THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 1: Tranh chấp nơi sơn lăng
Cập nhật lúc: 2026-01-24 11:20:12
Lượt xem: 212
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thôi Phù Phong nhếch mép , nhướng mày bọn họ, vẻ mặt như đang xem kịch .
Lăng Thiên Thủy Tiêu Phù Ngọc đang chỉ tay , sắc mặt hề đổi, chỉ ánh mắt là thêm vài phần lạnh lẽo: "Vậy ?"
Ánh đó khiến kẻ quen thói hống hách như Tiêu Phù Ngọc cũng giật thon thót, ngón tay đang chỉ trỏ bỗng run lên, vô thức buông thõng xuống.
Lăng Thiên Thủy sang Thiên Đăng, kịp mở lời thì nàng bước lên một bước chắn ngay mặt , ngẩng cao đầu với Tiêu Phù Ngọc và Cáo Quốc Công chúa: "Không thể nào. Huynh là lang quân trong phủ , cũng vì cứu nên mới lỡ tay ngựa của Quận chúa thương. Chuyện hôm nay, ở , cũng chẳng ở phủ Xương Hóa Vương. Cho dù đem chuyện mặt Bệ hạ, cũng tin Bệ hạ cho rằng mạng một con ngựa quý hơn một vị Huyện chủ do triều đình sắc phong, mạng súc sinh quan trọng hơn mạng !"
"Hừ, nhưng con ngựa mà tấn công còn Quận chúa Xương Ấp đó." Cáo Quốc Công chúa rốt cuộc cũng lên tiếng, giọng ẩn chứa sự âm hiểm. "Nếu Xương Ấp nhanh trí nhảy ngựa thì e rằng giờ nó gặp nguy hiểm . Người trong phủ ngươi ý đồ mưu hại hoàng quốc thích, chỉ bắt để tang cho ngựa là khoan hồng đại lượng lắm !"
Thiên Đăng ngờ Cáo Quốc Công chúa ngang ngược vô lý đến thế. Nàng vẫn chắn mặt Lăng Thiên Thủy hề lay chuyển, nhưng sống lưng lấm tấm mồ hôi lạnh giữa trời đông giá rét. Đầu óc nàng xoay chuyển liên hồi, tìm cách bảo vệ Lăng Thiên Thủy, giữ danh dự cho phủ Xương Hóa Vương.
Phía Lăng Thiên Thủy khẩy một tiếng, lạnh lùng : "Huyện chủ, nàng tránh . Xem hôm nay bọn họ quyết chịu để yên ."
Lăng Thiên Thủy vì cứu nàng mới vướng rắc rối . Thiên Đăng đưa tay ngăn , lắc đầu quả quyết: "Vậy thì cứ đem chuyện đến mặt Đế Hậu và triều đình mà phân xử! Để cho họ, và cho cả thiên hạ rằng, phủ Xương Hóa Vương còn Bạch Thiên Đăng thì ai phép nhục gia môn, cũng ai phép sỉ nhục của phủ !"
Giữa đồng cỏ khô héo, ánh nắng nhợt nhạt và những cơn gió lạnh như cắt da cắt thịt, bóng hình nàng trong bộ đồ tang trắng toát mỏng manh tựa như cây lau sậy qua mùa đông, tuy yếu ớt nhưng dẻo dai vô cùng, dẫu sương gió cũng chẳng thể bẻ gãy.
Trái tim vốn sắt đá, lạnh lùng của Lăng Thiên Thủy dường như một thứ gì đó mềm mại mà chua xót va mạnh . Hắn thiếu nữ đang cố chấp che chắn cho , bờ vai gầy guộc và sườn mặt kiên cường của nàng, trong lòng bỗng nứt một khe hở để dòng nước ấm len lỏi .
Rõ ràng vẫn là cô gái mồ côi từng lóc t.h.ả.m thiết khi mất , vẫn là xác run rẩy tìm kiếm sự vỗ về trong lòng đêm , mà giờ đây, nàng hiên ngang chắn mặt , dùng tấm yếu ớt gánh vác tất cả những gì nàng trân trọng.
Thứ cảm xúc tên cứ dâng lên đầy ắp trong lồng ngực, khiến cơn khát m.á.u nhen nhóm trong dần tan biến, bàn tay định đẩy nàng cũng nhẹ nhàng buông xuống.
Thiên Đăng lẫm liệt chút sợ hãi, đối mặt với sự hung hăng của Cáo Quốc Đại Trưởng Công chúa và Quận chúa Xương Ấp, toan bước tới tranh luận đến cùng. Thế nhưng Thôi Phù Phong ở phía bỗng bước vượt lên, đến mặt Cáo Quốc Công chúa hành lễ: "Thôi Phù Phong bái kiến Đại Trưởng Công chúa."
Thôi Phù Phong nghiễm nhiên là kế thừa tương lai của dòng họ Thôi ở Bác Lăng, tuổi còn trẻ mà chỗ vững chắc trong triều, Cáo Quốc Công chúa tất nhiên quen .
"Đây chẳng là Thôi gia lục lang ? Nghe ngươi một lòng vì công vụ, còn vì phá án mà đích vương phủ vùng, giờ chân tướng rõ mười mươi mà vẫn lẽo đẽo chạy theo váy đàn bà thế?"
Lời lẽ thật khó , nhưng Thôi Phù Phong chỉ mỉm điềm đạm, đáp lời như thường: "Phù Phong đến đây là để tế bái Xương Hóa Vương và Thế tử. Dù năm đó Vương gia và Thế t.ử vì xã tắc mà hy sinh, an táng theo nghi thức Quốc tang, Thiên t.ử dẫn đầu bá quan văn võ đến tế lễ, Phù Phong may mắn cũng từng theo hầu."
Nghe bỗng nhiên nhắc đến Thánh thượng, Tiêu Phù Ngọc còn ngơ ngác hiểu gì, nhưng sắc mặt Cáo Quốc Công chúa khẽ biến đổi. Bà vô thức nắm chặt dây cương, thẳng dậy.
"Khi Thánh thượng đến tế lễ, từng dặn dò các quan đại thần rằng: Xương Hóa Vương và Thế t.ử vì nước quên , tuyệt đối để xe ngựa kinh động. Bởi ngay từ đầu đường thần đạo, Thánh thượng xuống kiệu rồng, dẫn đầu bá quan bộ tận lăng viên, đích thắp hương khấn vái, cấm tiệt sự ồn ào huyên náo." Thôi Phù Phong hướng về phía lăng viên chắp tay cung kính. "Xương Hóa Vương và Thế t.ử công đức như núi, uy phong như lân phụng, đến Thiên t.ử và bá quan còn bộ bái yết, chẳng kẻ nào dám to gan vượt mặt Thiên tử, phạm điều đại kịch là phóng ngựa đường thần đạo?"
"Ngươi... Ngươi ngậm m.á.u phun !" Tiêu Phù Ngọc tuy hống hách nhưng đến đó mặt cũng cắt còn giọt máu, vội vã lùi xa khỏi đường thần đạo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-1-tranh-chap-noi-son-lang.html.]
Cáo Quốc Công chúa và đám phía cũng lập tức đầu ngựa lùi . Mấy kẻ lanh lợi vội nhảy xuống, dắt ngựa tránh xa đường thần đạo càng xa càng .
Chỉ một đàn ông Công chúa bước lên, chắp tay tạ với nhóm Thiên Đăng: "Đa tạ Huyện chủ và Thôi Thiếu khanh chỉ giáo. Ngày đó tế lễ chúng duyên tham dự, từng lời răn dạy của Bệ hạ, nay Thôi Thiếu khanh nhắc nhở cũng coi như quá muộn. Hôm nay dám quấy rầy lăng viên thanh tịnh nữa, ngày khác chúng nhất định sẽ sắm sửa lễ vật đến đây tạ tội, bày tỏ lòng kính ngưỡng với Xương Hóa Vương."
Thiên Đăng thấy trông quen mắt, khí độ và cách năng cũng giống gia nô trong phủ Công chúa. Đang lúc suy tính, Thôi Phù Phong ghé sát tai nàng nhắc nhỏ: "Thái t.ử Chiêm sự, Lý Cao Thăng."
Lý Cao Thăng cư xử cũng xem như thẳng thắn, nhưng Thiên Đăng ngẫm thì thấy thật trớ trêu. Hắn đường đường là Thái t.ử Chiêm sự, lẽ nên quan hệ gì với của Thái t.ử phi tương lai mới , nay cùng săn b.ắ.n mật thế , ắt hẳn là tình nhân của vị Công chúa góa chồng .
"Không tội, huống hồ Đại Trưởng Công chúa cũng chỉ là vô tình, Quận chúa Xương Ấp chắc cũng do nhất thời ghìm ngựa nên mới lỡ xông ." Thôi Phù Phong . "Cũng may Lăng Tư giai kịp thời ngăn cản, mới tránh cho Quận chúa phạm sai lầm lớn, hối cũng kịp."
Tiêu Phù Ngọc trừng mắt Lăng Thiên Thủy đầy căm hận, nhưng áp lực của và Lý Cao Thăng, ả đành miễn cưỡng hướng về phía lăng tẩm Xương Hóa Vương vái một cái, miệng lí nhí: "Xương Ấp lỡ quấy nhiễu sự thanh tịnh của Vương gia, Vương phi và Thế tử, mong lượng thứ."
Nói xong, ả liếc con ngựa trắng đang rên rỉ đất, bỏ mặc con vật cưng chắc chắn sống nổi nữa, hậm hực giật lấy một con ngựa khác bỏ thẳng.
Đợi đám phủ Công chúa khuất, mấy lão binh canh lăng mới mang dây thừng tới, trói con ngựa thương cùng hè sức kéo xuống núi.
Ánh mắt Thiên Đăng kìm dừng Lăng Thiên Thủy. Trong lòng thầm nghĩ sức mạnh của quả thực quá đáng sợ. Trong tình huống ngặt nghèo như mà thể tung cú đá chuẩn xác tàn khốc đến thế, e rằng ngay cả trướng của tổ phụ nàng năm xưa cũng khó tìm thứ hai.
Nhớ cái ôm vững chãi cùng lồng n.g.ự.c ấm áp hệt như đêm hôm , giọng Thiên Đăng bất giác trầm xuống: "Đa tạ , may mà ."
Lăng Thiên Thủy nghiêng đầu hiệu: "Muốn cảm ơn thì cảm ơn Mạnh Lan Khê , là thấy Huyện chủ ở núi nên mới kéo qua đây đấy."
Vừa dứt lời thì Mạnh Lan Khê từ trong lăng viên bước . Hắn vận y phục trắng, trong lòng ôm con thỏ thương. Vẻ thanh lãnh thoát tục của điểm xuyết vài vết m.á.u lấm tấm vạt áo, tựa như cành mai đỏ giữa đỉnh núi tuyết cô độc.
Hắn Thiên Đăng, khóe môi khẽ mím, đôi lúm đồng tiền mê hiện lên má, nửa như vui mừng nửa như hờn dỗi. Giọng vẫn dịu dàng, trong trẻo vang lên bên tai nàng: "Huyện chủ, tìm thấy con thỏ , cần mang trả cho Quận chúa Xương Ấp ?"
Thiên Đăng mệt mỏi day day trán: "Không cần , thật tranh chấp giữa hai phủ chúng vì con thỏ ."
Nguyên nhân sâu xa là do năm xưa, Cáo Quốc Đại Trưởng Công chúa khi góa chồng để mắt đến Xương Hóa Vương thế t.ử là cha nàng. Bà định ép ông bỏ vợ để cưới , kết quả ông nghiêm lời từ chối, khẳng định sẽ đời đời kiếp kiếp rời xa vợ . Vì chuyện đó mà cha nàng trở thành giai thoại đẽ trong kinh thành, còn Cáo Quốc Công chúa thì ôm hận cho đến tận bây giờ.
Nàng thở dài, thấy con thỏ ngoan ngoãn trong tay Mạnh Lan Khê bèn đưa tay vuốt ve bộ lông mềm mại của nó, : "Nó chạy lăng mộ cha ông để tìm sự che chở cũng coi như là duyên, thôi thì phóng sinh cho nó ."
Mạnh Lan Khê gật đầu, xuống chân con thỏ: "Nó thương nhẹ, cứ thế thả e là khó sống nổi. Hay là để mang về chữa trị cho nó ."
Thiên Đăng cũng phản đối, gật đầu lệnh xuống núi.