THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 1: Nguyên Đán
Cập nhật lúc: 2026-01-27 16:16:41
Lượt xem: 186
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giờ lành điểm. Trên các lầu gác trái , chuông trống đồng loạt vang lên. Tại hai bên triều đường Đông Tây, bá quan văn võ đều trang nghiêm lặng lầu cao.
Cửa lớn điện Hàm Nguyên rộng mở, ánh mặt trời chiếu rọi khiến cả tòa đại điện bừng sáng huy hoàng. Đế Hậu tay trong tay bước khỏi điện, từ cao xuống trăm quan cùng vạn dân đang phủ phục chân.
Trong tiếng hô vạn tuế vang dậy núi sông, những tướng lĩnh phản loạn bắt tù binh giải đến quảng trường ngoài điện. Dưới uy áp của đại quân, từng kẻ một xưng danh tính, chức vụ cùng tội ác, ấn đầu quỳ lạy tạ tội vạn . Những kẻ c.h.ế.t thì thủ cấp dâng lên, cùng tù binh sống đưa diễu phố thị chúng khắp Trường An.
Nghi thức hiến tù lên đến cao trào khi đội voi của nước Nam Chiếu nối đuôi tiến . Dưới sự điều khiển của quản tượng, đàn voi phục xuống vươn vòi theo nhịp tơ trúc. Cảnh tượng "vạn tượng thái bình" khiến bao lão thần rưng rưng nước mắt, bồi hồi nhớ cảnh tượng thịnh thế năm xưa.
Lại san hô đỏ cao sáu thước từ Đông Hải dâng lên, tấm gấm thêu điềm lành khổng lồ rộng ba trượng của phủ Giang Nam, cây gỗ lớn dài mười trượng chạm khắc trăm chim chầu phượng hoàng của Miêu Cương... Kỳ trân dị bảo bốn phương nhiều kể xiết, khiến dân chúng liên tục ồ lên kinh ngạc và reo hò.
Về phần tạp kỹ trăm trò, khí càng thêm náo nhiệt. Từ cửa Đan Phượng lan khắp các ngõ ngách, từ chợ Đông sang chợ Tây, cũng dựng rạp kết hoa, cuồng hoan suốt đêm nghỉ.
Giữa chốn phồn hoa hiếm , các mệnh phụ cũng nhận ân chỉ, cho phép họ giống như bá quan, tự do , thỏa thích thưởng ngoạn.
Thế là từ Thê Phượng Các nối đuôi bước xuống. Người thì theo Thái hậu xem voi, kẻ theo Hoàng hậu ngắm báu vật, cũng tụm năm tụm ba xem xiếc, ai nấy đều tìm niềm vui cho riêng .
Thiên Đăng bước xuống Thê Phượng Các, bèn thấy Thôi Phù Phong đang lặng phía đám đông. Giữa chốn kinh hoa đầy rẫy mũ cao áo rộng, giữa tiếng ồn ào huyên náo, khí chất trầm tĩnh cao quý của khiến bộ quan phục màu đỏ thắm cũng trở nên đạm bạc, an định lạ thường.
Chẳng cần hỏi han, cũng chẳng cần ánh mắt chạm , nàng đang đợi .
"Huyện chủ gặp Lâm Hoài Vương ?" Thôi Phù Phong nàng, giọng dịu dàng nhưng câu trả lời khiến nàng thất vọng: “Không khéo , ngài rời ."
Thiên Đăng chút ngạc nhiên: "Sao hiến tù xong ngài ?"
Thôi Phù Phong nàng, trong mắt ẩn chứa thâm ý mà nàng thấu: "Dù vết thương của ngài vẫn lành hẳn, hiện giờ vẫn cần tĩnh dưỡng. Nghi thức ở đây rườm rà, ồn ào náo loạn, nên Đế Hậu thương tình, cho phép ngài về nghỉ ngơi ."
Thiên Đăng bất đắc dĩ cảm tạ , định trở Thê Phượng Các.
"Huyện chủ.” Thôi Phù Phong gọi giật , ân cần khuyên: “Khương đại phu và Liêu y cô đều dặn dò nàng nên dạo giải khuây nhiều hơn, tránh để u sầu tích tụ trong lòng. Cô cô Huyền Cơ cũng từng nhắc với chuyện . Để đưa Huyện chủ xem tạp kỹ nhé, đừng phụ ý của ."
Thiên Đăng cũng cảm thấy nếu một gác vắng thì lắm, bèn xoay cùng dọc theo cửa Đan Phượng, đến đầu phố.
"Huyện chủ, nàng ở đây ?"
Phía vang lên giọng vui vẻ của Thương Lạc. Ngay đó, một xâu hồ lô ngào đường đỏ chót đưa tới mặt nàng, nụ rạng rỡ của Thương Lạc choáng ngợp cả tầm mắt: "Ta chọn cho nàng xâu nhất đấy, nàng xem, lớp đường bọc đều kìa!"
Thiên Đăng những quả sơn tra đỏ mọng bao bọc bởi lớp đường vàng óng ánh, quả nhiên và mang khí lễ hội, nàng kìm mỉm .
Chưa đợi nàng đưa tay đón lấy, bên cạnh một bàn tay khác gạt phăng xâu kẹo hồ lô . Kim Đường chen giữa hai , bĩu môi : "Ôi dào Tiểu Lạc, đừng lấy mấy thứ tầm thường đầy đường trò nữa, cái của mới xứng với Huyện chủ !"
Hắn giơ tay chỉ lưng, nơi một nghệ nhân già đang múa tay múc đường vẽ tranh rồng bay phượng múa, giọng đầy tự hào: "Ta mời nghệ nhân vẽ tranh đường nổi tiếng nhất Trường An, đặc biệt bảo ông pha chế đường ngũ sắc, đang một bức 'Thiên nữ tán hoa' cho Huyện chủ đây!"
Quả nhiên, năm chiếc muôi đường trong tay lão nghệ nhân lượt vung lên. Năm màu đỏ, vàng, tím, xanh, trắng tuôn chảy phiến đá sạch bóng, vẽ nên hình dáng một nàng tiên đang bay lượn giữa tầng mây, tay cầm giỏ hoa rải xuống trần gian. Xung quanh nàng, mây lành vờn quanh, trăm hoa đua nở.
Mà dáng điệu phiêu diêu mềm mại của nàng tiên , lờ mờ trông cũng ba phần giống Thiên Đăng.
"Oa, nàng tiên quá..." Thương Lạc trầm trồ, xâu hồ lô của , bĩu môi, tiu nghỉu cúi đầu.
"Tiên nữ , thì , nhưng đường phố bụi bặm thế , liệu ăn ?"
Bên cạnh bỗng vang lên giọng của Tiết Tích Dương. Rõ ràng là giọng điệu lả lướt quyến rũ, nhưng lọt tai Kim Đường thấy đáng ghét vô cùng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-1-nguyen-dan.html.]
"Loại chỉ để ngắm thôi, chẳng bổ béo gì. Huyện chủ thấy khát ? Ta tự tay pha chế thức uống , gồm đậu đỏ, táo đỏ nấu cùng hạt sen hồng."
Vừa mở nắp ống tre mới tinh tay, đưa cho Thiên Đăng, nháy mắt với nàng: "Ta còn pha thêm hương liệu thảo mộc trong đó. Đây là phương t.h.u.ố.c dưỡng nhan đặc biệt tìm từ trong phường, công hiệu nhuận da, mặt, bổ khí huyết, ngày thường Huyện chủ nên uống nhiều một chút."
Kim Đường chua loét hỏi: "Phường nào? Không là phường Bình Khang chứ?"
"Sao, Kim chẳng lẽ các cô nương ở phường Bình Khang là những rành rẽ mấy chuyện nhất ?" Tiết Tích Dương chẳng hề để ý, chỉ tay về phía các cô nương phố, : "Huynh xem, kiểu dáng trang điểm, xiêm y đều là từ bên đó thiết kế cả. Nay quý phụ trong triều, khuê nữ trong thành đều đang bắt chước theo, kẻ hiểu phong tình như thì cái gì?"
Nhìn các quý nữ đang khoe sắc phố, Kim Đường, kẻ vốn mù tịt về mảng , chỉ há miệng mắc quai, thốt nên lời.
Tiết Tích Dương chiếm thế thượng phong, mặt mày hớn hở. Thiên Đăng uống thử hai ngụm, thấy vị ngọt bùi thơm nồng, quả thực ngon.
Bỗng nhiên, một giọng trong trẻo vang lên, ý tứ uyển chuyển: "Thức uống tuy , nhưng quá bổ dưỡng và gây hưng phấn, e là ảnh hưởng đến giấc ngủ, Huyện chủ nên dùng nhiều."
Nụ mặt Tiết Tích Dương cứng đờ, bực bội đầu thì là Mạnh Lan Khê.
Chỉ thấy mở một chiếc hộp thức ăn nhỏ tinh xảo bên tay, lấy hai chiếc bánh nhỏ bọc trong lá bưởi, mỉm đưa đến mặt Thiên Đăng, đôi má lúm đồng tiền khiến say đắm: "Đây là bánh phục linh ý dĩ , tác dụng ôn bổ khí huyết, Huyện chủ nếm thử xem?"
Thiên Đăng nhận lấy nếm một miếng. Vị t.h.u.ố.c hờ hững hòa quyện cùng vị ngọt và hương thơm thanh mát của lá bưởi, mùi vị thanh tao. chẳng hiểu , nó khiến nàng nhớ đến những món điểm tâm mà Thời Cảnh Ninh từng dốc lòng cho nàng .
Nàng cảm ơn Mạnh Lan Khê, ngẩng đầu quanh một lượt, tò mò hỏi: "Lăng Thiên Thủy hôm nay cùng ?"
Dù từ khi nhờ Mạnh Lan Khê điều trị chứng mất ngủ cho nàng để đảm bảo an , Lăng Thiên Thủy và Mạnh Lan Khê thường xuyên cùng .
Mạnh Lan Khê kịp trả lời thì giọng của Kỷ Lân Du vọng tới: "Hắn quân vụ khẩn cấp, sáng sớm nay ngoại địa , còn nhờ trông chừng Mạnh Lan Khê nữa... Haizz, đám bọn vốn định ké chút quan hệ cũ của ở quân Sóc Phương để lẻn chiêm ngưỡng Lâm Hoài Vương đấy chứ!"
Thôi Phù Phong bên cạnh lẳng lặng họ phiên hiến ân cần, chỉ đến khi thấy ba chữ "Lâm Hoài Vương" mới lên tiếng: "Đừng lo, sẽ cơ hội gặp mặt thôi."
"Đó là chắc chắn ." Kỷ Lân Du tràn đầy tự tin, sang hỏi Thiên Đăng: “Huyện chủ dạo phố ? Đi nào, hộ tống nàng, tuyệt đối ai dám bắt nạt nàng !"
Nhìn bộ dạng nắm tay khoe cơ bắp của , đang cạn lời thì Yến Bồng Lai, nãy giờ vẫn giữ vẻ mặt thản nhiên, bỗng mở miệng: "Trước khi cửa gieo một quẻ. Đại triều hội hôm nay cát tường vô cữu, quẻ Nguyên Hanh Lợi Trinh, kẻ dám gây sự ở chốn ? Càng chẳng cần lo lắng cho an nguy của Huyện chủ."
Cơ hội hiếm hoi Kỷ Lân Du tìm phá đám, Kỷ Lân Du bực : "Yến tiên tử, lúc nào cũng thích thanh tịnh ? Sao hôm nay cũng đến đây góp vui thế?"
"Lần Hồi Hột thỉnh cầu hòa để củng cố tình cháu giữa hai nước, triều đình ưng thuận, cũng nhân ngày đại hỷ hôm nay mà định đoạt việc . Hôn nhân đại sự giữa hai quốc gia, đương nhiên xem bói ba , hỏi quẻ chín lượt, cẩn trọng đối đãi."
Ngoài cửa Đan Phượng đông như mắc cửi. Nhóm công t.ử ai nấy đều dung mạo xuất chúng, cùng vây quanh Thiên Đăng nên tránh khỏi khiến xung quanh chú ý.
Có tiếng xì xào bàn tán: "Vị là Huyện chủ Linh Lăng ? Nàng thực sự hủy dung ?"
"Đã bảo mà, hôm đưa tang Kỷ Quốc phu nhân, nàng chủ trì lễ tế lộ mặt ! Giờ thanh niên trai tráng khắp Trường An đang mất ăn mất ngủ, ruột gan tím tái vì hối hận kìa!"
"Chứ còn gì nữa! Sớm nhan sắc khuynh nước khuynh thành thế thì dù mang danh 'sát phu' cũng chen sứt đầu mẻ trán tham gia tuyển chọn!"
"Thôi , hậu viện nhà nàng c.h.ế.t bao nhiêu ? Chúng cứ xem nàng mật với vị lang quân nào nhất, sòng Thịnh Phát đặt cược một ván mới là chuyện chính..."
Những lời bàn tán chui hết tai, Thiên Đăng mím chặt môi, theo phản xạ lùi hai bước, cách xa các trai một chút.
Kỷ Lân Du chạy quát tháo xua đuổi đám vây xem, khi thì thấy Thiên Đăng cách xa bọn họ. Hắn và mấy vị lang quân định đuổi theo, nhưng Thiên Đăng đầu lắc lắc đầu, : "Các vị lang quân về , ở một một lát."
Thấy vẻ mặt nàng kiên quyết, là về phía Đại Minh Cung, mấy nàng ngại những lời đàm tiếu xung quanh nên đành nàng một dọc theo cầu Ngự, trở về điện Hàm Nguyên, bước góc khuất đường Long Vĩ, biến mất trong ánh tà dương.