THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 10: Hồn bạch
Cập nhật lúc: 2026-01-24 11:59:21
Lượt xem: 187
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thời Cảnh Ninh hiểu chuyện gì, thấy sắc mặt nàng bèn bước xem, đáp: "Là... là các em luyện chữ ở đây."
Thiên Đăng siết chặt bàn tay đang run rẩy, chằm chằm những dòng chữ: "Là chữ của các em ?"
" các em Thương Lạc dạy vỡ lòng, chữ nên Thương Lạc tìm mấy tấm bảng tập hồi nhỏ của tặng cho bọn trẻ." Thời Cảnh Ninh rút mấy tấm bảng gỗ mỏng từ bên cạnh, giải thích: “Đây là bảng khắc của tiệm sách, đó vết lõm xuống, bọn trẻ đặt giấy mỏng lên là thể tô theo từng nét, chữ ngay ngắn."
"Hóa là ..." Thiên Đăng lẩm bẩm, chằm chằm tấm bảng gỗ và tờ giấy hồi lâu mới ngẩng lên Thời Cảnh Ninh.
Ánh mắt lạnh lẽo của nàng khiến Thời Cảnh Ninh cảm thấy xa lạ, nhưng lời nàng vẽ nên một khung cảnh quen thuộc đến thế: "Ta nhớ , hồi nhỏ ở trang trại, bắt luyện chữ, là dựng khung cho , nét bút vững vàng thì chữ mới ... Hồi đó chúng cũng từng dùng loại bảng khắc nhỉ?"
"Vâng, vốn dĩ chữ, chỉ là đứa trẻ nhà quê, may nhờ Huyện chủ kéo cùng học nên mới cơ hội vỡ lòng. Sau mới Quang Lộc Tự, nhờ chữ nghĩa mà ngày hôm nay. Ta... cả đời đều là nhờ phúc của Huyện chủ."
Giọng dịu dàng, thậm chí còn mang theo chút sùng bái ngưỡng mộ, nhưng Thiên Đăng như gió thoảng bên tai. Nàng chỉ chăm chăm nét chữ giấy, tay siết chặt đến mức móng tay cắm lòng bàn tay đau nhói.
Chỉ đến khi cơn đau mang chút tỉnh táo, nàng mới lờ mờ nhận nên thất thố ở đây lúc .
Nàng hít một thật sâu, thở hắt thật dài. Giọng tuy vẫn còn run rẩy nhưng tỉnh táo hơn: "Ta chợt nhớ còn việc quan trọng cần xử lý, ... về gấp."
Thời Cảnh Ninh bất an: "Huyện chủ ban nãy định hỏi chuyện gì..."
"Không cần nữa , chỉ là buồn bực trong lòng nên tìm trò chuyện, giờ nghĩ thấy thích hợp lắm, khó ." Thiên Đăng sâu mắt , rút lấy một tờ giấy chữ, hỏi: "Cho xin một tờ ?"
"Đương nhiên là ." Thời Cảnh Ninh lo lắng nàng, để tiếp tục câu chuyện ngắt quãng, đành trơ mắt Thiên Đăng bước qua con dốc, xuyên qua hàng lựu trụi lá, thẳng một mạch ngoảnh đầu .
Mãi đến khi nàng biến mất hẳn trong bóng đêm, Thời Cảnh Ninh mới thẫn thờ thu ánh , lòng đầy ngờ vực thu dọn bài vở của các em.
Cô em lớn Hoài Ninh thông minh nhất, chữ cũng nhất, bài thơ cổ chép khá ngay ngắn...
Quỳnh quỳnh bạch thố, đông tẩu tây cố, y bất như tân, nhân bất như cố.*
*Thỏ trắng cô đơn, chạy đông ngó tây, áo bằng mới, bằng cũ.
Ánh mắt dừng hai chữ "bạch thố" thật lâu, cuối cùng chỉ khẽ thở dài một tiếng.
…
Đêm đông Trường An, ánh trăng càng cho khí thêm lạnh lẽo tiêu điều.
Hồn bạch của Kỷ Quốc phu nhân xong hòm hòm, xưởng thêu gửi tới, Thiên Đăng cùng cô cô Huyền Cơ đang kiểm tra kỹ lưỡng trong linh đường.
Hồn bạch nhà thường dân chỉ là mảnh vải trắng ghi tên tuổi ngày sinh để gọi hồn, còn nhà quyền quý thì cầu kỳ hơn nhiều, dùng gấm vóc dệt nên hồn bạch rực rỡ sắc màu.
Hồn bạch của Kỷ Quốc phu nhân dài chín thước, rộng sáu thước, nền gấm thêu tỉ mỉ bằng chỉ tơ hình mây lành cuộn sóng, chim loan phượng múa lượn. Phía là hai con rồng kéo chiếc xe trầm hương từ thiên cung xa xôi bay xuống, đón lấy phụ nữ quý phái áo quần thướt tha đài cao bên .
Kỷ Quốc phu nhân sống khép kín, thợ thêu tất nhiên mặt mũi sang, nên chỉ thêu hình dáng c.h.ế.t, còn dung mạo cụ thể do nữ quyến thích tự tay thêu .
Thiên Đăng rửa sạch tay, tỳ nữ khêu cao đèn đuốc, đặt khung thêu, dâng chỉ tơ và kim bạc cho nàng.
Nàng cầm kim, chọn trong mớ chỉ một bó màu tím, ánh đèn thêu chiếc áo tay rộng màu tím sẫm .
Các tỳ nữ xung quanh đều nín thở chờ đợi, giống như đám đông lặng lẽ tiễn đưa bên bờ sông Vị mênh m.ô.n.g phía lưng Kỷ Quốc phu nhân tấm hồn bạch .
Mãi cho đến khi tỳ nữ bên ngoài thông báo phá vỡ sự tĩnh lặng: "Huyện chủ, nô tỳ mời Lăng Tư giai ở hậu viện đến ạ."
"Ừ." Thiên Đăng vẫn cúi đầu bên khung thêu, ngẩng lên. Cho đến khi một bóng cao lớn tiến gần che khuất ánh đèn, bao trùm nàng trong cái bóng của , nàng mới dừng tay, ngẩng đầu.
Lăng Thiên Thủy cúi xuống nàng, cũng quan sát hình dáng phụ nữ tấm hồn bạch, giọng trầm thấp: "Huyện chủ?"
Thiên Đăng ngước khuôn mặt góc cạnh thâm trầm của , khẽ thở hắt .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-10-hon-bach.html.]
Trái tim cứ treo lơ lửng hoang mang từ lúc ở chỗ Thời Cảnh Ninh về, ngay cả khi thêu hình bóng cũng chẳng thể yên , mà ngay khoảnh khắc thấy giọng bình thản, thấy gương mặt điềm tĩnh của , nó từ từ hạ xuống, trở về đúng vị trí trong lồng ngực.
Nàng hiệu cho các tỳ nữ lui hết: "Muộn , các ngươi xuống nghỉ ngơi , cô cô Huyền Cơ cũng cần đợi ."
Huyền Cơ nàng Lăng Thiên Thủy, há miệng định gì đó nhưng cuối cùng chỉ một tiếng, dẫn đám tỳ nữ lui .
Linh đường yên tĩnh trở , chỉ còn Thiên Đăng và Lăng Thiên Thủy.
"Đợi Thôi Thiếu khanh một lát nhé, chuyện hệ trọng, Thôi Thiếu khanh cũng rõ đầu đuôi câu chuyện."
Lăng Thiên Thủy gật đầu, dựa cột nàng tiếp tục thêu.
Thiên Đăng nín thở, khi thêu xong y phục cho , nàng tháo trâm cài tóc xuống. Suối tóc đen nhánh đổ xuống như thác, từ vai tràn xuống thắt lưng, chạm cả xuống đất.
Lăng Thiên Thủy nhướng mày, nhưng thấy nàng chút do dự cầm kéo cắt một lọn tóc của , xâu lỗ kim, tiếp tục cúi xuống khung thêu, tỉ mẩn thêu từng sợi tóc cho tấm hồn bạch.
Nàng lẳng lặng cúi đầu thêu, ánh đèn đêm đông đổ xuống khiến nàng như bao phủ trong một lớp hào quang mờ ảo, lung linh thoát tục.
Khi Thôi Phù Phong bước , đập mắt là khung cảnh tĩnh mịch mà trang nghiêm .
Hắn đang do dự nên lên tiếng thì thấy Lăng Thiên Thủy bên cạnh đưa ngón tay lên môi, hiệu im lặng.
Hắn bèn lẳng lặng đợi, Thiên Đăng dùng mũi kim chầm chậm chỉnh sửa từng sợi tóc, tìm góc độ bắt sáng nhất, tái hiện búi tóc của y như lúc sinh thời. Tóc mây trâm vàng, cài lệch đóa mẫu đơn, dung nhan khuynh thành.
Nàng chăm chú thêu, đến cả hàng mi cũng ít khi rung động.
Thôi Phù Phong bất giác về phía quan tài sơn đen phía linh đường. Hắn nghĩ thầm, Kỷ Quốc phu nhân nhập quan cuối hè nóng nực, t.h.i t.h.ể trong quan tài lúc e là phân hủy từ lâu .
Cũng , may mà quan tài niêm phong kỹ. Trong lòng Thiên Đăng, mãi mãi là hình ảnh đẽ thế .
Và khoảnh khắc nàng cắt tóc thêu hồn bạch , liệu trong lòng nàng đang cân nhắc xem ai sẽ là cầm tấm hồn bạch để dẫn đường cho linh cữu ?
chẳng ai thấu tâm tư của Thiên Đăng.
Mãi đến khi thêu xong búi tóc cho một cách tỉ mỉ, Thiên Đăng đặt kim chỉ xuống ngắm nghía thấy gì sai sót mới khẽ thở phào, ngẩng lên hai đàn ông, áy náy : "Mải quá dứt để hai vị chờ lâu."
Khuôn mặt và giọng của Thôi Phù Phong vẫn trong trẻo ôn hòa như thường lệ: "Không , việc nên mà."
Thiên Đăng dậy, mời họ bình phong . Nàng lấy từ trong tay áo tờ giấy tập của các em Thời Cảnh Ninh , trải mặt họ, lấy ba mảnh giấy cháy đen mà Phúc bá để , đặt lên tờ giấy trắng.
Mấy nét chữ nguệch ngoạc trẻ con khiến Thôi Phù Phong biến sắc, lập tức cầm lên xem xét kỹ lưỡng.
Lăng Thiên Thủy so sánh những nét chữ non nớt , : "Những chữ xem là do cùng một ? Tại nét bút non nớt nhưng khung chữ khá thành thục?"
"Không, những chữ tuyệt đối do cùng một ."
Thiên Đăng giơ tờ bài tập lên giải thích: "Đây là bài tập chữ của các em Thời Cảnh Ninh trong hai ngày nay."
Rồi nàng chỉ ba mảnh giấy cháy đen: "Còn cái , tìm thấy bên cạnh t.h.i t.h.ể Phúc bá."
Lăng Thiên Thủy ấn tượng gì về Phúc bá, Thôi Phù Phong bèn kể vắn tắt cái c.h.ế.t của Phúc bá ở trang trại hôm đó, Thiên Đăng cũng nhắc đến chuyện lá thư tuyệt mệnh của mất tích.
"Nét chữ của các em Thời Cảnh Ninh và nét chữ mảnh giấy di vật của Phúc bá giống hệt ." Thiên Đăng hỏi: “Hai đoán xem, tại chữ cái dạng ?"
"Đây là khi trẻ con mới tập , dùng bảng gỗ khắc chữ để tô theo, nên mới tạo hình dạng ." Thôi Phù Phong hồi nhỏ cũng từng tập , lập tức suy nguyên do: “Vậy là di vật Phúc bá giấu lúc c.h.ế.t là chữ do các em Thời Cảnh Ninh tô ? nhưng lúc đó lũ trẻ mặt ở trang trại, Thời Cảnh Ninh chắc cũng chẳng lý do gì mang theo vở tập của các em tham gia kén rể cả?"
"Bởi vì..." Thiên Đăng giơ mảnh giấy cháy lên, trân trân nó ánh đèn.
Ánh đèn viền lên mảnh giấy cháy đen một lớp sáng, như hút hết tâm trí nàng đó, khiến giọng nàng trở nên xa xăm: "Mấy mảnh giấy tàn đốt cháy đen nên tuổi giấy là bao nhiêu... thực tính kỹ thời gian, lúc đó năm tuổi, Thời Cảnh Ninh tám tuổi... Đây là chữ do chính Thời Cảnh Ninh từ mười một năm ."