Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 98: Động Tác Nhanh Đến Hoa Cả Mắt
Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:48:11
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trải qua bát canh lòng dê lớn tối qua, bầu khí ở điểm tri thanh hòa thuận hơn nhiều.
Hứa Lai Đệ thấy bao nhiêu chào hỏi Tống Vi liền bĩu môi, chỉ cảm thấy đám quân nịnh hót thực dụng, chắc chắn là thấy trai Hắc Đản về tiền nên bám víu lấy Hắc Đản đây mà.
Hôm nay Tống Vi lên núi, mà mang theo đống sơn tra rửa sạch cùng Hắc Đản chạy sang chỗ Lâm Chấn.
Ăn thịt dê thôi, ăn thịt dê thôi!
chút đen đủi là sáng sớm chạm mặt nhà họ Lâm.
Lần Lâm lão thái đến, nhưng đám còn của nhà họ Lâm đều đang chắn cổng nhà Lâm Chấn.
Từ đằng xa, Tống Vi và Hắc Đản thấy những lời phát biểu mặt dày vô liêm sỉ của Đặng Xuân Hoa.
“Thằng ranh Lâm Chấn, mày bất hiếu ơn nhé. Bọn tao giúp mày nuôi thằng em trai lâu như thế, ông bà mày giờ vẫn còn sống sờ sờ đấy. Nhà cửa thì trong nhà , mắc mớ gì mày tốn tiền oan mua cái nhà , tiền đó mang về hiếu kính ông bà mày thì ai chẳng khen mày vài câu...”
Vừa , đôi mắt mụ thèm thuồng ngó nghiêng trong nhà Lâm Chấn, thậm chí nếu vì vóc Lâm Chấn cao lớn vạm vỡ trông đầy dọa thì mụ xông thẳng lục tung nhà lên .
Lâm lão tứ bày cái thói trịch thượng của bậc bề : “Lâm Chấn, mày từ lúc về đến giờ thèm về thăm ông bà mày lấy một , đứa cháu nào như mày hả? Năm xưa bố mày còn sống hiếu thảo bao nhiêu, đẻ cái thứ bất hiếu như mày chứ!”
Lâm lão nhị cũng phụ họa: “Vừa bà nội mày vì con tri thanh họ Tống mà thương, cháu như mày về xem bà thế nào. Đi ngoài một chuyến là mang họ gì nữa , còn bắt bậc trưởng bối như bọn tao đến rước mày về .”
Lâm Chấn đám , nét mặt lạnh băng và khó coi.
“Nói xong ? Nói xong thì cút xéo ngay, đừng ép tao tay dọn dẹp chúng mày lúc .”
Anh đang chuẩn trổ tài nấu thịt dê đợi đồng chí Tống sang ăn, cái lũ ngu xuẩn sáng sớm mò đến lải nhải nhức óc, thật là xúi quẩy!
Thái độ chẳng chút khách khí của lập tức khiến nhà họ Lâm nổi giận đùng đùng.
“Lâm Chấn, mày thái độ gì đấy hả? Bọn tao là bề của mày, ai ăn với bề như mày ?”
Lâm Chấn lạnh lùng: “Bề cái thớ gì! Đừng lảm nhảm mặt tao, tao mà bực thì cầm d.a.o tiếp đãi chúng mày như mấy năm đấy.”
Người nhà họ Lâm hiển nhiên cũng nhớ chuyện năm xưa Lâm Chấn cầm d.a.o đuổi c.h.é.m tận trong nhà. Giờ Lâm Chấn vóc cao to như hộ pháp từng lính, trông quả thực dọa c.h.ế.t khiếp.
Bị khí thế hung hãn của Lâm Chấn dọa cho lùi hai bước, hồn , Lâm lão tứ là kẻ đầu tiên nhảy dựng lên.
“Mày dọa ai đấy hả! Bố mày mất thì hôm nay để mấy chú thím dạy dỗ cái thứ bất hiếu như mày!”
Đã què một chân , nó còn đ.á.n.h mấy lành lặn hai chân như bọn họ chắc?
Vừa mới buông lời đe dọa xong, cả Lâm lão tứ bay vút ngoài, rú lên một tiếng t.h.ả.m thiết ngã sõng soài trong sân nhà Lâm Chấn.
Tất cả đồng loạt phía , Tống Vi đang từ từ thu đôi chân dài thon gọn.
“Ô hô, quen cả đây mà, đông đủ thế nhỉ”
Giọng cô trong trẻo mang theo nụ tươi rói cất lời chào đám nhà họ Lâm, nhưng khiến từng kẻ một tê rần cả da đầu.
Con mụ hung dữ tới đây chứ!
“Từng một da mặt dày ghê nhỉ, bài học quên sạch ?”
Trông thấy Tống Vi, đám nhà họ Lâm từng cô đ.á.n.h đây lập tức cảm thấy cả lẫn mặt đều nhức nhối ê ẩm.
Người nhà họ Lâm lập tức lùi tít xa, kéo giãn cách với Tống Vi.
“Mày... mày định cái gì? Bọn tao đến tìm Lâm Chấn, liên quan quái gì đến mày!”
Đặng Xuân Hoa năng bắt đầu lắp bắp, mụ dám c.h.ử.i bới bậy bạ nữa, vì mụ rõ dù nhà họ Lâm đông thế cũng chẳng đ.á.n.h nổi con đàn bà hung tợn !
Lần chính là bài học nhớ đời.
Tống Vi bước trong sân nhà Lâm Chấn, một tay xách bổng Lâm lão tứ ném tọt ngoài cổng.
“Ngại quá cơ, chỉ đơn thuần là các thấy ngứa mắt thôi.”
Mặt mũi cả đám nhà họ Lâm xanh như tàu lá chuối.
Tống Vi thích thú thưởng thức bộ dạng của họ một lát, ngón tay thon thả chỉ con đường bên ngoài, tủm tỉm cất lời.
“Cút, đừng để bà đây vả cho rụng răng.”
“Mày dám!”
Đặng Xuân Hoa ngoài mặt hung hăng nhưng trong lòng run rẩy gào lên hai chữ đó, một tay ôm mặt là đầu tiên đầu co giò chạy thục mạng.
Mụ thực sự Tống Vi tát cho sợ vỡ mật , đây là nữ tri thanh, rõ ràng là con điên thì , tay độc địa ác man!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-98-dong-tac-nhanh-den-hoa-ca-mat.html.]
Phụ nữ nông thôn họ đ.á.n.h túm tóc véo thịt, gì ai như cô , cứ túm đầu là vả đôm đốp mặt, sức mạnh như trâu mộng khiến khác chẳng cơ hội trở tay.
Đối đầu với Tống Vi thì thiệt đơn thiệt kép, chẳng bõ chút nào.
Những khác của nhà họ Lâm trơ mắt Đặng Xuân Hoa buông lời đe dọa xong chạy mất hút:.
Tống Vi lúc tiện tay nhặt một khúc gỗ to bằng bắp tay trong sân lên.
Người nhà họ Lâm: “!”
Trong chớp mắt, từng kẻ thi chạy nhanh như chớp, đặc biệt là Lâm lão tứ Tống Vi đá cho một phát, hai tay ôm mông, hai cẳng chân guồng nhanh như thỏ chạy.
Lúc bọn họ gì còn chút dáng vẻ lên mặt trịch thượng như ban nãy nữa.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Đặng Xuân Hoa chạy xa mới dám gào to c.h.ử.i đổng một câu.
“Cái thứ đàn bà hung dữ như mày để xem thằng đàn ông nào dám rước!”
Khóe miệng Tống Vi giật giật.
là mồm mép thuộc hàng vô địch thiên hạ thật, chạy trốn mà vẫn quên chõ mõm mắng .
Lâm Chấn đám nhà họ Lâm chạy biến mà ngẩn cả .
Ánh mắt dừng Tống Vi.
Tống Vi vứt khúc gỗ , nhe hàm răng trắng tinh: “Hôm nay ăn gì thế?”
Lâm Chấn: “Thịt dê kho tàu!”
Tống Vi dẫn Hắc Đản trong nhà, Lâm Chấn khập khiễng bước theo . Lúc trong đầu quanh quẩn câu cuối cùng của Đặng Xuân Hoa.
Ai bảo đàn ông nào dám rước chứ, rước đây .
Cô hung dữ thật đấy, nhưng mà đáng yêu c.h.ế.t .
Thôi xong , động lòng thật sự .
Làn da màu lúa mì của Lâm Chấn khẽ ửng hồng, may mà kỹ thì chẳng nhận .
Lúc món thịt dê kho tàu, tuy Lâm Chấn là một gã đàn ông thô kệch nhưng cũng tự hiểu mà xòe đuôi như chim công phô diễn tay nghề nấu nướng của .
Cách của đối với một kẻ mê ăn uống rõ ràng là vô cùng chính xác.
Dù rằng ánh mắt Tống Vi đều dán chặt trong nồi chứ chẳng thèm ngó ngàng gì đến .
Lâm Chấn chỉ thịt dê kho tàu mà còn hầm thịt dê, còn nướng bánh và hấp ba chiếc màn thầu to bằng cái chậu rửa mặt.
Món nào món nấy đều múc những chiếc bát to hơn cả mặt .
Bản Lâm Chấn sức ăn khỏe nên nấu nướng cũng phần lớn.
Hai món thịt dê mang hai hương vị khác khiến Tống Vi và Hắc Đản ăn đến mức cực kỳ thỏa mãn, mặt kìm lộ vẻ hạnh phúc.
Một lớn một nhỏ hai bên má phồng căng tròn ủng, Lâm Chấn ôm chậu cơm ăn cũng nhanh chẳng kém ai.
Cuối cùng bữa cơm ba càn quét sạch bách.
Lâm Chấn đưa mắt Tống Vi.
“Sao thế?”
Anh gãi gãi đầu: “Cô ăn cũng nhiều đấy chứ, mà chẳng tí thịt nào thế, khung xương cũng nhỏ quá .”
Với kiểu chuyện thẳng như ruột ngựa , nếu đổi là cô gái khác tính nóng nảy xong khéo úp luôn cả chậu cơm lên đầu .
To gan, dám bảo con gái nhà ăn nhiều!
May mà Tống Vi là từng trải qua mạt thế, thế nên cô vô cùng kiên định với châm ngôn sống “ăn là phúc”, đối với lời của hề giận dỗi.
“ trời sinh thế , ăn mập mà cũng chẳng lớn thêm nữa.”
Năng lượng từ thức ăn cơ bản đều chuyển hóa thành sức mạnh, vả lượng vận động mỗi ngày của cô cũng ít.
Thức ăn do Lâm Chấn nấu, Tống Vi cũng ngại để rửa bát, liền dậy dọn bàn.
“Để !”
Anh chống một chân nhảy lò cò, xoong chậu bát đĩa loảng xoảng gom một chỗ mang tọt bếp, động tác nhanh đến mức khiến hoa cả mắt.