THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 10: Nữ Vương

Cập nhật lúc: 2026-02-04 12:26:37
Lượt xem: 115

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thiên Đăng chìm trầm mặc. Bạch Chiêu Tô gì, thần sắc của nàng thì khỏi lo lắng, nhẹ nhàng kéo tay áo nàng, trân trân với ánh mắt mong chờ.

Thiên Đăng mỉm trấn an, đưa tay qua song cửa xoa đầu cô bé: "Đa tạ nhé. mau , kẻo phát hiện. Thân phận tỷ bây giờ nhạy cảm, nếu thấy, e là sẽ mang phiền phức cho ..."

Bạch Chiêu Tô đương nhiên chuyện Bắc Vương sát hại, nhưng cô bé bĩu môi, cố chấp : "Nhị Vương thúc hại c.h.ế.t, cũng buồn lắm. mà... chuyện chắc chắn liên quan đến tỷ. Tỷ là Huyện chủ Đại Đường giúp đỡ nhiều , ma ma và đều , tỷ nhất định sẽ chuyện !"

Giọng cô bé tuy nhỏ nhưng chứa đựng sự kiên quyết khó che giấu.

Thiên Đăng thật ngờ, trong cảnh sa cơ lỡ vận thế , kiên định tin tưởng và về phía nàng là nàng thiếu nữ nhút nhát .

Nhớ vẻ mặt phức tạp của Quốc chủ khi quyết định giam lỏng , Thiên Đăng khẽ thở dài. Giữa lúc trăm mối cảm xúc ngổn ngang, bỗng nhiên từ góc tường bên cạnh vang lên tiếng trẻ con lanh lảnh: “Đồ chổi! Ngươi hại c.h.ế.t ngươi, bây giờ còn ở cùng phe với kẻ hại c.h.ế.t Nhị Vương thúc. Bọn sẽ mách Quốc chủ, nhốt cả ngươi và mụ đàn bà xa đây luôn!"

Thiên Đăng đầu , thấy hai bé trai một lớn một nhỏ chui từ góc tường, dùng thứ tiếng Hán mấy thạo gào lên với Bạch Chiêu Tô.

Ánh mắt Bạch Chiêu Tô co rụt , cúi gằm mặt dám trả lời, chỉ rụt rè thu bàn tay đang bưng mấy quả mơ, lùi về một bước.

Thiên Đăng bộ dạng hai đứa trẻ, nhớ một trong hai đứa là kẻ hả hê khi Bạch Chiêu Tô ngã hôm . Xem bình thường chúng cũng ít bắt nạt cô bé.

Nàng hỏi Bạch Chiêu Tô: "Bọn chúng là ai?"

Bạch Chiêu Tô lí nhí: "Là... là con trai của Tam Vương thúc."

Thiên Đăng ngờ đường đường là Vương nữ của Khâu Từ con của Vương thúc qua đời bắt nạt. Hơn nữa, tính hai đứa trẻ còn nhỏ hơn cô bé vài tuổi, mà dám mở miệng gọi cô bé là " chổi".

Cảnh tượng giống hệt nàng năm xưa, kẻ phán là "lục vô duyên", đêm đêm gặp ác mộng.

Bạch Chiêu Tô đỏ bừng mặt, ấp úng với hai đứa bé: "Các... các đừng bậy, Huyện chủ tỷ tỷ g.i.ế.c , tỷ ... tỷ nhất định sẽ ..."

Đứa lớn khẩy: "Còn bênh nó nữa ? Quả nhiên các ngươi đều là chổi! Mụ g.i.ế.c Nhị Vương thúc, còn gây họa cho Khâu Từ chúng . Ngươi Đại Đường và Hồi Hột đang loạn, chặn kín cả cổng Vương cung !"

Đứa nhỏ chỉ tay cửa: " đấy, ngay đằng kìa, ồn ào náo loạn, ngươi điếc thấy?"

Thiên Đăng dỏng tai ngóng, lúc mới nhận hướng cổng cung quả thực tiếng ồn ào, nhưng vì cách khá xa nên rõ.

Nàng suy nghĩ một chút liền đoán chắc chắn là Minh Thứu đang dẫn lính Hồi Hột đến gây sức ép, trong lòng khỏi lo lắng.

Đồi Mồi ở bên cạnh thấy thì mừng rỡ, vội ghé cửa sổ hỏi: "Thật ? Huyện chủ, Thái t.ử điện hạ và Vương t.ử Minh Thứu đều đến giúp , chúng sắp ngoài ?"

"Đừng mơ! Quốc chủ , bất kể là ai, kẻ g.i.ế.c c.h.ế.t Nhị Vương thúc tuyệt đối tha!" Thằng bé lớn hừ một tiếng, nghểnh cổ : “Người Khâu Từ chúng khí phách, tuyệt đối vì áp lực của Đại Đường và Hồi Hột mà để hung thủ g.i.ế.c hại Bắc Vương chạy thoát!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-10-nu-vuong.html.]

Đồi Mồi tức đến đỏ cả tai, nếu nhốt trong phòng thì nàng xông véo tai thằng nhãi mắng cho một trận: "Phỉ phui cái mồm, Huyện chủ nhà hung thủ, đừng ngậm m.á.u phun !"

"Hung khí là do mụ cầm, c.h.ế.t ngay cạnh mụ , ngoài mụ thì còn ai đây?" Thằng bé lớn xong, thô bạo túm lấy Bạch Chiêu Tô lôi : “Đồ chổi, mau, ở cùng kẻ sát nhân !"

Bạch Chiêu Tô cố sức vùng vẫy, nhưng cơ thể cô bé gầy yếu, nó túm chặt thoát .

Thấy cảnh đó, Thiên Đăng lập tức quát lớn: "Buông ! cô bé là đường tỷ của các ngươi, hơn nữa còn là Vương nữ duy nhất của Khâu Từ, các ngươi phép đối xử với cô bé như !"

Hai thằng nhãi chẳng hề để tâm, ngược còn lớn tiếng chế giễu: "Nó hại c.h.ế.t Vương hậu, đến Quốc chủ còn chẳng thèm ngó ngàng tới nó! Nó là đồ chổi!"

Động tác giãy giụa của Bạch Chiêu Tô khựng , nước mắt thi lăn dài má.

"Cô bé chổi! Mẫu hậu của cô bé vì yêu thương con, nên dù đổi cả tính mạng cũng đưa cô bé đến với thế gian !" Thiên Đăng gằn từng chữ: “Cô bé là giọt m.á.u của Quốc chủ và Vương hậu, dòng m.á.u của cô bé cao quý hơn các ngươi. Một ngày nào đó, nếu đất nước biến động, cô bé sẽ trở thành Nữ vương của Khâu Từ như Cao tổ mẫu năm xưa, dẫn dắt Khâu Từ tìm vinh quang. Còn các ngươi, dám cả gan khi quân phạm thượng, bắt nạt Nữ vương tương lai ?"

Như chuyện nực nhất trần đời, hai đứa trẻ phá lên ha hả: "Chỉ dựa nó ư? Một đứa chổi mà đòi Nữ vương? Ha ha ha c.h.ế.t mất thôi!"

Ngay cả Bạch Chiêu Tô cũng kinh ngạc Thiên Đăng, quên cả .

Rõ ràng, chính bản cô bé cũng dám tưởng tượng, một kẻ may mắn ghẻ lạnh, chế giễu như đem so sánh với Cao tổ mẫu tựa thần nữ trong truyền thuyết.

"Trên đời đàn ông cao to khỏe mạnh nhiều vô kể, nhưng Cao tổ mẫu của các ngươi chấn hưng Khâu Từ dựa cơ bắp?" Thiên Đăng tiếp: “Cho dù là nữ nhi mảnh mai, nhưng chỉ cần giữ vững lý tưởng và niềm tin, ai dám thể dẫn dắt Khâu Từ tới một tương lai hơn?"

Những lời hai đứa trẻ con hiểu nổi, nhưng Bạch Chiêu Tô nàng trân trân, gần như quên cả thở.

Đây là đầu tiên trong đời cô bé những lời như .

Ngay cả nhũ mẫu, duy nhất đời yêu thương, xót xa cho cô bé, cũng chỉ âm thầm rơi lệ lưng, than thở cho phận hẩm hiu của cô, chứ từng ai với nàng rằng: nàng đáng thương, nàng cũng thể như bao khác, việc , trở thành trở thành.

Bỗng nhiên, một luồng nhiệt huyết trào dâng trong lồng ngực. Không kiềm chế bản , Bạch Chiêu Tô ném mạnh mấy quả mơ bóp nát trong tay hai thằng bé. Nhân lúc chúng kịp phản ứng, cô bé vớ lấy cành cây đất, quất túi bụi mặt mũi chúng.

Hai thằng nhãi quất trúng mặt đau điếng, thấy vẻ mặt như phát điên của cô bé thì hoảng hồn. Dù cũng còn nhỏ, chúng sợ hãi hét toáng lên, ôm đầu bỏ chạy.

Bạch Chiêu Tô nắm chặt cành cây, những kẻ chuyên bắt nạt đầu tiên trong đời lóc chạy trốn, trong lòng phấn khích xúc động. Cô bé ném cành cây , òa nức nở.

Cô bé bước đến bên cửa sổ, ngước Thiên Đăng, lẩm bẩm: "Huyện chủ tỷ tỷ, ... sợ bọn chúng nữa!"

Thiên Đăng cô bé qua song cửa, mỉm dịu dàng an ủi: "Từ nay về , chúng cần sợ bất cứ ai, bất cứ việc gì. Nếu kẻ nào bắt nạt , cứ phản kháng mạnh mẽ như . Chúng đều là con cháu của Cao tổ mẫu, đời ai phép bắt nạt hậu duệ của Nữ vương Khâu Từ!"

Bạch Chiêu Tô c.ắ.n chặt môi , nàng thật lâu gật đầu thật mạnh, sự sợ hãi trong ánh mắt dường như tan biến quá nửa: "Vâng! Chúng là hậu duệ của Nữ vương Khâu Từ, sẽ sợ bất cứ ai!"

Loading...