yên tâm phần nào, nhưng khi cầm lấy tờ giấy Thôi Phù Phong đưa, trố mắt kinh ngạc: "Đây... đây là bản đồ Vương cung Khâu Từ?"
"Tuy ba bên gây sức ép, cục diện coi như thỏa. chuyện của Huyện chủ chúng phép mạo hiểm dù chỉ một chút, nên bắt buộc chuẩn sẵn đường lui."
Như để chứng minh lời Thôi Phù Phong, bên ngoài bỗng náo nhiệt hẳn lên.
Một đám chạy vội qua phố, kẻ hô to: "Tìm thấy bằng chứng Bắc Vương Huyện chủ Đại Đường g.i.ế.c ! Ngay cửa sổ tường ngoài Linh điện, Quốc sư kiểm tra, xác nhận sai!"
Kỷ Lân Du kinh hãi, trong khi Thôi Phù Phong dậy, theo dòng đang ùn ùn kéo khỏi quán rượu: "Đi, xem bọn chúng định giở trò gì."
Vô dân từ các ngõ ngách tụ tập về Linh điện, ai nấy đều vươn cổ lên phía .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-11-vong-xoay.html.]
Chỉ thấy một tăng nhân trẻ tuổi đang leo thang lên chỗ cửa sổ, xem xét kỹ lưỡng dấu vết bên lớn tiếng tuyên bố: "Dưới cửa sổ quả nhiên vết tích từng bắc thang, chứng tỏ ngày Trấn quốc Tam thánh khí mất trộm, đúng là kẻ động tay động chân qua cửa sổ cao , trùng khớp với phán đoán của Quốc sư!"
Người bên thì bàn tán xôn xao. Chẳng lẽ Tam thánh khí thực sự Huyện chủ Đại Đường trộm bằng thủ pháp nội ứng ngoại hợp như lời Quốc sư ?
Kỷ Lân Du thầm c.h.ử.i thề một tiếng, đang định gì đó thì thấy Thôi Phù Phong đổi giọng, giữa đám đông lớn tiếng hỏi: "Đã hôm đó khi các ngươi bắc thang lên kiểm tra, phát hiện dấu vết , mà đợi đến tận hôm nay mới tìm thấy công bố?"
Câu hỏi dứt, đám đông lập tức nhao nhao như ong vỡ tổ. Dân chúng vốn thích nhất là mấy thuyết âm mưu, nay một lời đ.á.n.h thức, cái âm mưu rành rành ngay mắt, chỉ cần nghĩ sâu xa một chút là ai nấy đều phẫn nộ, châm chọc: " đấy! Không khéo là nhân lúc hai hôm nay vắng , bọn chúng tự tay giả chứng cứ cũng nên?"
"Các ngươi đó bắc thang lên xem , khả năng dấu vết cái thang đó là do chính các ngươi để ?"
Cách Kỷ Lân Du xa, gã đàn ông râu quai nón trong quán rượu lúc nãy càng thẳng thừng c.h.ử.i bới: " là trò cho thiên hạ! Vì vu oan giá họa cho hậu nhân Xương Hóa Vương mà đến cái mặt cũng cần nữa!"
Thấy một hòn đá dậy ngàn con sóng, đám đông phẫn nộ xô đẩy, chiếc thang rung lắc dữ dội. Tăng nhân bên vội vàng ôm chặt lấy thang, hét lớn: "Các vị thí chủ! Tiểu tăng chỉ phụng mệnh hành sự, hề ý bất kính với Xương Hóa Vương! Chỉ vì Huyện chủ Đại Đường gây chuyện trong cung, xúi giục Vương nữ đ.á.n.h đập đường , đó là con côi của Tây Vương hy sinh vì nước. Tam Vương phi dắt con đến lóc tố cáo, Quốc chủ nổi giận, lệnh cho bọn dốc sức điều tra chân tướng, tiểu tăng mới kiểm tra nữa, nào ngờ tìm manh mối!"
Kỷ Lân Du giận sôi : "Nói hươu vượn! Huyện chủ các giam lỏng , các còn vu khống nàng gây sóng gió!"
"Muốn gán tội thì sợ gì lý do!" Mọi xung quanh đương nhiên tin, lớn tiếng hùa theo.
Giữa biển sục sôi, chiếc thang dựa tường cuối cùng cũng lật đổ. Tăng nhân trẻ tuổi ngã văng xuống nền cát cùng chiếc thang, các tăng nhân khác dìu dậy, ôm một bên má rướm m.á.u cắm đầu bỏ chạy thục mạng.
Một màn kịch kết thúc, ồ lên giải tán, loáng thoáng tiếng ai đó hát vang bài ca ca tụng Xương Hóa Vương là niềm vinh quang của Khâu Từ.
Kỷ Lân Du bĩu môi : "Cả thành dân chúng đều tin Huyện chủ là hung thủ, Khâu Từ Vương và Quốc sư chẳng lẽ ? Thôi Thiếu khanh, ngài xem, tình hình rõ ràng như thế mà bọn họ vẫn cố chấp giam giữ Huyện chủ, rốt cuộc là dụng ý gì?"
Thôi Phù Phong vẫn giữ vẻ mặt bình thản, đáp: "Đến bằng chứng giả cũng bắt đầu ngụy tạo , ngươi còn dụng ý của họ ?"
"Hả?" Kỷ Lân Du ngẩn , đó giật nảy , trừng mắt Thôi Phù Phong: “Chẳng lẽ... chẳng lẽ là..."
"Khâu Từ e là chịu nổi áp lực, sắp ch.ó cùng rứt giậu . Nhìn cái vẻ nôn nóng của bọn họ, biến cố lẽ sẽ xảy trong một hai ngày tới thôi."
"Vậy ? Bọn họ dám xử Huyện chủ thật ư?"
"Hiện giờ bọn họ đang chịu áp lực từ cả ba phía: Đại Đường, Hồi Hột và dân chúng Khâu Từ. Ngoài mặt chắc chắn dám gì, nhưng lưng thì . Nếu chúng kịp thời ứng phó, lỡ Huyện chủ mệnh hệ gì thì hối cũng kịp." Thôi Phù Phong suy tính giây lát : “Vụ án liên quan đến cái c.h.ế.t của Bắc Vương, chúng e là thể mượn sức của Đại Đường và Hồi Hột, nếu chuyện bé xé to thành mâu thuẫn giữa các nước thì càng rắc rối. May , Huyện chủ đến đây còn mấy lính già của cha ông theo..."
"Cứ để lo!" Kỷ Lân Du hiểu ý, vỗ bản đồ giấu trong tay áo: “Trong hai ngày tới sẽ nhanh chóng triệu tập cựu bộ năm xưa, quyết chậm trễ!"
"Được, sẽ sớm lấy lộ trình tuần tra và bố phòng của Vương cung. Ngoài theo thông lệ Khâu Từ, đêm thứ ba đại lễ, Vương tộc và triều thần sẽ tề tựu tại Linh điện để lễ tạ và kết thúc. Đó là thời cơ nhất để chúng tay. Lúc đó phòng thủ trong cung lơi lỏng, chúng gây chút động tĩnh, tin rằng việc cứu Huyện chủ sẽ dễ như trở bàn tay."
Kỷ Lân Du nhận lời, nghĩ ngợi một chút vẫn thấy ấm ức: "Cứu Huyện chủ là xong thôi ? Bọn dám đối xử với nàng như thế, là nhân lúc cứu , chúng cho bọn họ nếm chút mùi đau khổ?"
"Thôi , đừng vẽ rắn thêm chân, định học đòi Minh Thứu trò đầu ngựa ở phủ công chúa hả?" Thôi Phù Phong là ý , chút bất lực: “Phải hành động nhanh gọn, thứ ưu tiên việc Huyện chủ thoát hiểm an ."
"Được , ." Kỷ Lân Du trúng tim đen, đành bỏ ý định: “Vậy sắp xếp cụ thể cho tối mai thế nào?"
"Ta sẽ lo liệu, ngươi chỉ cần đảm bảo tìm tin cậy là ."