THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 10: Cựu Bộ Xương Hóa Vương
Cập nhật lúc: 2026-02-03 06:01:57
Lượt xem: 155
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Kim Đường vội thì thầm đáp: "Hắn... bảo nấp ở đây, còn thì quan sát địa thế, bảo là để tránh kẻ chạy thoát..."
Lời còn dứt, một bóng lướt qua nơi góc khuất miếu, hiệu cho họ dẫn đám binh phỉ trong.
Vừa thấy Lăng Thiên Thủy, Thiên Đăng lập tức yên tâm hẳn. Hắn luôn mang cảm giác an tuyệt đối như khiến đám loạn binh đang kề d.a.o mặt bỗng chốc chẳng còn chút đe dọa nào, giúp nàng đủ mười phần tự tin.
Thiên Đăng trầm giọng : "Lam thẩm, chúng đều thông cảm cho cảnh của . dù thế nào nữa, bao năm qua Kim gia từng bạc đãi . Nay bỏ trốn cùng tên binh phỉ , phát hiện, chỉ liên lụy Kim gia mà còn mang họa cho cả gia đình . Chẳng lẽ vì niềm vui sướng của bản mà nghĩ đến ai ?"
"Hừ, nếu tại Kim gia thì chịu đựng bao năm qua ? Ta sớm cùng Phùng ca sinh con đẻ cái, sống vui vẻ suốt mười năm !" Lam Tú Dung ôm chặt cánh tay gã đàn ông bên cạnh, bĩu môi khinh thường: “Năm xưa và Phùng ca thề non hẹn biển, nhưng cha vì món sính lễ khổng lồ của Kim gia mà ép gả cho một c.h.ế.t, chia rẽ uyên ương. May mà trời cao mắt, nay chúng cuối cùng cũng trùng phùng. Bất kể các ngươi mang bao nhiêu tới, cũng sẽ về , Phùng ca cũng sẽ để các ngươi bắt !"
Gã đàn ông vỗ vai an ủi bà , chắp tay thi lễ với đám Thiên Đăng: "Chư vị, tại hạ là Phùng Dực. Ta và Tú Dung quen từ nhỏ, tình sâu nghĩa nặng, mong chư vị tác thành."
Thôi Phù Phong : "Thế gian hiếm hữu tình. Lam thẩm và ngươi tâm đầu ý hợp, chúng đương nhiên cũng vẹn đôi bên. Có điều chuyện bỏ trốn vẻ vang cho lắm, chi bằng chúng trong miếu xuống chuyện đàng hoàng, tìm cách giải quyết thỏa cho cả hai, đúng ?"
Phùng Dực và đồng bọn thấy đao trong tay, nghĩ nhóm chẳng gì nguy hiểm nên sảng khoái đồng ý, hiệu mời họ miếu.
Cả đám kéo ngôi miếu hoang, xé vài tàu lá chuối lót chiếu, bệt xuống đất.
Trong miếu hoang tàn tất nhiên chẳng nước gì, mấy cũng lười khách sáo. Quan sát kỹ đám binh phỉ, thấy bọn chúng tuy ngợm vạm vỡ nhưng do trốn chui trốn lủi trong núi lâu ngày nên quần áo bẩn thỉu rách rưới.
Người tình của Lam Tú Dung là Phùng Dực, vốn là hàng xóm với bà , lớn lên thì tình trong như , tiếc là nhà quá nghèo nên dù Lam Tú Dung quá lứa lỡ thì đến hơn hai mươi tuổi, Lam gia vẫn chịu gả.
Sau khi Lam Tú Dung ép xuất giá, bèn bỏ tòng quân, mười tám năm phiêu bạt từng về quê, cũng chẳng cưới vợ. Ngờ trong cơn binh biến năm ngoái, tình cờ gặp Lam Tú Dung khi bà chạy loạn khỏi Trường An, thế là tình cũ rủ cũng tới. Lam Tú Dung hồi tuồn của cải ngoài, mấy hôm thấy thời cơ chín muồi bèn trốn khỏi Kim gia, theo núi ẩn náu.
Thôi Phù Phong hỏi: "Các ngươi thuộc đội quân nào? Sao trốn ở đây?"
Phùng Dực ngập ngừng đáp.
Gã đàn ông mất một mảng mũi bên cạnh lên tiếng: "Chúng vốn là Hổ Lang Sư thuộc quân Kính Nguyên. Hôm binh biến, cấp dẫn quân cướp bóc, chúng chuyện thất đức nên trốn ở đây. Sau triều đình bắt đầu truy quét, nếu bắt thì lao dịch cả đời, còn đường về quê nữa, nên đành trốn tạm ở đây đợi qua cơn sóng gió tính..."
"Vậy ..." Thiên Đăng hạ thấp giọng, cũng chẳng màng việc bọn họ nhận là nữ , hỏi thẳng: “Thế mũi của ngươi ai gọt mất ? Hay là phong cảnh bên hồ nước quá, mải ngắm nên ngã mất mũi?"
Hai chữ "hồ nước" thốt , chỉ gã mất mũi mặt cắt còn giọt máu, mà mấy tên binh phỉ bên cạnh cũng lộ vẻ kinh hoàng.
Một tên gầy gò bé nhỏ nhất chỉ tay nàng, thất thanh kêu lên: "Ngươi... ngươi ..."
"A Tài!" Phùng Dực lập tức quát to ngăn , gã râu dê bên cạnh cũng vội nháy mắt hiệu.
Người khác thể hiểu ý Thiên Đăng, nhưng Thôi Phù Phong là trong cuộc nên hiểu rõ.
Đêm Kỷ Quốc phu nhân qua đời, Thiên Đăng và Thôi Phù Phong loạn quân vây công bên hồ nước. Để bảo vệ nàng, Thôi Phù Phong tay tàn độc, chuyên nhắm mặt mũi kẻ địch mà chém.
Hắn và Thiên Đăng nhận , cái chóp mũi gọt mất là "tác phẩm" từ lưỡi đao của .
Khi Kim Đường và Minh Thứu còn đang ngơ ngác hiểu gì, Thôi Phù Phong bật dậy, tung một cước đá thẳng vai gã mất mũi gần nhất, khiến lăn lộn một vòng rưỡi đất, đầu đập mạnh tường.
Gã mất mũi đầu rơi m.á.u chảy, cả choáng váng, bẹp dí dậy nổi.
"Đi!" Thôi Phù Phong quát lớn, kéo tay Thiên Đăng lùi nhanh cửa miếu.
Kim Đường sững sờ kịp phản ứng thì Minh Thứu túm lấy lôi .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-10-cuu-bo-xuong-hoa-vuong.html.]
Phùng Dực lập tức chồm dậy lao về phía họ. Nào ngờ một bóng đột ngột xuất hiện từ phía , Lăng Thiên Thủy nhảy cửa miếu, tung một cú đá trời giáng quét ngã ngay mặt đối mặt.
Ngay khi Phùng Dực ngã sấp xuống, gã râu dê và gã to con phía cũng lao tới.
Lăng Thiên Thủy xoay tóm lấy tên gầy gò bên cạnh, dùng vũ khí ném mạnh hai tên . Ba kẻ va ngã lăn , d.a.o kiếm rơi loảng xoảng xuống đất.
Thấy khí thế kinh của , Lam Tú Dung sợ mất mật, đầu định bỏ chạy.
Lăng Thiên Thủy đá văng chiếc lư hương vỡ đất, lư hương bay vù trúng ngay lưng bà khiến Lam Tú Dung mềm nhũn chân tay ngã khuỵu.
Lúc Minh Thứu mới hét lên một tiếng "A", thấy năm tên loạn binh đều đo đất, chỉ trợn mắt tức tối: "Đã bảo để đ.á.n.h mà? Chẳng chừa tên nào cho cả!"
Lăng Thiên Thủy đá văng tên binh phỉ gọt mũi sang một bên: "Đánh xong , ngươi lo hậu sự ."
Minh Thứu lầm bầm c.h.ử.i thề quanh thấy dây thừng, bèn nhanh tay lột luôn quần áo của bọn chúng để trói tay .
Kim Đường ngập ngừng Lam Tú Dung đang bẹp đất dậy nổi, sắc mặt Thiên Đăng.
Thiên Đăng bình tĩnh dặn: "Mau đỡ Thất thẩm của ngươi dậy, cẩn thận kẻo bà thương."
Kim Đường vội chạy dìu Lam Tú Dung đến tựa cột. Minh Thứu rút dây lưng quần của Phùng Dực ném qua. Hắn do dự một chút cũng trói tay Lam Tú Dung vòng lưng để bà dựa cột.
Mấy tên binh phỉ đều trói gô . Thiên Đăng đưa mắt quét qua năm bọn chúng, trầm giọng hỏi: "Nghe khẩu âm của các ngươi thì mỗi một nơi, tại tụ tập cùng loạn?"
Gã râu dê đảo mắt, cúi đầu rối rít van xin: "Oan quá, chúng loạn. Chúng đều là lính quèn, lúc thủ lĩnh phản thì đại quân tràn thành cướp bóc . Chúng cướp gì trong thành, đành theo đầu lĩnh lòng vòng ngoại ô. Sau đó ngang qua hồ nước thấy tiếng c.h.é.m g.i.ế.c nên mới gần xem thử, ai ngờ lão Tam gọt mất mũi, đúng là tai bay vạ gió..."
"Thật ?" Thấy bọn chúng vẫn già mồm, Thiên Đăng hỏi: “Nhìn bộ dạng các ngươi thì cũng nhập ngũ mười mấy hai mươi năm . Hổ Lang Sư của quân Kính Nguyên thì..."
Lăng Thiên Thủy nắm rõ những chuyện như lòng bàn tay: "Quân Kính Nguyên vốn Hổ Lang Sư, đó là do Chu Thao lúc quan ải phòng thủ biên giới mùa thu thu nạp đám lưu dân và tàn quân vùng Tây Bắc lập nên. Khẩu âm các ngươi đồng nhất, dĩ nhiên lưu dân Tây Bắc. Nói, các ngươi thuộc đội quân nào?"
Gã râu dê rạp đất, vẫn giữ vẻ cung kính: "Không , các vị hiểu lầm , tiểu nhân từng đào ngũ, chỉ là tình cờ gặp ..."
Lời còn dứt, Lăng Thiên Thủy dẫm chân lên chòm râu dê của , chân tung cú đá khiến cả bay văng ngoài.
Gã râu dê lăn lộn đất, ôm lấy cái cằm m.á.u me be bét tru tréo như lợn chọc tiết, chòm râu dê dính cả mảng da mặt chân Lăng Thiên Thủy x.é to.ạc .
Lăng Thiên Thủy mặt đổi sắc đá văng chòm râu dính m.á.u , chẳng buồn liếc gã "râu dê" mất râu, ánh mắt lạnh lẽo quét qua mặt những kẻ còn .
Thấy tay tàn độc như bốn gã sợ đến cắt còn giọt máu, run như cầy sấy: "Tướng quân tha mạng! Chúng xin khai thật, dám giấu giếm nửa lời!"
Lăng Thiên Thủy sang Thiên Đăng, hất cằm hiệu cho nàng tiếp tục hỏi.
Minh Thứu chép miệng, thấy gã râu dê lăn lộn khắp nơi bèn tóm lấy trói chặt cột.
Dù trong quân ngũ tay ắt tàn nhẫn, nhưng Thiên Đăng vẫn sự tàn bạo khác thường của Lăng Thiên Thủy cho sững sờ giây lát, định thần mới sang Phùng Dực: "Vậy rốt cuộc các ngươi thuộc đội quân nào?"
Giọng nàng vẫn nhẹ nhàng, nhưng ẩn chứa sát khí lạnh lẽo. Một kẻ vạm vỡ như Phùng Dực Lăng Thiên Thủy bên cạnh nàng cũng thấy lạnh gáy, đành khai thật: "Năm xưa chúng là... lính trướng Xương Hóa Vương."
Vừa thấy ba chữ "Xương Hóa Vương", ngoại trừ Thôi Phù Phong đoán , ánh mắt của Kim Đường, Minh Thứu đều đổ dồn về phía Thiên Đăng, vẻ mặt đầy kinh ngạc.
Thiên Đăng chỉ chằm chằm , gằn từng chữ: "Nói từ từ thôi. Kể rõ đầu đuôi các ngươi rời khỏi quân đội Xương Hóa Vương thế nào, tới đây, và những gì ở chốn , bỏ sót bất cứ chi tiết nào."