THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 101: Biệt Ly
Cập nhật lúc: 2026-01-28 14:00:01
Lượt xem: 204
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hắn uống cạn chén ngọc đựng chấm đỏ chóc kinh hoàng , cầm áo lông Phù Yếp của Cáo Quốc Công chúa, bình thản trở về phủ Xương Hóa Vương, tiếp tục những việc cần một cách đấy.
như Huyện chủ , khâu chiếc áo choàng lớp vải bọc tay nải, lén mang hồ Khúc Giang.
Hắn tự tay khoác chiếc áo lông Thúy Vũ lên Cáo Quốc Công chúa. Trong buổi chiều xuân bên hồ Khúc Giang, tại một nơi vắng vẻ bóng , con đường lát đá xanh sạch sẽ, dõi mắt bà bước qua bãi cỏ xanh, bờ sông, bước lên con đường trở về cõi c.h.ế.t.
Nắng xuyên qua kẽ lá đầu, từng tia từng sợi phủ lên gương mặt tựa băng tuyết của . Hắn lặng lẽ bà chìm nổi trong dòng nước, đến cả bóng lông mi in gò má cũng chẳng hề run rẩy.
Sợ hãi, đau đớn và dám tin hiện lên gương mặt Cáo Quốc Công chúa trong khoảnh khắc, nhanh chóng chìm nghỉm theo những cú giãy giụa tuyệt vọng.
Có lẽ vì chờ đợi khoảnh khắc quá lâu, nên khi chứng kiến bà giãy c.h.ế.t, trong lòng chẳng gợn sóng là bao.
Cũng giống như lúc , khi tội ác phơi bày, mặt Huyện chủ và các vị lang quân của Vương phủ, dù lâm đường cùng, dù sắp phát điên và c.h.ế.t vì độc phát, nhưng vẫn bình thản, ung dung. Hắn chỉ về phía Thiên Đăng vái chào thật sâu, cung kính hành lễ: “Bồng Lai xin bái biệt Huyện chủ. Sau ngày ấm trăng lạnh, đường đời xa xăm, nguyện cầu Huyện chủ bình an thuận lợi, hỉ lạc vô ưu."
Thiên Đăng hít sâu một , ngẩng đầu những đám mây lững lờ trôi bầu trời, khẽ đáp: "Được."
Thị vệ trong phủ định xông lên bắt giữ, nhưng Thôi Phù Phong hiệu cần động thủ, chỉ cần để Yến Bồng Lai theo về Đại Lý Tự chờ thẩm vấn là .
Ngay lúc sắp rời , nhẹ nhàng đưa tay nắm lấy chiếc túi thơm bằng bạc chạm hình mây khói chim hạc mà nàng tặng, trầm giọng hỏi: “Huyện chủ vì con Cáo Quốc Công chúa căm hận nàng, nhất quyết dồn nàng chỗ c.h.ế.t đến thế ?"
Tim Thiên Đăng khẽ run lên, nàng .
Đầu ngón tay lướt đôi cánh hạc đang dang rộng, ánh mắt nàng chằm chằm, thốt một câu đầy ẩn ý: “Huyện chủ, xin chớ quên lời di huấn lúc lâm chung của Kỷ Quốc Phu nhân. Nàng nhất định ... chọn mà bà chỉ định cho nàng."
Thiên Đăng sững sờ, buột miệng hỏi: "Huynh chỉ định... là ai ?"
chỉ lắc đầu, ánh mắt nàng tràn đầy bi mẫn: "Không, chỉ nhớ tới thôi. Ta nghĩ, Huyện chủ thông tuệ như nhất định sẽ hiểu dụng ý của Phu nhân lúc đó."
...
Một buổi tiệc Xuân Thượng Tị trừ tà cầu phúc, bắt đầu trong hân hoan náo nhiệt, nhưng cũng giống như sinh nhật mười bảy tuổi của nàng bên bờ Khúc Giang, cuối cùng đều kết thúc trong t.h.ả.m đạm.
Thiên Đăng sai chuẩn xe ngựa, đích đưa Thương Lạc về nhà.
Thương Nam Lưu đang đợi cửa nhà để đón con trai. cả hai cha con đều hiểu, triều đình sẽ bao giờ chọn một tàn tật chồng cho Huyện chủ. Rất nhanh thôi, tên của sẽ gạch khỏi danh sách ứng viên phu quân. Đời kiếp , và nàng chẳng còn duyên phận.
Đòi công đạo cho , là việc cuối cùng nàng thể .
Xe ngựa của phủ Xương Hóa Vương lăn bánh đường phố, Thiên Đăng rốt cuộc kìm lòng , hé một góc rèm phía .
Thương Lạc dựa cha cửa, ngẩn ngơ nàng ngày một xa, bàn tay buông thõng nắm chặt chiếc túi thơm bạc hình mèo ngậm cá.
Ngay khi Thương Nam Lưu dìu con trai nhà, một cỗ kiệu mềm dừng cửa. Rèm kiệu vén lên, một phụ nữ ngoài ba mươi tuổi, phong tư yểu điệu bước , bước lên bậc thềm đến bên cạnh họ.
Thương Nam Lưu còn đang ngỡ ngàng, Thương Lạc đẩy cha , nức nở sà lòng bà .
Cô cô Huyền Cơ cùng nàng nghẹn ngào : "Đó là Thương phu nhân, vì chuyện trăng hoa của Thương Biệt Giá với Công chúa mà phẫn uất ly hôn năm xưa... Nghe mấy năm nay bà vẫn luôn tu hành thanh tịnh ở đạo quán."
Chắc hẳn bà tin Thương Lạc gặp nạn, lo lắng cho con trai nên mới vội vã về kinh.
Cô cô Huyền Cơ thả rèm xe xuống, khẽ hỏi: "Huyện chủ, thương thế của Thương tiểu lang quân, thực sự thể hồi phục ?"
Thiên Đăng lắc đầu, giọng nhẹ bẫng: "Ta ... dù thế nào, cũng thể để ở hậu viện nữa."
Là do nàng quá ích kỷ, vì tìm hung thủ g.i.ế.c hại mà đặt tất cả chốn nguy hiểm. lầm lớn nhất là quên mất Thương Lạc chỉ là một thiếu niên khả năng tự bảo vệ .
"Dù nữa, sẽ dốc sức tìm cách chữa trị cho . Hơn nữa bây giờ về nhà, vẫn hơn là ở hậu viện Vương phủ đầy sóng gió..."
Xe một đoạn, rèm xe lay động. Qua khe hở, nàng thấy cổng lớn của Thái Bốc Sở. Thôi Phù Phong đang bước khỏi nha môn, vẻ mặt nặng nề, lạnh lẽo.
Lòng Thiên Đăng chùng xuống, nàng gõ thành xe hiệu dừng , vén rèm hỏi: "Thôi Thiếu Khanh, chuyện gì ?"
Thôi Phù Phong tiến gần cửa sổ xe, hạ giọng : "Khi áp giải qua Thái Bốc Sở, Yến Bồng Lai e là về nữa, bàn giao công việc đang dang dở. Ta cử hai nha dịch theo, nhưng bỏ trốn, chỉ cầm lấy hồ sơ như thường lệ, leo lên Tư Thiên Đài đo bóng nắng."
Thiên Đăng theo bản năng ngẩng đầu lên đài cao sừng sững bên cạnh Thái Bốc Sở, nơi thể bao quát cả Trường An.
Dưới bầu trời cao lộng gió mây, họ đều thấy bóng dáng mờ ảo của một đài cao.
Nắng xuân lúc mờ lúc tỏ xuyên qua những đám mây cuộn , rọi xuống thành từng luồng sáng rực rỡ, bao phủ lấy Tư Thiên Đài cao ngất.
Gió lộng cao cuốn tung tà áo lụa xanh màu mây nước của . Dù rõ mặt, nhưng giữa những tia sáng lấp lánh và tà áo bay bay, phong thái tuyệt thế vẫn đ.á.n.h thẳng lòng , khiến những kẻ ngước bên trong khoảnh khắc ngẩn ngơ.
Hắn như bóng hạc tiên đảo Bồng Lai, sắp sửa cưỡi gió bay .
Trong lòng Thiên Đăng dâng lên nỗi bi thương khó tả, nàng lập tức xuống xe, chạy trong.
Thôi Phù Phong ngăn nàng , khẽ : "Như cũng . Đối với , đối với Huyện chủ, và cả đối với triều đình, đây đều là sự lựa chọn nhất."
Nàng thở , còn đang hoang mang thì xung quanh vang lên những tiếng thét kinh hoàng.
Bóng hạc thê lương đỉnh Tư Thiên Đài gieo xuống từ đài cao nhất Trường An.
Gió lớn cao gào thét, cuốn theo tà áo, mái tóc và cả xấp hồ sơ tay , cùng bay tán loạn trong trung.
Bóng hình dừng giữa trung trong tích tắc, vụt biến mất. Chỉ còn những tờ giấy bay lượn bầu trời như những bông tuyết, lả tả rơi xuống khắp các ngõ ngách đường phố Trường An.
Gió xoáy cuốn một tờ giấy bay đến mặt họ, mực đen giấy trắng, từ từ rơi xuống.
Thiên Đăng đưa tay bắt lấy tờ giấy, những dòng chữ ngắn gọn đó, đôi mắt mở to bàng hoàng.
Thôi Phù Phong dời mắt từ tờ giấy sang gương mặt nàng, thấy vẻ kinh ngạc, sững sờ xen lẫn bi thương tột độ của nàng, khẽ : "Huyện chủ, về thôi. Ta nghĩ đây là món quà cuối cùng Yến Bồng Lai tặng nàng... Nhiều như chắc chuẩn từ lâu ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-101-biet-ly.html.]
Lấy xương tan thịt nát của chứng, lấy ô danh khi c.h.ế.t dẫn, trong khoảnh khắc gieo xuống, rửa sạch nỗi nhục nhã mà Thiên Đăng gánh chịu, quét sạch mây đen u ám con đường phía của nàng.
Vĩ Thanh:
Sau mấy ngày yên ắng, sòng bạc Thịnh Phát đón một đợt hỗn loạn ồn ào.
Chỉ trong một ngày, hai tấm thẻ tên Yến Bồng Lai và Thương Lạc treo cao cửa lượt gỡ xuống. Ứng viên phu quân của Huyện chủ Linh Lăng, đến kẻ , giờ chỉ còn bảy .
Vì dung mạo tuyệt thế của Yến Bồng Lai, đặt cược ít. Lúc kẻ dậm chân đ.ấ.m ngực, lắc đầu than thở, thậm chí kẻ thua đỏ mắt đang lăm le đặt cược tiếp theo hòng gỡ gạc.
Còn về Thương Lạc, tuy đều tiếc nuối, nhưng dù cũng giữ mạng, coi như trong cái rủi cái may.
"Nói cũng , là duy nhất Huyện chủ Linh Lăng khắc c.h.ế.t trong đám phò mã, cũng nên mạng lớn nữa."
Một bên cạnh khẩy: "Tin tức cũ rích gì thế ? Huynh đài tờ tự bạch khi c.h.ế.t của Yến Bồng Lai ? Chuyện Huyện chủ Linh Lăng khắc chồng hóa là lời dối tày trời do cấu kết với Cáo Quốc Công chúa tung . Thực chất mệnh cách của Huyện chủ Linh Lăng cao quý tả xiết, thường áp chế nổi nên mới gặp nhiều sóng gió đấy!"
" đúng! Lúc nhảy từ Tư Thiên Đài xuống tự vẫn, tờ tự bạch đó bay đầy trời chứ! Ta cũng vớ một tờ, chao ôi, chẳng nhiều bản y hệt thế !"
"Dù nữa, sắp c.h.ế.t lời cũng thật lòng. Có lẽ sớm sống bao lâu nữa, nên mới nhiều bản như thế để sám hối với Huyện chủ Linh Lăng khi c.h.ế.t chăng."
Mọi than thở một hồi, sang bình phẩm về bảy tấm thẻ tên còn , đoán già đoán non xem ai sẽ là cuối cùng rước Huyện chủ về dinh.
"Chân tướng rõ ràng, chuyện Huyện chủ Linh Lăng lục vô duyên, hình khắc phu quân đều là tin đồn nhảm, những phò mã c.h.ế.t oan uổng đều do áp nổi mệnh cách của Huyện chủ, thế thì đặt cược phận cao quý nhất mới xứng đôi chứ!"
"Thế thì cục diện rõ như ban ngày còn gì. Thôi Phù Phong của Bác Lăng Thôi thị, xuất danh môn, giữ chức Đại Lý Tự Thiếu Khanh, mệnh cách áp cả thiên tiên thần nữ còn dư dả chứ!"
"Thái Nhạc Thừa Tiết Tích Dương cũng triển vọng mà. Tiết gia là danh gia vọng tộc ở Quan Trung, tướng tể tướng, cưới công chúa thiếu, phối với Huyện chủ chắc khó nhỉ?"
Quản sự sòng bạc Thịnh Phát sốt ruột, vội vàng chen : "Các vị, chủ nhân nhà cũng giàu sang phú quý mà! Hiện giờ đang đầu bảng đặt cược, ở hậu viện Vương phủ vững như bàn thạch..."
"Xùy xùy, ai chẳng chủ nhân nhà ngươi mua sòng bạc chỉ để treo Kim Đường lên đầu bảng chứ!"
Trong tiếng ồ chế giễu, tiếp tục bàn tán: "Tóm , cái tên Lăng Thiên Thủy xếp chót bảng , gia thế nổi bật, là kẻ võ biền thô kệch, thấy tiếp theo loại chắc chắn là !"
"Khó lắm, các quên cái tên Mạnh Lan Khê ? Cha đều mất, thì yếu ớt như sên, thật khiến toát mồ hôi hột, cảm giác chắc chắn gánh nổi mệnh cách tôn quý của Huyện chủ !"
"Ấy, các vị ~ phú quý cầu trong nguy hiểm, các vị xem cái tên Hoàng t.ử Hồi Hột gỡ thẻ đó, thế mà trở kìa. Biết kiên trì bền bỉ thế, cuối cùng Huyện chủ Linh Lăng đưa hòa thì ?"
Trong tiếng ồn ào náo nhiệt, vì thể diện quốc gia, triều đình thể sẽ khuyên Huyện chủ Linh Lăng nghĩ cho đại cục. Lại triều đình chọn lang quân cho Huyện chủ , nếu vì chuyện mà lật thánh chỉ đó thì mặt mũi triều đình để ?
Cách sòng bạc Thịnh Phát xa, trong một tiệm hương nến, Thiên Đăng bỏ ngoài tai tiếng ồn ào bên ngoài. Nàng dẫn theo tỳ nữ mua giấy vàng hương nến, chuẩn khỏi thành tế bái lăng mộ cha ông.
Tiết Thanh Minh, tiệm hương nến tấp nập khách khứa. Bà chủ quán tháo vát, bận rộn nhưng hề loạn, niềm nở gói ghém hương nến cẩn thận, buộc chặt dây, tặng thêm một bông hoa lụa trắng gấp khéo, hiệu cho Thiên Đăng thể cài lên nón.
Đồi Mồi giúp nàng cài hoa lụa lên vành nón. Thiên Đăng nghiêng đầu, qua lớp màn che mặt mỏng manh, nàng thấy bức tranh Tiên Quân dán tường.
Gương mặt quen thuộc là vị Thần tiên lang quân từng ở ngay bên cạnh nàng.
Kể từ khi Trường An, các vị thần tiên trong truyền thuyết một dung mạo thực sự. Vô bức tranh thần tiên chốn nhân gian đều lấy dung mạo của hình mẫu.
Bức tranh Tùng Hạc Tiên Quân mặt cũng .
Giữa mây nước mênh mang chốn bồng lai tiên cảnh, tĩnh lặng bên suối tán tùng, bên cạnh là hai ba con hạc tiên, bảy tám đóa sen xanh.
Tựa như vẫn đang lặng lẽ bên hồ Chiếu Ảnh, ánh nước trời mây soi bóng dung nhan nghiêng nước nghiêng thành.
Chỉ một đêm nọ, sóng nước xao động rối bời, lội nước bước tới, đưa đóa cung hoa bằng lụa đẫm nước đến mặt nàng. Ánh đèn và ánh nước soi bóng trong đôi mắt đang nàng chăm chú, chập chờn sáng tối.
Thấy Thiên Đăng cứ bức tranh mãi, bà chủ quán cũng theo, khẽ thở dài: "Chao ôi, vị lang quân như thần tiên thế , phạm chuyện hồ đồ đến thế? Nghe chỉ g.i.ế.c Binh bộ Lang trung, năm xưa còn vì dòm ngó Huyện chủ Linh Lăng mà bôi nhọ thanh danh của nàng , thật khiến dám tin mà!"
Thiên Đăng rũ mắt, khẽ đáp: "Phải, ai mà ngờ chứ..."
"Haizz, đều bảo kẻ tâm địa độc ác như xứng hình mẫu cho thần tiên, hai hôm nay khối gỡ tranh xuống vứt . vẫn thấy tiếc, giữ ngắm thêm chút nữa."
Nói , bà chủ quán đưa tay vuốt ve gương mặt đến mức thuộc về trần thế trong tranh: "Thôi kệ, cứ treo đấy, ngắm ngày nào ngày . Dù thì cũng sẽ một ngày, dung mạo của sẽ phai mờ trong khói hương bụi bặm, chẳng thể nào lưu giữ nữa ."
Thiên Đăng lặng lẽ gật đầu, tự tay ôm lấy bó hương nến bước .
Khi đến cửa, dường như kiềm chế nổi bản , nàng đầu gương mặt Yến Bồng Lai thêm nữa.
Vị lang quân từng thắp sáng đêm tối mịt mùng nơi hậu viện của nàng, trong tranh vẫn giữ nguyên dáng vẻ tiên phong đạo cốt, cốt cách thanh tao như mây trời.
Bồng Lai văn chương Kiến An cốt. Hắn cũng từng mang trong chí lớn ngút trời, tấm lòng cứu nhân độ thế. Chỉ tiếc dáng vẻ hoa mỹ quá mức khiến đời thèm khát, bẻ gãy đôi cánh của , khiến cả đời chỉ thể sống trong lồng son, trở thành món đồ chơi cho đời thưởng lãm.
Còn giờ đây, về chốn mây nước mênh mang, thế gian chẳng còn chuyện gì thể kinh động đến nữa.
– Minh Thứu Dạ –
Lời tác giả:
Đây là quyển dài nhất trong bộ truyện, cũng là phần khó khăn nhất. Từ đầu xuân năm ngoái mãi đến tận mùa đông giá rét, vắt qua ba mùa mới thành. Giai đoạn cuối, vì lý tưởng và cuộc đời chôn vùi của Yến Bồng Lai, mỗi máy tính nước mắt đầm đìa, đặt bút nổi.
Quyển vốn dĩ định đặt tên là "Bồng Lai Yến", nhưng sợ độc giả xong ba quyển nắm thóp quy luật đặt tên của , dẫn đến lộ hết nội dung, ảnh hưởng cảm giác truyện, nên đổi thành "Minh Thứu Dạ" như hiện tại.
Minh Thứu là ứng cử viên vị hôn phu cuối cùng, mười lăm vị hôn phu của Đăng Đăng cuối cùng cũng tập hợp đủ. câu chuyện tiếp theo phát triển thế nào là một bài toán khó. Mỗi đến phân cảnh của Minh Thứu đều vui, thật sự khó để sắp xếp cho một nhân vật thú vị như c.h.ế.t.
Lại ví dụ như Thương Lạc, là trẻ vị thành niên, thể g.i.ế.c trẻ con chứ? Cho nên chắc chắn sẽ bình an, vết thương cũng sẽ chuyển biến , cứ yên tâm.
Còn Kim Đường - con trai ngốc nghếch nhà địa chủ, Tiết Tích Dương - hồ ly tinh chuyên gây sự, Kỷ Lân Du - vị thiếu tướng quân bạch nguyệt quang, và cả Mạnh Lan Khê, phận như càng khó xử lý hơn... Mỗi một đàn ông bày mắt đều là những ca khó nhằn.
Thôi thì, khó khăn là do tự tìm lấy, đương đầu với khó khăn mới là thái độ cần của tác giả.
Dù thế nào nữa, câu chuyện chắc chắn sẽ một kết thúc nhất, và Đăng Đăng nhất định sẽ đón nhận cuộc đời tươi nhất!