THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 1: Oán Cũ

Cập nhật lúc: 2026-02-04 11:45:12
Lượt xem: 168

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Y Châu là trọng trấn quân sự, quy hoạch nghiêm cẩn, chú trọng sự rộng rãi thoáng đãng.

Trong thành tuy phủ của Chủ soái, nhưng vùng Tây Bắc vốn phồn hoa xa xỉ như trung nguyên, huống hồ nhà binh chú trọng bài trí tiểu tiết tinh xảo.

cách bài trí thế khiến Thiên Đăng cảm thấy thiết. Cha và ông nàng đều là võ tướng, phủ Xương Hóa Vương ngoại trừ hậu viện thì tiền viện cũng mang phong cách tương tự, trùng khớp với môi trường nàng lớn lên từ nhỏ.

Cô cô Nguyệt Hà là cố nhân trong Vương phủ, hành xử chững chạc chu đáo, đích hầu hạ Thiên Đăng sắp xếp. Sau khi rửa sạch bụi đường mệt mỏi, cơm canh dâng lên chỉ mang hương vị Trường An mà là những món nàng thích.

Thiên Đăng trong lòng chút kinh ngạc, hiểu trong phủ Lâm Hoài Vương rõ khẩu vị của một vị khách lạ như nàng.

Dù gia nhân chuẩn chu đáo đến , lẽ cũng chỉ nên dò hỏi sở thích của Thái t.ử Thôi Phù Phong, những quan viên tuần biên quan trọng, chứ lý nào coi trọng nàng đến thế.

Đồi Mồi cùng nàng cũng ngạc nhiên kém: "Cô cô sở thích của Huyện chủ nhà ? Thật là phiền cô cô quá."

Cô cô Nguyệt Hà mím môi , chỉ đáp: "Vương gia dặn dò, Huyện chủ là quý khách, bọn đương nhiên dám lơ là."

Dùng bữa xong, tỳ nữ dâng lên dưa mật, mơ trắng, dâu tằm đặc sản của Y Châu, quả nào quả nấy mọng nước, tươi ngon mơn mởn.

"Sản vật nơi đây tuy phong phú bằng trung nguyên, nhưng hoa quả ngọt ngào hơn hẳn những nơi khác. Mời Huyện chủ nếm thử để xua tan cái nóng."

Thiên Đăng nếm thử một miếng, quả nhiên hương vị khác hẳn trung nguyên. Nàng hiệu cho Đồi Mồi cũng ăn vài miếng. Đồi Mồi hớn hở ăn dưa, tâm trạng vui vẻ thoải mái, kìm tò mò hỏi Nguyệt Hà câu chuyện mà đám con gái quan tâm nhất: "Cô cô , Vương gia trăm công nghìn việc mà còn đặc biệt dặn dò các chăm sóc Huyện chủ nhà ?"

Nụ mặt Nguyệt Hà thoáng thêm vài phần bí ẩn: " Vương gia bình thường chỉ bận tâm quân vụ, ngờ cũng lúc tỉ mỉ đến thế."

Chỉ Thiên Đăng thầm nghĩ, nàng là kẻ theo chẳng mấy quan trọng, Lâm Hoài Vương dù để ý thì chắc cũng chỉ là buột miệng nhắc qua loa cho phép mà thôi.

Đồi Mồi thấy Nguyệt Hà dễ gần, tranh thủ hỏi thăm: "Cô cô, bọn dẫu cũng là khách từ xa tới quấy quả, trong phủ là vị cơ nào của Vương gia đang chủ sự để bọn đến chào hỏi một tiếng?"

Nguyệt Hà : "Vương gia nhà giữ trong sạch, lập chính phi thì ? Huống hồ quân kỷ nghiêm minh, điều đầu tiên là cấm ức h.i.ế.p cướp đoạt phụ nữ, Vương gia đương nhiên lấy gương, lệnh hành cấm chỉ."

Thiên Đăng lẳng lặng gật đầu, mắt bỗng như ảo giác, thoáng hiện lên gương mặt của Lăng Thiên Thủy... cái biểu cảm đáng sợ xuất hiện mặt khi Dương Hòe Giang ý định nhục các nàng.

Trong đáy lòng , chắc chắn vẫn mãi khắc ghi cảnh tượng chịu nhục năm xưa, đến nay vẫn thể thoát .

Vì thế chắc chắn sẽ vô cùng trung thành với Lâm Hoài Vương, trung thành với quân kỷ, cũng như sẽ bao giờ phản bội xuất của .

Đồi Mồi vẫn còn hào hứng hỏi Nguyệt Hà: "Thế Vương gia vẫn nạp Vương phi ? Người thường tầm cũng vợ con đề huề , đường đường là Vương gia mà chẳng ai lo liệu chuyện chung đại sự cho ngài thế?"

Nguyệt Hà dĩ nhiên chỉ đáp.

Thiên Đăng hiệu cho Đồi Mồi đừng nhiều lời: "Người thường kết hôn sinh con mới gọi là chung đại sự, còn đại sự của Vương gia là sự bình yên của biên cương và thiên hạ, ngoài như chúng dám bàn luận?"

Đồi Mồi lè lưỡi, im bặt.

Khi dậy tiễn Nguyệt Hà cửa, Thiên Đăng rốt cuộc kìm , hạ giọng hỏi: "Không cô cô quen thuộc với nhân sự ở đây ?"

Nguyệt Hà là cố nhân trong phủ, đương nhiên đều tường tận: "Không dám hết, nhưng quen mặt thì khá nhiều. Không Huyện chủ tìm quen nào ?"

"Ở phía Bắc Đình ... chắc là trong quân Sóc Phương, một quen." Nàng khựng một chút, cố gắng bình tĩnh miêu tả hình dáng trong lòng: “Hắn dáng cao, chừng hơn sáu thước ba, một năm rưỡi qua chủ yếu ở Trường An, chút giao tình với . Tầm một hai tháng , thương trở về Tây Bắc, ... tình hình hiện giờ ?"

Nguyệt Hà nàng, nụ thường trực môi nhạt đôi chút, đó là ánh đầy ẩn ý: "Vậy ? Có như ư? Thế để giúp Huyện chủ dò hỏi xem ?"

"Không, chỉ buột miệng hỏi thôi, cũng cần cố ý dò la kinh động khác." Thiên Đăng tỏ vẻ chỉ là hỏi thăm riêng tư, Nguyệt Hà hiểu ý.

Nhìn theo bóng bà xa, Thiên Đăng bỗng thấy nực .

Thực dù nàng phận thật của , tìm của hiện tại thì ích gì?

Họ ân đoạn nghĩa tuyệt, chẳng còn lý do gì để trùng phùng nữa.

Huống hồ, là gián điệp Sóc Phương cài Trường An, khi rời , cái tên "Lăng Thiên Thủy" coi như c.h.ế.t, tan biến hư vô.

Không cần thiết nữa. Nàng và sẽ chẳng bao giờ gặp .

...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-1-oan-cu.html.]

Đoàn tuần biên lưu Y Châu vài ngày, Lâm Hoài Vương ngày nào cũng tháp tùng Thái t.ử tuần tra biên phòng, cả thành bận rộn tối tăm mặt mũi. Duy chỉ Thiên Đăng một ở trong phủ , thể là vô công nghề.

Mãi đến bốn ngày , khi dò hỏi hôm nay Thái t.ử nghỉ ngơi dưỡng sức, quân mã Y Châu xuất ngoại, Thiên Đăng mới dẫn theo vài thị vệ tùy tùng đến đại doanh, đưa cầu kiến Lâm Hoài Vương, cảm tạ ơn cứu mạng của bên bờ đầm lạnh năm xưa.

như nàng dự đoán, Lâm Hoài Vương gặp nàng, chỉ phái thị vệ cận từ trong doanh trại truyền khẩu tin, rằng năm ngoái nàng sai trong phủ tặng lễ vật cảm tạ, đủ thấy lòng ân cần. Tâm ý nhận, cần vì chút chuyện giúp đỡ nhỏ nhặt mà bận lòng.

Thiên Đăng cất công đến đây, vẫn nhân cơ hội trực tiếp giải thích ân oán giữa cha ông hai nhà, nên kiên trì với thị vệ: "Mong ngài bẩm báo với Vương gia một tiếng, dẫu tổ phụ năm xưa cũng xuất trướng Lão Vương gia, Vương gia nhiều cứu giúp , nhất định giáp mặt cảm tạ mới thất lễ."

Thị vệ dám trái ý Lâm Hoài Vương, thấy nàng khẩn khoản nài nỉ, đang lúc khó xử thì phía vang lên giọng trong trẻo: "Huyện chủ."

Thiên Đăng đầu , thấy Thôi Phù Phong mặc quan phục phóng ngựa tới, rõ ràng là đến để bàn bạc việc quan trọng.

Chưa kịp mở lời, xuống ngựa, bước về phía nàng đang đợi cổng doanh trại: "Nàng gặp Lâm Hoài Vương ?"

Thiên Đăng sắp trong, bèn hạ giọng : "Ta nghĩ đây cha ông và Vương gia cũng giao tình, tình nghĩa hai nhà cứ thế đoạn tuyệt. Không Thôi Thiếu khanh thể giúp một tiếng để gặp mặt Lâm Hoài Vương, giãi bày đôi lời ?"

Thôi Phù Phong hiểu ý nàng, gật đầu: "Huyện chủ yên tâm, khi gặp Lâm Hoài Vương, nhất định sẽ chuyển lời giúp nàng."

Đáng tiếc, dù Thôi Phù Phong hòa giải, Lâm Hoài Vương vẫn ý định gặp nàng.

Chẳng bao lâu , Thôi Phù Phong trở , ôn tồn giải thích với Thiên Đăng: "Thời điểm khéo lắm, Vương gia đang bận việc quân cơ, dứt . Ta mặt Huyện chủ chuyển lời, Vương gia cũng năm xưa cha ông nàng cũng là mang trọng trách, tuân lệnh việc mà thôi. Ngài luôn kính trọng khí tiết cao thượng của Xương Hóa Vương và Thế tử, hơn nữa cha ông nàng khẳng khái hy sinh vì Đại Đường, xứng đáng để ba quân tướng sĩ ngưỡng mộ. Vương gia là thấu tình đạt lý, Huyện chủ cứ yên tâm."

Thiên Đăng tuy chút thất vọng, nhưng chuyện đến nước , Lâm Hoài Vương rõ ràng là nhất quyết gặp.

Trước bày mưu tính kế nhắm phủ Xương Hóa Vương, nay tránh mặt bàn tới cũng là một cách xử lý. Tuy nhiên, trả lời như tin rằng sẽ giữ thể diện, ân oán giữa hai phủ từ nay về lẽ sẽ dần xóa bỏ.

Dẫu , phủ Xương Hóa Vương giờ sa sút đến mức , nàng chỉ là một cô nương mồ côi, thể gây sóng gió gì mặt một Lâm Hoài Vương quyền thế ngập trời chứ?

Cuộc đời của rộng lớn bao la, thật sự cần thiết tiếp tục nhắm nàng, dồn nàng đường cùng.

"Đã thì cũng yên tâm ." Thiên Đăng cảm tạ Thôi Phù Phong, khẽ : “Suốt thời gian qua phiền Thôi Thiếu khanh nhiều, chuyện nếu cơ hội, cũng mong Thôi Thiếu khanh giúp phủ Xương Hóa Vương giải thích thêm một hai."

Thôi Phù Phong chăm chú nàng, mỉm nhẹ nhàng: "Huyện chủ hà tất khách sáo? Mối quan hệ giữa và nàng đương nhiên khác với những khác. Đã hứa sẽ đồng hành cùng nàng, thì Phù Phong kiếp nhất định sẽ nuốt lời."

Trời Tây Bắc cao xanh vời vợi, ánh nắng chói chang, càng thêm phần rạng rỡ, phong thái sáng ngời.

Thiên Đăng nụ của , chỉ thấy những phiền muộn quấn lấy tâm can dường như cũng tan biến nhiều.

"Phải, suốt chặng đường , may nhờ Thôi lang quân bầu bạn, giúp vượt qua bao nhiêu trắc trở."

Thấy nàng cuối cùng cũng còn một điều "Thôi Thiếu khanh", hai điều "Thôi Thiếu khanh" nữa, bên môi Thôi Phù Phong kìm nụ dịu dàng: "Đường còn dài, Phù Phong nhất định sẽ cùng Huyện chủ cưỡi gió vượt mây, vạn dặm đồng hành."

Hắn dõi theo bóng lưng Thiên Đăng rời cho đến khi khuất hẳn mới đầu .

Đi hai bước, nhận chút khác lạ, cảm giác như đám lính canh vốn nghiêm trang, giờ phút càng thêm căng thẳng hơn so với lúc nãy.

trong quân doanh canh phòng cẩn mật, xung quanh nào ai tùy tiện ?

Trong lòng khẽ động, bèn hỏi một binh sĩ bên cạnh: "Ban nãy Vương gia tới đây ?"

Binh sĩ gật đầu đáp: "Dạ . Vương gia thấy Thôi Thiếu khanh đang chuyện với khác, bèn hiệu cho chúng cần ồn, nên dám kinh động đến ngài."

Thôi Phù Phong gật đầu, thầm nghĩ, rõ ràng gặp Thiên Đăng, nhờ chuyển lời, nhưng cuối cùng vẫn cố tình thêm vài bước đây.

phản ứng của nàng, gặp công khai nhưng lén lút nàng thêm một ?

Nhìn thấy Thiên Đăng của hiện tại, thấy mối quan hệ đổi giữa bọn họ, trong lòng liệu dậy sóng ?

Hắn rũ mắt, bước trong trướng ngẫm những lời với Thiên Đăng.

cuối cùng, chỉ nhạt, vẻ mặt vẫn bình thản như thường.

Bất kể thích hợp , bất kể sẽ khuấy động cảm xúc gì trong lòng , lời , cũng như thế thái đổi dời, bát nước đổ lấy .

cũng là ứng cử viên phu quân của Huyện chủ, sợ, cũng chẳng ngán bất kỳ ai, càng ai thể chỉ trích mối quan hệ giữa và Huyện chủ lúc .

 

Loading...